The Mark of Athena_ Rick Riordan
I.Mở đầu: Thông tin sách: Quyển 3 của bộ Các anh hung đỉnh Olympus, bộ truyện tiếp theo bộ Percy Jackson và các vị thần đỉnh Olympus mà tập đầu là Kẻ cắp tia chớp đã dựng thành phim. Thông tin ebook: Người dịch: Thanh Phong, Summerwind, Heo Yêu Tinh, Lưu thủy Biên tập: Summerwind, Thanh Phong, Phong Lang Trang chủ: http://kuaileblog.wordpress.com/ Lời ngỏ (written by Thanh Phong): Cuối cùng thì cuốn truyện tiếng Anh đầu tiên mình dịch cũng hoàn thành. Phải nói là cảm giác buồn vui lẫn lộn. Ban đầu, mình nghĩ sẽ chỉ làm việc một mình thôi. Nhưng với lịch học khá dày, mình chỉ dịch được 1 chương 1 tuần, có nghĩa là 52 tuần = 1 năm mới xong nổi. Do đó, khi có chị summerwind rồi 1 thời gian sau là bạn Heo Yêu Tinh ngỏ lời hợp tác mình đã đồng ý. Sau này khi đến hè, mình muốn hoàn thành truyện trước lớp 12 để tập trung học hơn nên đã ‘chiêu mộ’ thêm 1 số bạn vào đội dịch, nhưng hoạt động được cũng chỉ có thêm 1 bạn. Tuy thế, truyện vẫn hoàn thành như dự kiến và theo kế hoạch của mình đã lôi ra thêm được 1 số bạn. Qúa trình dịch không hề suôn sẻ, rất nhiều
cấu trúc, từ ngữ khó hiểu, thậm chí không có trong từ điển. Không những thế, nhóm dịch hầu như ai cũng bị ốm hay hỏng máy trong thời gian dịch(kiểu như bị dớp) và khiến việc dịch chậm đi rất nhiều. Nhưng bọn mình vẫn cố gắng hết sức hoàn thành truyện nhờ sự cổ vũ của mọi người. Thay mặt Nhóm Dịch xin cảm ơn mọi người rất rất nhiều. Kết thúc việc dịch quyển truyện này, mình thấy hơi hụt hẫng và thiếu mất cái gì đó gắn bó với mình trong thời gian dài. Bên cạnh đó, mình cũng rất vui khi hoàn thành 1 công việc dài hơi tốn sức và quen thêm rất nhiều bạn bè. Cảm ơn những ai đã đồng hành cùng mình thêm lần nữa. Nhóm tới đây sẽ dịch phần sau của cuốn truyện ngay khi có ebook, mong các bạn ủng hộ.
II.Mục Lục Chương 1 Annabeth Chương 2 Annabeth Chương 3 Annabeth Chương 4 Annabeth Chương 5 Leo Chương 6 Leo Chương 7 Leo Chương 8 Leo Chương 9 Piper Chương 10 Piper Chương 11 Piper Chương 12 Piper Chương 13 Percy Chương 14 Percy Chương 15 Percy
Chương 16 Percy Chương 17 Annabeth Chương 18 Annabeth Chương 19 Annabeth Chương 20 Annabeth Chương 21 Leo Chương 22 Leo Chương 23 Leo Chương 24 Leo Chương 25 Piper Chương 26 Piper Chương 27 Piper Chương 28 Piper Chương 29 Percy Chương 30 Percy Chương 31 Percy
Chương 32 Percy Chương 33 Annabeth Chương 34 Annabeth Chương 35 Annabeth Chương 36 Annabeth Chương 37 Leo Chương 38 Leo Chương 39 Leo Chương 40 Leo Chương 41 Piper Chương 42 Piper Chương 43 Piper Chương 44 Piper Chương 45 Percy Chương 46 Percy Chương 47 Percy
Chương 48 Percy Chương 49 Annabeth Chương 50 Annabeth Chương 51 Annabeth Chương 52 Leo
III. -•=»‡«=•- The Mark of Athena -•=»‡«=•-
The Mark of Athena _ Chương 1 Annabeth ĐẾN KHI THẤY BỨC TƯỢNG GÂY NỔ, Annabeth vẫn nghĩ cô đã được chuẩn bị cho mọi thứ. Cô đi đi lại lại quanh bàn trên tàu bay của họ, tàu Argo II , kiểm tra đi kiểm tra lại mấy cái nỏ phóng tiễn [1] để chắc chúng đã bị khoá lại. Cô ngước nhìn kiểm tra cho chắc lá cờ trắng “Chúng tôi đến trong hoà bình” vẫn còn phấp phới trên cột buồm. Cô xét lại kế hoạch với những người khác trong đoàn ___ kế hoạch dự phòng rồi kế hoạch dự phòng cho kế hoạch dự phòng nữa. Quan trọng nhất, cô đã đẩy người bảo hộ cuồng-chiến-tranh của họ, HLV Gleeson Hedge, ra một bên và khuyến khích ông nghỉ một sáng xem buổi chiếu lại giải vô địch các môn võ phối hợp. Điều cuối cùng họ cần khi bay trên một tàu chiến Hy Lạp màu nhiệm vào một trại La Mã thù địch nguy hiểm là một thần rừng trung cổ mặc đồ thể thao vung dùi cui và hét to “Chết!” Mọi thứ có vẻ đã vào lề vào lối. Dù gì cơn ớn lạnh bí ẩn mà cô vẫn cảm thấy từ khi tàu chạy đã tiêu tan, ít nhất là vào lúc này. Tàu chiến hạ xuyên qua các đám mây nhưng Annabeth không ngừng băn khoăn. Lỡ việc này là một ý tồi thì sao? Lỡ người La Mã hoảng sợ và tấn công ngay khi thấy họ thì sao? Tàu Argo II rõ ràng trông chẳng thân thiện gì. Dài hai trăm bộ với phần thân mạ đồng, gắn nỏ ở cả hai phía trước sau, một con rồng kim loại chói lọi làm đầu tàu và hai nỏ phóng tiễn có gắn bánh xe giữa tàu có thể phóng tia chớp đùng đoàng đủ mạnh đánh nổ xuyên cả bê tông… ừm, đó là cách thích hợp nhất cho một màn gặp-gỡ-và-chào-hỏi với những người láng giềng. Annabeth đã cố cho họ chút thể diện rồi. Cô đã yêu cầu Leo gửi một
trong những phát minh đặc biệt của cậu__một cuộn phim hình ba chiều [2] ___để báo cho những bạn của họ trong trại. Như hy vọng, tin nhắn đã thông suốt. Leo từng muốn vẽ một lời nhắn khổng lồ giữa thân tàu___XIN CHÀO với một khuôn mặt cười___ nhưng Annabeth đã bác bỏ ý đó. Cô không dám chắc là người La Mã có khiếu hài hước đâu. Giờ thì đã quá muộn để quay lại. Những đám mây tan dần quanh thân tàu, để lộ tấm thảm vàng xanh của Vùng Đồi Oakland phía dưới họ. Annabeth nắm chặt một trong những tấm khiên đồng xếp thành hàng bên lan can mạn phải tàu. Ba người bạn cùng nhóm cô đã vào vị trí. Ở sàn lái phía đuôi tàu, Leo lao đi như một kẻ điên, kiểm tra mấy cái đồng hồ đo và đòn bẩy sức. Phần lớn những người lái tàu hẳn đã phải hài lòng với một trục lái hay một bánh lái rồi. Còn Leo lại lắp đặt thêm một bảng điều khiển, màn hình, bộ phận kiểm soát không lực từ một chiếc Learjet , một màn âm thanh dubstep và một máy cảm biến kiểm soát chuyển động từ một chiếc Nintendo Wii nữa. Cậu có thể quay tàu bằng cách kéo van bướm, phóng vũ khí bằng cách chơi một album hay giương buồm bằng cách lắc thật nhanh cái điều khiển Wii của mình. Dù với tiêu chuẩn á thần, Leo vẫn bị rối loạn tăng động giảm chú ý nghiêm trọng. Piper đi lại và xuất hiện giữa cột buồm chính cùng những nỏ bắn đá, tự tập phần thoại của mình. “Hạ vũ khí của cậu xuống,” cô than vãn, “Chúng ta chỉ muốn nói chuyện thôi.” Lời nói mê hoặc của cô thật mạnh, từng lời trôi qua phía Annabeth, làm cô tràn ngập mong ước muốn bỏ dao găm xuống và có một cuộc nói chuyện lâu dài tốt đẹp. Là một đứa con của Aphrodite, Piper rất cố gắng để giảm tối đa vẻ
đẹp của mình. Hôm nay, cô vận một chiếc quần jeans tơi tả, đôi giày mềm mòn vẹt và áo tank top [3] có hình Hello Kitty màu hồng. (Cứ như trò đùa, dù vậy Annabeth chẳng bao giờ có thể chắc chắn là mình hiểu nổi Piper.) Mái tóc nâu bồng bềnh của cô được tết thả xuống bên phải với một nhánh lông đại bàng. Rồi đến bạn trai của Piper__Jason. Cậu đứng chỗ mũi bục nâng nỏ, nơi những người La Mã có thể dễ dàng phát hiện ra. Khớp ngón tay cậu trắng bệch đặt trên cán thanh kiếm vàng của mình. Nói cách khác thì cậu trông khá bình tĩnh với một người đang tự biến mình thành mục tiêu. Ngoài quần jeans và chiếc áo phông màu cam của Trại Con Lai, cậu mặc thêm một chiếc toga[4] và một áo choàng màu tím__biểu tượng cho cấp bậc cũ của cậu là Pháp quan. Với mái tóc vàng gợn-theo-gió và đôi mắt xanh lạnh lùng, cậu trông hoàn toàn đẹp trai một cách nghiêm nghị và tự chủ__đúng như kiểu đẹp một cậu con trai của Jupiter nên có. Cậu đã lớn lên ở Trại Jupiter nên hy vọng rằng khuôn mặt quen thuộc của cậu sẽ khiến những người La Mã chần chừ không thổi tung con tàu ra khỏi bầu trời. Annabeth cố giấu, nhưng cô vẫn không thể hoàn toàn tin tưởng anh chàng này. Cậu tỏ ra quá hoàn hảo__luôn theo đúng luật, luôn làm những việc ngay thẳng. Cậu ta thậm chí còn trông quá hoàn hảo. Tận sâu trong tâm trí mình, cô có một ý nghĩ rầy rà: Có khi nào đây là một trò lừa đảo và cậu ta phản bội chúng ta? Lỡ như chúng ta giương buồm đến Trại Jupiter và cậu ta bảo, Này, người La Mã! Lại xem những tù binh và con tàu tuyệt vời mà tôi mang đến cho các cậu này! Annabeth nghi ngờ điều đó sẽ xảy ra. Tuy thế, cô không thể nhìn cậu ta mà không thấy đắng miệng. Cậu đã là một phần trong “chương trình trao đổi” bắt buộc để giới thiệu hai trại với nhau. Vị Nữ Hoàng Khó chịu nhất cô từng thấy, Nữ Hoàng của Olympus, đã thuyết phục những vị thần khác rằng hai giống nòi con cái họ__Hy Lạp và La Mã__phải kết hợp sức mạnh để cứu thế giới khỏi nữ thần độc ác Gaea, kẻ đang thức dậy từ lòng đất cùng những đứa con khổng lồ gớm ghiếc của mụ. Không hề báo trước, Hera đã kéo Percy Jackson, bạn trai của Annabeth đi, xoá sạch ký ức của cậu và gửi cậu đến trại La Mã. Trong
cuộc trao đổi, người Hy Lạp đã được Jason. Chẳng có lỗi gì là của Jason cả; những mỗi lần Annabeth thấy cậu, cô lại nhớ tới việc mình đã nhớ Percy đến thế nào. Percy…người ở đâu đó ngay dưới họ lúc này. Ôi, thần thánh ơi. Hoảng loạn dâng trào trong lòng cô. Cô dằn nó xuống. Cô không thể vượt qua được. Mình là một đứa con của Athena, cô tự nhủ. Mình phải bám sát kế hoạch và không được sao lãng. Cô lại cảm thấy lần nữa__cái ớn lạnh quen thuộc, cứ như một người tuyết bị tâm thần đang bám theo sau cô và quan sát từng hành động của cô. Cô quay lại, nhưng chẳng ai ở đó cả. Chắc do cô lo quá đấy thôi. Dù sống trong một thế giới của các vị thần và những con quái vật, Annabeth không thể tin được một con tàu chiến mới toanh lại bị ám. TàuArgo II được bảo vệ kĩ càng. Những chiếc khiên bằng Đồng Thiên Thai dọc lan can được ếm bùa chống quái vật và thần rừng trên thuyền của họ, Coach Hedge, sẽ đánh hơi được những kẻ không mời mà đến. Annabeth ước gì cô có thể cầu xin mẹ mình chỉ dẫn, nhưng bây giờ điều đó là không thể. Không thể kể từ tháng trước, cô đã có một cuộc gặp gỡ kinh khủng với mẹ mình và nhận được món quà tệ nhất trong đời mình… Cái lạnh càng siết gần. Cô nghĩ cô đã nghe thấy một giọng kinh tởm trong gió, đang cười. Mọi bắp cơ trong người cô căng cứng. Thứ gì đó sắp trở nên sai lầm trầm trọng. Cô suýt nữa yêu cầu Leo đảo ngược hành trình. Ngay khi ấy, ở thung lũng phía dưới, tiếng tù và vang lên. Người La Mã đã phát hiện ra họ. Annabeth nghĩ cô biết sẽ gặp phải chuyện gì. Jason đã mô tả trại
Jupiter cho cô rất chi tiết. Nhưng cô vẫn khó tin nổi vào mắt mình. Bao quanh bởi Oakland Hills, thung lũng ít nhất phải gấp đôi Trại Con Lai. Một con sông nhỏ uốn khúc quanh ở một bên và cuộn vào giữa trung tâm như một chữ G hoa, đổ vào một hồ nước xanh lóng lánh. Ngay dưới con tàu, khuất sau bờ hồ nước, thành Rome Mới phản chiếu dưới ánh mặt trời. Cô nhận ra những địa điểm mà Jason đã nhắc tới với cô___trường đua, Coliseum, những mái đền và vườn hoa, vùng phụ cận của Vùng Đồi Seven với những con phố quanh co, những biệt thự sặc sỡ và những khu vườn đầy hoa. Cô thấy dấu vết của trận chiến gần đây với một đội quân quái vật. Mái vòm vỡ tung trên một toà nhà mà cô tin là Viện Nguyên Lão. Chỗ tập trung nơi rộng rãi nơi quảng trường đã lỗ chỗ toàn những hố là hố. Vài vòi phun nước với những bức tượng đổ nát. Một tá thiếu niên mặc toga đang ùa ra khỏi Viện Nguyên Lão để xem tàu Argo II cho được rõ hơn. Nhiều người La Mã nữa xuất hiện từ những cửa hàng và các quán cà phê, trố mắt và cứ chỉ trỏ khi con tàu đáp xuống. Khoảng nửa dặm về phía tây, chỗ những chiếc tù và đang đựợc thổi lên là một công sự La Mã nằm trên một ngọn đồi. Nó trông hệt như một hình minh hoạ Annabeth từng thấy trong những cuốn lịch sử quân sự___với những đường rãnh phòng ngự có chông nhọn, tường cao và những chòi canh trang bị nỏ phóng tiễn loại nhỏ [5] . Phía trong, giữa những hàng doanh trại trắng hoàn hảo nằm một con đường chính__đường Via Principalis [6]. Một đội hình hàng dọc các á thần xuất hiện từ những cánh cổng, giáp và giáo lấp loáng khi họ vội vàng hướng tới thành phố. Giữa hàng ngũ họ là một con voi chiến thực thụ. Annabeth muốn đỗ tàu Argo II trước khi các đội quân kéo đến, nhưng mặt đất vẫn còn cách vài trăm bộ phía dưới. Cô lướt nhìn đám đông, mong thoáng thấy Percy đâu đó. Rồi cái gì đó phía sau cô nổ BÙM!
Vụ nổ gần như đánh cô văng khỏi thuyền. Cô quay cuồng nhận thấy mình đang mắt đối mắt với một bức tượng giận dữ, “Không chấp nhận nổi!” ông ta hét lên. Rõ ràng là ông ta đã xuất hiện sau vụ nổ, ngay kia trên cái bàn. Khói lưu huỳnh vàng khè toả ra từ vai ông. Than xỉ lốp bốp quanh mái tóc xoăn của ông. Từ thắt lưng trở xuống, ông chẳng là gì ngoài một bệ đá cẩm thạch vuông. Từ thắt lưng trở lên, ông là một con người cơ bắp trong bộ toga khắc trang trí. “Ta sẽ không cho phép vũ khí trong Đường Pomerian !” ông tuyên bố với một giọng giáo huấn om sòm. “Ta chắc chắn sẽ không cho phép đồ Hy Lạp.” Jason phóng tầm mắt sang Annabeth như bảo, Để mình lo. “Terminus, “ cậu nói. “Là tôi. Jason Grace.” “Ồ, ta nhớ ra cậu rồi, Jason!” Terminus càu nhàu. “Ta nghĩ cậu từng có ý thức tốt hơn là đi giao thiệp với kẻ thù của Rome!” “Nhưng họ không phải kẻ thù___” “Đúng vậy,” Piper nhảy vào. “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện thôi. Nếu chúng tôi có thể__” “Ha!” bức tượng cáu kỉnh “Đừng thử lời nói mê hoặc với ta, quý cô trẻ ạ. Và bỏ con dao găm đó xuống trước khi ta hất tung nó khỏi tay cô!” Piper liếc nhìn con dao găm bằng đồng của mình, thứ mà cô hiển nhiên đã quên rằng mình đang cầm nó. “Ừm…được thôi. Nhưng thế nào ông hất nó đi được? Ông còn chẳng có lấy một cánh tay.” “Hỗn xược!” Có một tiếng BỐP và ánh chớp vàng loé lên. Piper rú lên đánh rơi con dao găm, thứ đang bốc khói và toé lửa. “May cho cô là ta mới vừa trải qua một trận chiến,” Terminus tuyên bố. “Nếu ta đang còn đầy đủ sức mạnh ta đã làm nổ cái đồ quái quỷ này
khỏi bầu trời rồi!” “Giơ tay lên.” Leo bước tới trước, ve vẩy cái điều khiển Wii. “Phải ông vừa gọi con tàu của tôi đồ quái quỷ không? Tôi biết ông đã không làm thế mà? Cái ý nghĩ Leo có thể tấn công bức tượng với thiết bị chơi game đã đủ để tách Annabeth khỏi cơn sốc. “Bình tĩnh lại cả đi.” Cô giơ tay để cho thấy cô không hề có vũ khí. “Tôi biết ngài là Terminus, vị thần của các ranh giới. Jason bảo tôi rằng ngài bảo vệ thành Rome Mới, phải không? Tôi là Annabeth Chase, con gái của___” “Ồ, ta biết cô là ai!” Bức tượng giận dữ nhìn cô bằng đôi mắt trắng trống rỗng. “Một đứa con của Athena, bản thể Hy Lạp của Minerva. Nhục nhã! Bọn Hy Lạp các người không có chút suy nghĩ đúng đắn gì sất. Người La Mã bọn ta biết chỗ thích hợp cho nữ thần đó.” Annabeth nghiến chặt quai hàm lại. Bức tượng này không dễ gì giao tiếp. “Chính xác thì ông có ý gì, nữ thần đó? Với lại cái gì mà thật nhục nhã___” “Phải!” Jason ngắt lời. “Dù sao thì, Terminus, chúng tôi ở đây trong một sứ mệnh hoà bình. Chúng tôi muốn được cho phép hạ cánh để có thể___” “Không thể được!” vị thần rít lên. “Hạ vũ khí của các người xuống và đầu hàng đi! Ra khỏi thành phố của ta ngay lập tức!” “Thế là cái quái gì?” Leo hỏi. “Đầu hàng hay là đi?” “Cả hai!” Terminus nói. “Đầu hàng, rồi đi đi. Ta đang vả vào mặt các người khi hỏi những câu ngu ngốc đến thế, đồ thằng nhóc nhố nhăng! Ngươi không cảm thấy thế sao?” “Wow.” Leo chăm chú vào Terminus với vẻ thích thú chuyên nghiệp.
“Ông đang hơi bị kích động quá đấy. Ông có bánh răng nào trong đó cần nới lỏng không? Tôi có thể xem qua cho.” Cậu đổi cái điều khiển Wii thành một cái tuốc nơ vít từ thắt lưng dụng cụ thần kỳ và gõ nhẹ lên cái bệ tượng. “Dừng việc đó lại!” Terminus nhấn mạnh. một vụ nổ nhỏ nữa khiến Leo làm rơi cái tuốc nơ vít của mình. “Vũ khí không được cho phép ở đất La Mã trong Đường Pomerian.” “Cái gì?” Piper hỏi. “Ranh giới của thành phố,” Jason giải thích. “Và cả con tàu này là một vũ khí!” Terminus nói. “Các người không thể hạ cánh!” Phía dưới thung lũng, quân đoàn tiếp viện đã đi được nửa đường tới thành phố. Đám đông ở quảng trường rõ ràng là đã đông hơn một trăm rồi. Annabeth lướt qua những khuôn mặt và…ôi trời. Cô thấy cậu ấy. Cậu đang bước lại phía con thuyền với hai cánh tay khoác vai hai đứa trẻ khác như thể họ là những người bạn thân nhất của mình vậy__một anh chàng với mái tóc đen cắt sát đầu và một cô gái đội mũ kỵ binh La Mã. Percy trông thật thoải mái, thật vui vẻ. Cậu mặc áo choàng tím như của Jason___dấu hiệu của một Pháp quan. Tim Annabeth đập theo một nhịp điệu thường lệ. “Leo, dừng tàu lại,” cô ra lệnh. “Gì cơ?” “Cậu nghe tôi rồi đấy. Giữ chúng ta ở đúng chỗ ta đang ở.”
Leo đẩy cái điều khiển của mình ra và giật mạnh lên trên. Tất cả chín mươi mái chèo dừng hẳn lại tại chỗ. Con tàu ngừng hạ độ cao. “Terminus,” Annabeth nói, “chẳng có luật nào cấm lơ lửng trên Rome Mới, phải không?” Bức tượng cau mày. “Ờ, không…” “Chúng tôi có thể giữ con tàu ở trên cao,” Annabeth nói. “Chúng tôi sẽ sử dụng một chiếc thang dây để xuống quảng trường. Bằng cách đó, con tàu sẽ không ở trong đất La Mã. Đừng căn cơ quá thế.” Bức tượng có vẻ như đang cân nhắc điều này. Annabeth tự hỏi ông ta có đang gãi cằm với đôi tay tưởng tượng không. “Ta thích căn cơ,” ông thừa nhận. “Nhưng vẫn…” “Tất cả vũ khí của chúng tôi để lại trên tàu,” Annabeth hứa hẹn. “Tôi cho rằng người La Mã__kể cả những đội quân tiếp viện đang đến chỗ chúng tôi kia___cũng sẽ phải tôn trọng luật của ngài trong Đường Pomerian nếu ngài bảo họ làm vậy đúng không?” “Tất nhiên!” Terminus nói. “Trông ta có giống người dung thứ cho những kẻ phá luật không hả?” “Ừm, Annabeth…” Leo nói. “Cậu có chắc đây là ý hay không?” Cô nắm tay lại để giữ chúng khỏi run. Cảm giác ớn lạnh ấy vẫn còn đó. Nó lướt qua ngay phía sau cô và giờ Terminus không còn la hét rồi cho nổ lung tung nữa. Cô nghĩ mình có thể nghe thấy tiếng cười hiện hữu, như thể thích thú lắm vì sự lựa chọn ngốc nghếch của cô. Nhưng Percy ở dưới kia…cậu ấy rất gần. Cô phải đến được chỗ cậu. “Sẽ ổn thôi,” cô nói. “Không ai được mang theo vũ khí. Chúng ta có thể nói chuyện trong hoà bình. Terminus sẽ đảm bảo mỗi bên đều tuân theo
luật.” Cô nhìn bức tượng cẩm thạch. “Chúng ta đạt được thoả thuận rồi chứ?” Terminus hít vào. “Tôi tin là như vậy. Giờ thì. Các người có thể trèo xuống thang vào Rome Mới, con gái của Athena ạ. Làm ơn cố đừng huỷ diệt thành phố của ta nhé.” [1] từ gốc: ballista, số nhiều ballistae, máy bắn đá thời cổ của Hy Lạp và La Mã, khá giống cái nỏ nên mình dịch như thế [2] Từ gốc: holographic, xem thêm ở đây [3] áo kiểu ba lỗ, trông nó thế này
[4] áo choàng của người La Mã cổ, đẹp dã man
[5] từ gốc: scorpion ballista(e), là loại nhỏ hơn so với ballista(e) thông thường [6] trong tiếng La Mã cổ cũng có nghĩa là đường chính
The Mark of Athena_Chương 2 Annabeth MỘT BIỂN CÁC Á THẦN GẤP RÚT TẬP TRUNG rẽ đường cho Annabeth khi cô đi qua quảng trường. Một số trông căng thẳng, một số trông lo lắng. Vài người đã được băng bó sau cuộc chiến với những tên khổng lồ, nhưng không một ai được trang bị vũ khí cả. Không ai tấn công. Tất cả các nhà đã tụ họp lại để xem những người mới đến. Annabeth thấy các cặp với con cái họ. Những bé con chập chững níu lấy cẳng chân bố mẹ chúng, thậm chí là một số người cao tuổi mặc kết hợp cả áo choàng La Mã với đồ hiện đại nữa. Tất cả họ là á thần sao? Annabeth ngờ vực
điều đó cho dù cô chưa bao giờ thấy một nơi nào như thế này. Ở Trại Con Lai, phần lớn các á thần là thanh thiếu niên. Nếu họ sống đủ lâu để tốt nghiệp trung học, họ sẽ ở lại làm cố vấn hay rời đi để bắt đầu cuộc sống tốt nhất có thể trong thế giới con người. Ở đây, toàn thể là một cộng đồng đa thế hệ. Xa xa phía cuối đám đông, Annabeth phát hiện ra Cyclop Tyson và chó ngao của Percy, Qúy cô O’Leary___những người thám thính đầu tiên từ Trại Con Lai đến Trại Jupiter. Họ trông rất vui. Tyson vẫy tay và cười nhe răng. Cậu đang mặc một tấm biểu ngữ SPQR như kiểu một cái yếm dãi vậy. Vài phần ý thức Annabeth ghi nhận thành phố thật đẹp biết bao___mùi hương từ những lò bánh mì, những con suối róc rách, Những đoá hoa nở rộ trong các khu vườn. Và những công trình…trời ạ, những công trình___những cây cột cẩm thạch mạ vàng, những bức khảm lộng lẫy, những khung vòm đồ sộ, những biệt thự nối tiếp nhau. Ngay trước mặt cô, các á thần rẽ đường cho một cô gái vận đủ giáp trụ và áo choàng tím La Mã. Mái tóc sẫm màu buông rối qua vai. Cặp mắt cô đen như hắc diện thạch. [0] Reyna. Jason đã miêu tả cô rất kỹ. Cho dù không miêu tả, cô sẽ nhận ra cô ấy là một thủ lĩnh ngay. Huy chương trang trí áo giáp. Cô mang theo sự tự tin khiến các á thần khác phải lùi lại và tránh không nhìn chằm chằm vào cô. Annabeth nhận ra điều gì khác trên khuôn mặt cô ấy, hơi quá__ở khuôn miệng cứng cỏi của cô và cái cách cô thận trọng giương cằm như thể đã sẵn sàng chấp nhận bất cứ thách thức nào. Reyna nặn ra một cái nhìn động viên trong khi cô đang do dự giữa niềm hy vọng và sự lo lắng sợ hãi mà không thể để lộ ra trước mọi người. Annabeth biết biểu hiện đó. Cô thấy nó mỗi khi nhìn vào gương.
Hai cô gái đánh giá lẫn nhau. Bạn Annabeth đứng dàn thành hình quạt hai bên. Những người La Mã xì xào tên Jason, chằm chằm nhìn cậu với vẻ kinh hãi. Rồi ai đấy xuất hiện từ đám đông và ánh nhìn của Annabeth chăm chăm vào chỗ đó. Percy mỉm cười với cô__thật mỉa mai, nụ cười của kẻ phá rối từng làm làm cô khó chịu mấy năm liền nhưng thực sự đã trở nên thật trìu mến. Đôi mắt xanh biển của cậu vẫn đẹp như cô hãy nhớ. Mái tóc sẫm màu được vuốt qua một bên, cứ như cậu vừa mới đến sau khi dạo trên bãi biển. Trông cậu thậm chí còn tốt hơn sáu tháng trước_rám nắng và cao hơn, rắn chắc và vạm vỡ hơn. Annabeth quá sửng sốt để mà di chuyển cho nổi. Cô cảm thấy nếu mình đến gần cậu hơn, mọi phân tử trong người cô có thể cháy mất. Cô đã thầm phải lòng cậu từ khi họ mười hai tuổi. Hè năm ngoái, cô đã đổ cái rầm vì cậu. Họ đã là một đôi hạnh phúc trong vòng bốn tháng__và sau đó cậu biến mất. Trong khi chia xa, điều gì đó đã xảy đến với cảm giác của Annabeth. Họ đã đau khổ vô cùng__như cô bị buộc phải ngừng dùng phương thuốc cứu mạng mình. Giờ đây cô không chắc rằng việc gì sẽ nhức nhối hơn__sống với sự trống vắng hay ở bên cậu ấy một lần nữa. Pháp quan Reyna đứng thẳng tắp. Với một sự miễn cưỡng rõ rành rành, cô hướng đến phía Jason. “Jason Grace, đồng sự cũ của tôi…” Cô nói từ đồng sự như thể nó là thứ gì đó nguy hiểm lắm. “Tôi chào mừng cậu về nhà. Và cả những người này nữa, những người bạn của cậu___” Annabeth không định làm thế nhưng cô xô đến. Percy cũng nhào tới phía cô cùng lúc đó. Đám đông căng thẳng. Vài người với tới những thanh
kiếm đã chẳng còn ở bên mình. Percy quàng tay quanh người cô. Họ hôn nhau và trong khoảnh khắc chẳng còn gì là quan trọng nữa. Một thiên thạch có thể va vào hành tinh và tiêu diệt toàn bộ sự sống, Annabeth chẳng thèm bận tâm. Percy có mùi của đại dương. Môi cậu thật mặn. Óc Tảo Biển, cô choáng váng nghĩ. Percy buông ra và chăm chú vào khuôn mặt cô. “Trời ạ, Mình chưa bao giờ nghĩ__” Annabeth nắm lấy cổ tay cậu và quật cậu vòng qua vai. Cậu ngã phịch xuống vỉa hè. Người La Mã thét lên. Vài người lao đến nhưng Reyna quát, “Dừng lại! Lui xuống!” Annabeth đặt đầu gối lên ngực Percy. Cô dí cẳng tay vào cổ họng cậu. Cô không quan tâm người La Mã nghĩ gì. Một cục tức nóng rẫy vô hình lan ra trong ngực cô___một khối u đầy lo lắng và xót xa cô đã phải mang từ mùa thu trước. “Nếu cậu còn rời xa mình nữa,” cô nói, đôi mắt cay cay, “Mình thề với tất cả các vị thần___” Percy cứ trơ ra mà cười. Đột nhiên khối u xúc cảm nóng rẫy tan chảy trong lòng Annabeth. “Cứ xem như mình đã bị cảnh báo rồi,” Percy nói. “Mình cũng nhớ cậu lắm.” Annabeth đứng dậy và dìu cậu dậy. Cô muốn hôn cậu lần nữa thật sâu nhưng cô đã xoay sở tự kiềm chế được bản thân. Jason hắng giọng. “Vậy, ừ…Trở lại thật là tốt.” Cậu giới thiệu Reyna với Piper, người trông có chút phật lòng vì cô
chưa được nói lời thoại mình mới tập, sau đó tới Leo, người đang cười toe và trưng ra một biểu tượng hoà bình. “Và đây là Annabeth,” Jason nói. “Ừm, thường thì cô ấy không quật đòn judo với người ta.” Mắt Reyna loé lên. “Cậu chắc mình không phải một người La Mã chứ, Annabeth? Hay một người Amazon chẳng hạn?” Annabeth không biết đó có phải một lời khen hay không, nhưng cô đưa tay ra. “Tớ chỉ tấn công bạn trai mình như thế thôi,” cô hứa hẹn. “Rất vui được gặp cậu.” Reyna siết tay cô thật chặt. “Có vẻ chúng ta có rất nhiều thứ phải bàn bạc. Các sĩ quan!” Một và trại viên La Mã chen đến phía trước___chắc chắn là những sĩ quan cao cấp. Hai đứa trẻ xuất hiện cạnh Percy, cũng là những người rất thân thiết với cậu mà cô đã thấy lúc đầu. Cậu châu Á vạm vỡ có mái tóc cắt sát khoảng mười lăm tuổi. Cậu đáng yêu theo kiểu gấu-trúc-đáng-yêu- quá-khổ. Cô gái nhỏ hơn, có lẽ mười ba, có đôi mắt hổ phách với làn da sôcôla và mái tóc xoăn dài. Cái mũ giáp kỵ binh của cô được treo ở cánh tay. Annabeth có thể chỉ ra từ ngôn ngữ hình thể của họ rằng họ thấy thân thiết với Percy. Họ đứng ngay cạnh cậu vẻ bảo vệ, như là họ sẵn sàng chia sẻ biết bao nguy hiểm. Cô cố đánh bật sự ghen tị nhức nhối. Có thể nào Percy và cô gái kia…không. Phản ứng giữa ba người họ không giống vậy. Annabeth đã dành cả đời mình học cách đoán ý người ta. Đó là một kĩ năng sống còn. Nếu phải đoán, cô sẽ nói cậu châu Á to lớn là bạn trai của cô bé, dù vậy cô nghi rằng họ chưa ở bên nhau được lâu cho lắm. Có một thứ mà cô không hiểu: cô bé đang chăm chú nhìn thứ gì vậy? Cô bé cứ cau mày về phía Piper với Leo, như thể cô nhận ra một người
trong số họ và ký ức đó quá đau buồn. Trong lúc ấy, Reyna đang ra lệnh cho những sĩ quan của cô. “… bảo quân đoàn lùi lại. Dakota, báo cho các tinh linh trong nhà bếp. Nói họ chuẩn bị một bữa tiệc chào mừng. Và, Octavian___” “Cậu đang cho phép những kẻ không mời mà đến này vào trại sao?” Một cậu chàng cao kều với mái tóc từng lọn vàng choé thúc khuỷu tay mở đường tiến đến. “Reyna, những rủi ro an ninh___” “Chúng ta sẽ không đưa họ vào trại, Octavian.” Reyna nghiêm khắc liếc nhìn anh ta. “Chúng ta sẽ ăn ở đây, ở quảng trường.” “Ừm, tốt hơn nhiều.” Octavian cằn nhằn. Anh ta có vẻ là người duy nhất không theo lệnh Reyna như cấp trên của mình, trừ sự thật là anh ta thật gầy gò và nhợt nhạt và với một vài lý do nào đó anh ta có ba con gấu bông lủng lẳng đeo bên thắt lưng. “Cậu muốn chúng ta nghỉ ngơi ngay dưới cái bóng tàu chiến của họ.” “Đây là những vị khách của chúng ta.” Reyna nuốt từng từ một. “Chúng ta sẽ chào đón họ và sẽ nói chuyện với họ. Là một thầy bói, cậu nên đốt vật tế để cảm ơn các vị thần vì đã đem Jason an toàn trở lại với chúng ta.” “Ý hay đấy,” Percy bêu riếu. “Đi đốt mấy con gấu bông của cậu đi, Octavian.” Reyna trông như thể đang cố để không cười. “Cậu nhận lệnh của tôi rồi đấy. Đi đi.” Các chỉ huy giải tán. Octavian phóng cho Percy một cái nhìn chắc chắn là ganh ghét. Sau đó anh ta nhìn qua Annabeth vẻ đáng ngờ rồi hiên ngang rời đi. Percy lồng tay mình vào tay Annabeth. “Đừng lo về Octavian,” cậu nói. “Hầu hết người La Mã đều là người tốt___như Frank và Hazel đây, cả Reyna nữa. Chúng ta sẽ ổn thôi.”
Annabeth cảm thấy như ai đó mới quàng một chiếc khăn rửa mặt lạnh buốt qua cổ cô. Cô lại nghe thấy giọng cười thầm thì đó nữa, cứ như sự hiện diện của nó đã theo cô từ con tàu. Cô nhìn lên tàu Argo II. Phần thân mạ đồng của nó lấp lánh dưới ánh mặt trời. Phần nào trong cô muốn bắt cóc Percy ngay bây giờ, trèo lên tàu và ra khỏi đây khi họ vẫn còn có thể. Cô không thể xua đi cảm giác có thứ gì đó sắp thành ra sai lầm trầm trọng. Và chẳng bao giờ cô lại liều để mất Percy lần nữa. “Chúng ta sẽ ổn thôi,” cô nhắc lại, cố tin vào nó. “Xuất sắc,” Reyna nói. Cô quay sang Jason và Annabeth nghĩ có một tia khao khát trong đôi mắt cô ấy. “Hãy nói chuyện nào và ta có thể có một cuộc sum họp đúng nghĩa.” [0] Còn gọi là đá vỏ chai, xem thêm ở đây
The Mark of Athena_Chương 3 Annabeth ANNABETH ƯỚC GÌ MÌNH THẤY THÈM ĂN, bởi người La Mã rất biết cách ăn. Những bộ trường kỉ và bàn thấp được chở ra quảng trường cho đến khi quảng trường trông giống như một buổi triển lãm đồ gỗ. Người La Mã thơ thẩn theo từng nhóm mười hoặc hai mươi, tán gẫu và cười đùa khi các tinh linh bão__aurae___cuốn qua đầu, mang đến vô vàn những loại pizza, bánh kẹp, khoai tây chiên, thức uống lạnh và những chiếc bánh cookie mới- nướng. Trôi dạt qua đám đông là những linh hồn màu tía__các Lar [1]__trong những chiếc toga và áo giáp của quân đoàn La Mã[2]. Bên rìa bữa tiệc, các thần rừng (không, các thần nông, Annabeth nghĩ) lóc cóc từ bàn này sang bàn khác, xin thức ăn và tiền lẻ. Ở cánh đồng gần đó, con voi chiến nô đùa với cô O’Leary và những đứa trẻ đang chơi đuổi bắt quanh những bức tượng Terminus dàn hàng ở ranh giới của thành phố. Toàn khung cảnh quá quen thuộc lại hoàn toàn xa lạ khiến Annabeth thấy chóng mặt. Tất cả những gì cô muốn là ở bên Percy___tốt nhất là một mình. Cô biết cô sẽ phải đợi. Nếu cuộc tìm kiếm của họ sắp thành công, họ cần những nười La Mã này, có nghĩa là bắt đầu hiểu họ và gây dựng một ít thiện chí. Reyna và vài chỉ huy của cô (bao gồm cả cậu tóc vàng hoe Octavian, vừa mới trở lại sau khi đốt một con gấu bông cho các vị thần) ngồi với Annabeth và đoàn của cô. Percy tham gia với hai người bạn mới của mình, Frank và Hazel. Khi một cơn lốc những đĩa gỗ đựng đồ ăn đáp xuống bàn, Percy ngả
người sang và thì thầm, “Tớ muốn dẫn cậu đi một vòng Rome Mới. Chỉ cậu và tớ. Nơi này thật khó tin.” Annabeth hẳn nên cảm thấy rộn ràng. Chỉ cậu và tớ chính xác là điều mà cô muốn. Thay vào đó, sự bực bội làm cô nghẹn họng. Sao Percy có thể nói về nơi này hăng hái đến thế? Còn Trại Con Lai_trại của họ, nhà của họ thì sao? Cô cố không chú ý đến những biểu tượng mới ở cánh tay Percy__một hình xăm SPQR giống như của Jason. Ở Trại Con Lai, á thần có các hạt vòng cổ để kỷ niệm những năm huấn luyện ở trại. Ở đây, người La Mã khắc một vết xăm vào thịt bạn, kiểu như bảo:Cậu thuộc về chúng tôi. Vĩnh viễn. Cô nuốt xuống mấy lời bình phẩm chua cay. “Được. Chắc chắn rồi.” “Tớ vừa nghĩ,” cậu nói một cách căng thẳng. “Tớ có ý này__” Cậu ngừng khi Reyna kếu gọi nâng ly vì tình hữu nghị. Sau khi giới thiệu một lượt xong, người La Mã và đoàn của Annabeth bắt đầu trao đổi các câu chuyện. Jason giải thích cậu đã đến Trại Con Lai mà không có ký ức thế nào và cậu đã thực hiện một cuộc tìm kiếm với Piper và Leo ra sao để giải cứu nữ thần Hera (hay Juno, cứ chọn đi__bà ta vẫn khó chịu như nhau dù ở Hy Lạp hay La Mã) khỏi bị cầm tù ở Nhà Sói vùng Nam California. “Không thể nào!” Octavian xen vô. “Đó là nơi thiêng liêng nhất của chúng ta. Nếu bọn khổng lồ đã giam giữ một nữ thần ở đó___” “Chúng muốn huỷtiêu diệt bà ấy,” Piper nói. “Và đổ lỗi cho người Hy Lạp rồi bắt đầu trận chiến giữa hai trại. Giờ thì im đi và để Jason kết thúc.” Octavian mở miệng nhưng chẳng âm thanh nào phát ra cả. Annabeth thực sự thích lời nói mê hoặc của Piper. Cô để ý thấy Reyna đang nhìn tới
nhìn lui giữa Jason và Piper, lông mày cô nhăn lại như thể bắt đầu nhận ra hai người bọn họ là một cặp. “Thế đấy,” Jason tiếp tục, “Đó là cách bọn mình biết được về nữ thần đất Gaea. Bà ta vẫn ngái ngủ nhưng lại là kẻ đang thả những con quái vật từ Tatarus và dựng dậy lũ khổng lồ. Porphyrion, tên chỉ huy tối cao chúng tôi đã đấu ở Nhà Sói: hắn nói hắn đang rút về những xứ sở cổ xưa__chính bản thân Hy Lạp. Hắn dự định thức tỉnh Geae và tiêu diệt các vị thần bằng cách…hắn gọi nó là gì nhỉ? Nhổ tận gốc rễ của chúng.” Percy gật đầu đầy lo lắng. “Geae cũng bận rộn ở đây lắm. Chúng tớ có cuộc gặp gỡ với Nữ Hoàng Mặt Bùn.” Percy thuật lại chi tiết câu chuyện từ phía mình. Cậu nói về việc thức dậy ở Nhà Sói mà chẳng nhớ gì trừ một cái tên__Annabeth. Khi nghe thấy vậy, Annabeth phải rất cố gắng để không khóc. Percy kể với họ cậu đã đi Alaska với Frank và Hazel__họ đã đánh bại gã khổng lồ Alcyoneus, trả tự do cho thần chết Thanatos thế nào và trở lại với con đại bàng vàng bị thất lạc, biểu trưng cho trại La Mã để đẩy lùi một cuộc tấn công bởi đội quân khổng lồ ra sao. Khi Percy kể xong, Jason huýt sáo khen ngợi. “Chẳng nghi ngờ gì khi họ bầu cậu làm Pháp quan.” Octavian khịt mũi. “Nó có nghĩa là giờ chúng ta có những ba pháp quan! Luật đã định rõ là chúng ta chỉ được có hai thôi!” “Tích cực mà nói,” Percy bảo, “cả tôi và Jason đều trên cấp cậu, Octavian. Thế nên chúng tôi đều có thể bảo cậu ngậm miệng lại.” Octavian trở nên mặt đỏ tía tai như một cái áo phông La Mã. Jason cụng tay với Percy. Dù Reyna kiềm chế được một nụ cười nhưng mắt cô lại dạt dào tình cảm.
“Chúng ta sẽ tính đến vấn đề Pháp quan thừa sau,” cô nói. “Ngay bây giờ chúng ta có vấn đề nghiêm trọng hơn để giải quyết.” “Tôi sẽ nhường cho Jason,” Percy nói một cách rõ ràng. “Không thành vấn đề.” “Không thành vấn đề?” Octavian phẫn uất. “Chức pháp quan của Rome mà không thành vấn đề ư? Percy phớt lờ cậu ta và quay sang Jason. “Cậu là em trai Thalia, hả? Wow. Các cậu trông chẳng giống nhau gì cả.” “Ừ, tôi biết,” Jason nói. “Dù sao thì, cảm ơn vì đã giúp đỡ trại của tôi khi tôi vắng mặt. Cậu đã làm một việc thật đáng kinh ngạc.” “Cậu cũng thế.” Percy nói. Annabeth đá vào cẳng chân cậu. Cô ghét làm gián đoạn tình cảm đang được xây dựng giữa nam giới với nhau nhưng Reyna đã đúng: họ có nhiều việc hệ trọng phải giải quyết. “Ta nên nói về Lời Đại Tiên Tri. Nghe như người La Mã cũng đã biết về nó rồi thì phải? Reyna gật đầu. “Chúng tớ gọi nó là Lời Tiên Tri về Nhóm Bảy. Octavian, cậu thuộc lòng nó nhỉ?” “Tất nhiên,” cậu ta nói. “Nhưng, Reyna__” “Làm ơn thuật lại nó đi. Bằng tiếng Anh, không phải tiếng Latin.” Octavian thở dài. “Bảy con lai sẽ đáp lại lời hiệu triệu. Để gây dông bão hoặc khói lửa thế giới phải sụp đổ__” “Một lời thề phải giữ đến hơi thở cuối cùng,” Annabeth tiếp. “Và kẻ thù đưa quân đến Các Cửa Tử.” Mọi người nhìn chằm chặp vào cô__trừ Leo, người đã tạo ra một cái chong chóng bằng lá giấy gói món taco (món bánh thịt chiên giòn Mexico)
và đang dính nó vào những tinh linh bão đi ngang qua. Annabeth không chắc sao cô lại buột miệng nói ra những câu trong Lời Tiên Tri. Cô chỉ thấy bắt buộc phải làm thế. Cậu to con, Frank, ngồi nhích lên phía trước, chăm chăm nhìn cô như bị thôi miên, cứ như cô mọc ra con mắt thứ ba ấy. “Cậu thật là một đứa con của Min__ý mình là, Athena chứ?” “Đúng thế,” cô nói, đột nhiên cảm thấy cảnh giác. “Sao nó lại đáng ngạc nhiên đến thế?” Octavian chế giễu. “Nếu cậu thực sự là một đứa con của nữ thần trí tuệ__” “Đủ rồi,” Reyna ngắt lời. “Annabeth đúng là ngươi mà cô ấy nói. Cô ấy ở đây vì sự hoà hảo. Bên cạnh đó…” Cô nhìn Annabeth với vẻ tôn trọng miễn cưỡng. “Percy nói rất tốt về cậu.” Giọng trầm trong tiếng của Reyna làm Annabeth mất một lúc để đoán được. Percy nhìn xuống, đột nhiên thấy thích thú với cái bánh kẹp pho mát của mình. Mặt Annabeth thấy nóng bừng. Ôi, trời…Reyna đã thử tán tỉnh Percy. Điều đó giải thích vẻ đau xót thoáng qua, thậm chí có thể là ghen tị nữa, qua những lời nói của cô. Percy đã từ chối cô vì Annabeth. Trong chốc lát, Annabeth đã tha thứ mọi việc cậu bạn trai lố bịch của mình đã làm sai. Cô muốn quàng tay ôm cậu nhưng cô ra lệnh cho bản thân giữ bình tĩnh. “Ừ, cảm ơn,” cô nói với Reyna. “Dù sao chăng nữa, vài lời tiên tri đang trở nên rõ ràng. Kẻ thù đưa quân đến Các Cửa Tử…điều đó có nghĩa là cả người La Mã và Hy Lạp. Chúng ta phải kết hợp lực lượng để tìm những cánh cửa đó.”
Hazel, cô gái với cái mũ kỵ binh và mái tóc xoăn dài, nhặt lên thứ gì đó ngay cạnh đĩa mình. Nó trông như một viên hồng ngọc lớn nhưng trước khi Annabeth biết chắc, Hazel đã đút nó vào trong cái túi áo sơ mi bò của cô. “Em trai em, Nico, đã đi tìm những cánh cửa,” cô nói. “Đợi đã,” Annabeth nói. “Nico di Angelo? Thàng bé là em trai em hả?” Cô gật đầu hư thể đó là điều hiển nhiên. Một tá các câu hỏi nữa ùa vào đầu Annabeth nhưng nó đã quay mòng mòng như chong chóng của Leo rồi. Cô quyết định bỏ qua vấn đề. “Được rồi. Em đang nói?” “Nó biến mất rồi.” Hazel liếm môi. “Em sợ là…Em không chắc nhưng em nghĩ có gì đó đã xảy đến với nó.” “Chúng ta sẽ đi tìm nó,” Percy hứa. “Đằng nào chúng ta cũng phải tìm Các Cửa Tử. Thanatos nói chúng ta sẽ tìm ra cả hai câu trả lời ở Rome__kiểu như, Rome nguyên bản. N ó ở trên đường đến Hy Lạp, phải không?” “Thanatos nói với cậu điều này hả?” Annabeth cố tập trung tinh thần quanh ý đó. “Thần chết ấy hả?” Cô đã gặp nhiều vị thần. Cô thậm chí đã đến tận Địa ngục; nhưng bản thân câu chuyện của Percy về việc thả tự do cho hiện thân của cái chết thực sự làm cô rùng mình. Percy cắn một miếng cái bánh mì kẹp của mình. “Giờ Thần Chết tự do rồi, bọn quái vật sẽ phân huỷ và lại trở lại Tatarus như trước kia. Nhưng một khi mà Các Cửa Tử còn mở, bọn chúng vẫn sẽ cứ trở lại thôi.” Piper xoắn cái lông chim trên tóc mình. “Như là nước rò qua một con đập vậy,” cô gợi ý.
“Phải rồi.” Percy mỉm cười. Chúng ta có một cái lỗ đập.” “Cái gì?” Piper hỏi. “Không gì cả,” cậu nói. “Đùa hàm ý mà. Vấn đề là chúng ta sẽ phải tìm ra các cánh cửa và đóng chúng lại trước khi có thể hướng đến Hy Lạp. Đó là cách duy nhất chúng ta đánh bại được lũ khổng lồ và chắc chắn rằng chúng vĩnh viễn bị đánh bại.” Reyna chộp lấy một quả táo từ một khay hoa quả được truyền ngang qua. Cô xoay nó trên những ngón tay, chăm chú vào lớp vỏ đỏ thẫm. “Cậu đề xuất một cuộc hành trình đến Hy Lạp bằng tàu chiến của các cậu sao. Cậu có hiểu được rằng những vùng đất cổ xưa _ _ _ v à Mare Nostrum[3]___rất nguy hiểm không?” “Mary nào?” Leo hỏi. “Mare Nostrum,” Jason giải thích. “Biển của chúng ta. Đó là từ người La Mã Cổ gọi Địa Trung Hải.” Reyna gật đầu. “Vùng lãnh thổ một thời từng là Đế Chế La Mã không phải nơi sinh duy nhất của các vị thần. Nó cũng là quê tổ của bọn quái vật, các Titan và lũ khổng lồ… và những thứ tệ hại hơn nữa. Chuyến đi đã là nguy hiểm với những á thần ở Mỹ này, ớđó nó còn tệ hơn gấp mười đấy.” “Cậu đã nói Alaska sẽ rất rủi ro,” Percy nhắc cô. “Bọn tớ sống sót qua khỏi đó đấy thôi.” Reyna lắc đầu. Móng tay cô cắt thành những hình lưỡi liềm trên quả táo khi cô xoay nó. “Percy, di chuyển ở vùng Địa Trung Hải là ởmột mức độ khác nguy hiểm hơn hết thảy. Nó đã bị cấm với các á thần trong hàng thế kỉ. Không anh hùng nào còn tỉnh táo mà lại đến đó cả.” “Vậy chúng ta sẽ ổn thôi!” Leo cười qua cái chong chóng của mình. “Vì chúng ta đều điên cả mà, phải không? Bên cạnh đó, tàu Argo II là một tàu chiến hàng đầu. Nó sẽ đưa chúng tôi vượt qua được.”
“Chúng ta phải nhanh lên,” Jason thêm vào. “Tớ không biết chính xác lũ khổng lồ đang trù tính gì nhưng Geae đang trở nên càng lúc càng tỉnh táo hơn. Bà ta đang xâm nhập vào các giấc mơ, xuất hiện ở những nơi định mệnh, ra lệnh cho những con quái vật càng lúc càng mạnh. Chúng ta phải chặn bọn khổng lồ lại trước khi chúng có thể hoàn toàn đánh thức bà ta dậy.” Annabeth rùng mình. Cô đã có phần trong cơn ác mộng gần đây của mình. “Bảy con lai sẽ đáp lại lời hiệu triệu,” cô nói. “Nó phải là một sự kết hợp giữa cả hai trại của chúng ta. Jason, Piper, Leo và tớ. Đó là bốn rồi.” “Tớ nữa,” Percy nói. “Với Hazel và Frank. Bảy rồi.” “Cái gì?” Octavian bật dậy. “Chúng ta mới chỉ đề xuất để chấp nhận điều đó chứ? Không có biểu quyết của Viện Nguyên Lão? Không có sự cân nhắc đúng đắn? Không có__” “Percy!” Cyclop Tyson chạy về phía họ với cô O’ Leary theo sau gót. Trên lưng cô chó ngao có một nữ yêu mình người cánh chim ngồi lên mà Annabeth chưa từng thấy bao giờ__một cô gái trông gầy yếu với mái tóc đỏ rối bời, một cái váy bao bố và đôi cánh lông vũ màu đỏ. Annabeth không biết yêu nữ mình người cánh chim từ đâu đến, nhưng tim cô ấm lên khi thấy Tyson mặc áo ca rô và quần bò rách tả tơi với tấm biểu ngữ SPQR đeo ngược ngang ngực. Cô từng có vài trải nghiệm khá tồi tệ với các Cyclops, nhưng Tyson là một cậu bé ngoan. Cậu cũng có một nửa là em trai của Percy(chuyện dài lắm), điều khiến cậu gần như là người trong gia đình vậy. Tyson dừng lại bên trường kỷ của họ và siết chặt đôi tay múp míp của mình. Đôi mắt nâu tổ chảng của cậu đầy lo âu. “Ella sợ,” cậu nói. “Không tàu bè gì nữa,” yêu nữ mình người cánh chim tự mình làu bàu,
giận dữ xỉa lông của nó. “Titanic, Lusitania, Pax…những con tàu đều không may mắn.” Leo nheo mắt. Cậu nhìn Hazel, người được xếp ngồi ngay cạnh cậu. “Có phải cô gà đó đã so sánh tàu của tôi với tàu Titanic không?” “Cô ấy không phải gà.” Hazel đưa mắt đi như thể Leo làm cô lo lắng. “Ella là một yêu nữ mình người cánh chim. Cô ấy chỉ hơi…căng thẳng thôi.” “Ella rất xinh,” Tyson nói. “Và sợ hãi. Chúng ta cần đưa cô ấy theo, nhưng cô ấy sẽ không đi trên tàu.” “Không đi tàu,” Ella nhắc lại. Cô nhìn thẳng vào Annabeth. “Xui xẻo. Cô kia rồi. Con gái của trí tuệ đi một mình__” “Ella!” Frank đột ngột đứng dậy. “Có lẽ đây không phải lúc tốt nhất___” “Dấu hiệu Athena cháy khắp thành Rome,” Ella tiếp, khum tay áp lấy tai mình rồi cất cao giọng. “Cặp sinh đôi dập tắt hơi thở của các thiên thần, Những người giữ chìa khoá đến cái chết vĩnh cửu. Tai ương của lũ khổng lồ xanh và vàng, Thắng cùng nỗi đau với một nhà giam đan dệt.” Tác động này như ai đó đánh rơi một quả lựu đạn lên bàn. Mọi người chằm chằm vào yêu nữ mình người cánh chim. Không ai nói gì. Tim Annabeth đập thình thịch. Dấu hiệu Athena… cô cưỡng lại thôi thúc muốn kiểm tra túi mình, nhưng cô có thể cảm thấy đồng xu bạc đang trở nên ấm hơn__Món quà bị nguyền rủa từ mẹ cô. Lần theo Dấu hiệu Athena. Trả thù cho ta. Quanh họ, âm thanh của bữa tiệc vẫn tiếp tục nhưng lặng thinh và xa cách như thể đám trường kỷ của họ đã trượt vào một chiều tĩnh lặng hơn. Percy là người đầu tiên bình tĩnh lại. Cậu đứng dậy và nắm lấy tay Tyson.
“Anh biết rồi!” cậu nói giả vờ hăng hái. “Có khi em dẫn Ella đi hít thở ít không khí trong lành đi chứ nhỉ? Em và cô O’Leary__” “Khoan đã.” Octavian nắm chặt một trong những con gấu bông của cậu ta, bóp cổ nó với đôi tay run run. Mắt cậu ta chuyển sang Ella. “Cô ta vừa nói gì vậy? Nghe như thể__” “Ella đọc rất nhiều,” Frank thốt ra. “Bọn tớ tìm thấy cô ấy ở một thư viện.” “Đúng thế!” Hazel nói. “Có khi chỉ là cái gì đó cô ấy đọc được từ sách.” “Sách,” Ella lẩm bẩm giúp đỡ. “Ella thích sách.” Giờ đã nói ra lời mình, yêu nữ mình người cánh chim trông thoải mái hơn. Cô vắt chân trên lưng cô O’Leary, rỉa rỉa đôi cánh của mình. Annabeth lấy làm lạ liếc nhìn Percy. Hiển nhiên là cậu ấy với Frank và Hazel đang che giấu gì đó. Cũng hiển nhiên, Ella đã thuật lại một lời tiên tri__một lời tiên tri có liên quan tới cô. Biểu hiện của Percy nói, Giúp với. “Đó là một lời tiên tri,” Octavian khăng khăng. “Nghe như một lời tiên tri vậy.” Không ai trả lời. Annabeth vô cùng chắc chắn việc gì đang xảy ra, nhưng cô hiểu Percy sắp gặp rắc rối to. Cô nặn ra một nụ cười. “Thật hả, Octavian? Có khi yêu nữ mình người cánh chim khá khác lạ ở đây, ở bên La Mã. Những con của chúng tớ chỉ có đủ trí thông minh để dọn phòng và nấu bữa trưa. Cậu có hay nói trước được tương lai không? Cậu có nghĩ tới chúng là những lời báo điềm của
cậu không?” Những lời của cô có tác dụng suy đoán đúng như mục đích. Những chỉ huy La Mã cười đầy lo âu. Vài người đánh giá Ella rồi nhìn Octavian và khịt mũi. Cái ý nghĩ một quý cô gà đưa ra những lời tiên tri chắc chắn rất lố bịch đối với người La Mã cũng như người Hy Lạp. “Tôi, ừm…” Octavian đánh rơi con gấu bông của mình. “Không, nhưng__” “Cô ấy chỉ đang đọc mấy dòng từ cuốn sách nào đó,” Annabeth nói, “như Hazel đã bảo. Hơn nữa, chúng ta đã có một lời tiên tri thực thụ để lo rồi.” Cô quay sang Tyson. “Percy đúng đấy. Sao cậu không đưa Ella và cô O’Leary đi dạo mát đâu đó một lát nhỉ. Ella ổn với việc đó chứ?” “Chó to rất tốt,” Ella nói “Old Yeller, 1957, kịch bản của Fred Gipson và William Tunberg[4].” Annabeth không chắc phải hiểu câu trả lời như thế nào nhưng Percy mỉm cười như thể vấn đề đã được giải quyết. “Tuyệt!” Percy nói. “Bọn tớ sẽ gửi thông điệp Iris cho các cậu khi xong việc và bắt kịp các cậu sau.” Những người La Mã nhìn vào Reyna, đợi lệnh của cô. Annabeth nín thở. Reyna có một khuôn mặt tỉnh queo xuất xắc. Annabeth chăm chú nhìn Reyna nhưng không đoán được cô đang nghĩ gì. “Được.” cuối cùng Pháp quan cũng nói. “Tiến hành thôi.” “Yeah!” Tyson đi vòng quanh những chiếc trường kỷ và tặng mỗi người một cái ôm thật chặt__kể cả Octavian, người chẳng lấy gì làm vui
về việc đó. Sau đó cậu trèo lên lưng cô O’Leary với Ella và cô chó ngao chạy vọt ra khỏi quảng trường. Họ lao thẳng vào bóng khuất của tường Viện Nguyên Lão và biến mất. “Thế là.” Reyna đặt quả táo chưa ăn của cô xuống. “Octavian đúng về một điều. Ta phải giành được sự tán đồng của Viện Nguyên Lão trước khi để cho bất kì lính quân đoàn nào thực hiện một cuốc tìm kiếm__đặc biệt là nguy hiểm như vụ các cậu đang đề nghị.” “Toàn bộ điều này bốc mùi phản trắc,” Octavian gầm lên. “Thuyền chiến đó không phải một con tàu hoà bình.” “Lên tàu đi, anh bạn,” Leo đề nghị. “Tôi sẽ giành một tua cho cậu. Cậu có thể lái tàu và nếu cậu thực sự giỏi việc đó tôi sẽ cho cậu một chiếc mũ thuỷ thủ bằng giấy nhỏ xinh mà đội.” Lỗ mũi Octavian nở ra. “Sau cậu dám___” “Ý hay đấy,” Reyna nói. “Octavian, đi với cậu ấy. Xem con tàu. Chúng ta sẽ triệu tập một cuộc họp Nguyên Lão trong một giờ nữa.” “Nhưng…” Octavian ngừng lại. Hẳn là cậu ta có thể nhận ra từ biểu hiện của Reyna là tức giận thêm nữa chẳng tốt đẹp gì cho sức khoẻ của cậu đâu. “Được thôi.” Leo đứng dậy. Cậu quay sang Annabeth và nụ cười của cậu biến đổi. Nó xảy ra quá nhanh. Annabeth nghĩ cô đã tưởng tượng ra, nhưng chỉ trong phút chốc, ai đó khác có vẻ như đang đứng chỗ Leo, đang cười lạnh lùng với một tia độc ác trong mắt cậu. Sau đó Annabeth chớp mắt và và Leo chỉ giống Leo cũ như ngày thường với nụ cười toe tinh quái. “Quay lại sớm thôi,” cậu hứa. “Việc này sẽ là một thiên anh hùng ca đấy.”
Một cơn ớn lạnh khủng khiếp lướt qua cô. Khi Leo và Octavian hướng đến chiếc thang dây cô nghĩ tới việc gọi họ lại__nhưng sao cô có thể giải thích được điều đó? Bảo mọi người là cô sắp điên, thấy mọi thứ và cảm thấy lạnh sao? Những tinh linh gió bắt đầu dọn bát đĩa. “Ừm, Reyna,” Jason nói, “nếu cậu không phiền thì mình muốn dẫn Piper dạo một vòng trước cuộc họp Viện Nguyên Lão. Côấy chưa từng thấy Rome Mới bao giờ.” Biểu hiện của Reyna đanh lại. Annabeth tự hỏi sao Jason có thể đần thế. Chả lẽ cậu không hiểu Reyna thích cậu đến nhường nào sao? Annabeth thì rõ lắm rồi. Yêu cầu được dẫn bạn gái mới của cậu dạo một vòng quanh thành phố của Reyna chính là sát muối vào vết thương. “Tất nhiên,” Reyna lạnh lùng nói. Percy nắm tay Annabeth. “Yeah, tớ cũng thế. Tớ muốn dẫn Annabeth__” “Không,” Reyna cắt ngang. Percy nhíu mày. “Xin lỗi?” “Tớ muốn có vài lời với Annabeth,” Reyna nói. “Riêng tư. Nếu cậu không phiền, Pháp quan đồng cấp.” Giọng cô chỉ rõ rằng cô không đang thỉnh cầu sự cho phép. Cơn ớn lạnh lan sâu xuống lưng Annabeth. Cô tự hỏi Reyna đang làm gì. Có lẽ vị Pháp quan không thích cái ý nghĩ hai gã đã từ chối cô đưa bạn
gái đi thăm thú thành phố của cô. Hay có lẽ có vài điều cô ấy muốn nói riêng. Gì cũng được, Annabeth phải miễn cưỡng ở riêng tư và không vũ trang với vị lãnh đạo người La Mã. “Đến đây nào, con gái của Athena.” Reyna đứng dậy khỏi cái trường kỷ của mình. “Đi dạo với tôi.” [1] các vị thần giữ nhà trong thần thoại La Mã, nhỏ hơn các thị thần thực sự, xem thêm ở đây [2] từ gốc là legion, ta thường biết đến với tên gọi là lính Lê Dương [3] Mare Nostrum (Biển của chúng ta theo tiếng Latin) là một cái tên của người La Mã đặt cho biển Địa Trung Hải. Sau khi nước Ý thống nhất vào
năm 1861, thuật ngữ này được những phần tử dân tộc chủ nghĩa Ý sử dụng lại với niềm tin rằng nước Ý là quốc gia thừa kế đế chế La Mã,[1] và cần phải tìm cách kiểm soát những vùng lãnh thổ cũ của La Mã trước kia tại vùng Địa Trung Hải. [4] Một bộ phim sản xuất năm 1957, xoay quanh một cậu bé và một chú chó, xem thêm ở đây
The Mark of Athena _ Chương 4 Annabeth ANNABETH MUỐN GHÉT ROME MỚI. Nhưng là một kiến trúc sư đầy khát khao, cô không thể không ngưỡng mộ những khu vườn bậc thang[1], những đài phun nước và những mái đền, những con phố rải sỏi uốn lượn và những ngôi biệt thự trắng bóng. Sau cuộc chiến với các Titan hè năm ngoái, cô đã có công việc mơ ước của mình là tái thiết kế lại các cung điện trên đỉnh Olympus. Giờ đây, tản bộ xuyên qua thành phố thu nhỏ này, cô cứ nghĩ, Mình nên làm một mái vòm như thế. Mình thích cái kiểu các cột trụ dẫn vào cái sân trong đó. Bất kể ai thiết kế nên Rome Mới rõ ràng đã đổ rất nhiều thời gian và tình yêu vào công trình. “Chúng tôi có những kiến trúc và thợ xây giỏi nhất trên thế giới,” Reyna nói, như thể đọc được ý nghĩ của cô. “Rome luôn như thế, ở những thời xa xưa. Rất nhiều á thần tiếp tục ở lại để sinh sống tại đây sau thời gian ở trong quân đoàn. Họ học đại học của chúng tôi. Họ ổn định cuộc sống để gây dựng gia đình. Percy có vẻ thích việc này. Annabeth tự hỏi điều đó có nghĩa gì. Cô hẳn đã cau có quá mức cô nhận thức được vì Reyna cười lên. “Cậu là một chiến binh, thôi được,” pháp quan nói. “Cậu vừa bốc lửa trong mắt đấy.” “Xin lỗi.” Annabeth cố làm dịu bớt cái nhìn. “Đừng thế. Tôi là con gái của Bellona.” “Nữ thần chiến tranh La Mã?” Reyna gật đầu. Cô quay đi và huýt lên như đang gọi taxi. Lát sau, hai con chó kim loại phóng về phía họ__những con rô bốt chó săn, một bạc và một vàng. Chúng chạm nhẹ vào chân Reyna và chằm chằm vào Annabeth
với những đôi mắt hồng ngọc lấp lánh. “Thú cưng của tôi,” Reyna giải thích. “Aurum và Argentum. Cậu không phiền nếu chúng đi dạo cùng bọn mình chứ?” Một lần nữa, Annabeth có cảm giác đó không phải một lời đề nghị. Cô nhận thấy những con chó săn có những chiếc răng như các đầu mũi tên bằng sắt. Có thể là vũ khí không được cho phép ở trong thành phố, nhưng thú cưng của Reyna vẫn có thể xé cô thành nhiều mảnh nếu muốn. Reyna dẫn cô đến một quán cà phê ngoài trời, chỗ mà người hầu bàn rõ ràng là biết cô. Anh ta mỉm cười và đưa cô một cốc giấy uống liền [2] rồi đề nghị Annabeth một cốc. “Cậu muốn một chút không?” Reyna hỏi. “Họ làm sôcôla nóng ngon tuyệt. Không thực sự là một thứ đồ uống La Mã__” “Nhưng sôcôla là của toàn thế giới,” Annabeth nói. “Chính xác.” Đó là một buổi chiều tháng sáu ấm áp nhưng Annabeth vẫn nhận một cốc với lời cảm ơn. Hai người họ bước tiếp, những con chó vàng và bạc của Reyna rong ruổi gần bên. “Ở trại của cậu,” Reyna nói, “Athena là Minerva. Cậu có quen với việc bản thể La Mã của bà ấy khác thế nào không?” Annabeth chưa từng thực sự cân nhắc điều đó trước đây. Cô nhớ cái cách Terminus đã gọi Athena là nữ thần đó, như thể bà rất xấu xa ấy. Octavian đã hành động như sự tồn tại của Annabeth là một sự sỉ nhục. “Tôi hiểu là Minerva không…ừm, ít được kính trọng ở đây?” Reyna thổi hơi nóng từ cốc của cô. “Chúng tôi kính trọng Minerva. Bà là nữ thần của nghề thủ công và trí tuệ…nhưng bà không thực sự là một nữ
thần chiến tranh. Không phải với người La Mã. Bà cũng là một nữ thần trinh nguyên, như Diana…người mà các cậu gọi là Artemis. Cậu sẽ chẳng tìm thấy bất cứ đứa con nào của Athena ở đây cả. Cái ý nghĩ mà Minerva sẽ có con__nói thật nhé, nó hơi sốc với chúng tôi.” “Ồ.” Annabeth cảm thấy mặt mình đỏ lên. Cô không muốn đi vào chi tiết về những đứa con của Athena__cách họ được sinh ra trực tiếp từ trí óc của nữ thần hệt như cái cách bản thân Athena nhảy ra từ đầu thần Zeus vậy. Nói như thế luôn khiến Annabeth thấy tự thấy như thể mình là một kiểu quái dị. Người ta hay hỏi cô rằng cô có rốn hay không bởi vì cô được sinh ra thần kì đến thế. Tất nhiên là cô có rốn. Cô không thể giải thích thế nào. Cô không thực sự muốn biết. “Tôi hiểu người Hy Lạp các cậu không nhìn mọi thứ theo cùng một cách với chúng tôi,” Reyna tiếp. “Nhưng người La Mã coi lời thề nguyền trinh tiết rất quan trọng. Các Trinh Nữ, giả như…nếu họ phá vỡ lời thề và yêu bất kì ai, họ sẽ bị chôn sống. Thế nên ý nghĩ mà một nữ thần trinh nguyên có con cái__” “Hiểu rồi.” Sôcôla nóng của Annabeth đột nhiên có vị như bùn vậy. Không nghi ngờ sao người La Mã lại nhìn cô lạ lùng như vậy. “Họ không cho là tôi có tồn tại. Và dù là trại của các cậu có con cái của Minera__” “Họ sẽ không giống cậu,” Reyna nói. “Họ có thể là những thợ thủ công, nghệ sĩ, có khi là các nhà cố vấn nhưng không phải những chiến binh. Không phải là các chỉ huy của những nhiệm vụ nguy hiểm.” Annabeth bắt đầu phản đối việc cô là chỉ huy của cuộc tìm kiếm. Không chính thức. Nhưng cô tự hỏi có khi bạn cô trên tàu Argo II sẽ đồng ý. Vài ngày trước, họ đã luôn trông vào cô để chờ lệnh__kể cả Jason, người với tư cách là con trai thần Jupiter và HLV Hedge, người chẳng nhận lệnh từ ai. “Còn nữa.” Reyna bẻ các ngón tay và con chó vàng của cô, Aurum phóng lại. Vị Pháp quan vuốt tai nó. ‘Yêu nữ mình người cánh chim Ella… điều cô ấy đã nói là một lời tiên tri. Chúng ta đều biết điều đó, phải không?”
Annabeth nuốt ực một cái. Điều gì đó ở đôi mắt hồng ngọc của Aurum khiến cô không thoải mái. Cô từng nghe nói có những con chó có thể ngửi thấy nỗi sợ thậm chí là cảm nhận được những thay đổi ở hơi thở và nhịp tim con người. Cô không biết liệu đó có phải là những con chó ma thuật bằng kim loại hay không, nhưng cô quyết định nói sự thật thì tốt hơn. “Nghe như một lời tiên tri vậy,” cô thừa nhận. “Nhưng tôi chưa từng gặp Ella trước ngày hôm nay và tôi chưa chưa từng nghe những lời đó một cách chính xác.” “Tôi thì rồi,” Reyna lẩm bẩm. “Ít nhất là vài lời trong số đó__” Cách vài thước, con chó bạc sủa lên. Một nhóm những đứa trẻ đổ ra từ một con hẻm gần đấy và tập trung xung quanh Argentum, chơi đùa với con chó và cười vui chẳng phiền gì về hàm răng sắc như dao cạo của nó. “Ta nên đi tiếp,” Reyna nói. Họ lách qua để đi lên đồi. Những con chó săn đi theo, bỏ lũ trẻ lại phía sau. Annabeth cứ liếc nhìn khuôn mặt của Reyna mãi. Một kí ức mập mờ bắt đầu kéo cô lại__cái cách Reyna vén tóc ra sau tai, cái nhẫn bạc cô đeo với hình ngọn đuốc và thanh kiếm. “Chúng ta đã gặp nhau trước đây rồi,” Annabeth đánh bạo. “Cậu trẻ hơn, tôi nghĩ thế.” Reyna tặng cô một nụ cười khô khốc. “Rất tốt. Percy đã không nhớ được tôi. Tất nhiên các cậu phần lớn nói chuyện với chị gái tôi Hylla, người mà hiện nay là nữ hoàng của các nữ chiến binh Amazon. Chị ấy vừa đi sáng nay, trước khi các cậu đến. Dù sao thì, lần chúng ta gặp mặt gần đây nhất, tôi chỉ là một hầu gái nhỏ trong nhà của Circe[3].” “Circe…” Annabeth nhớ về chuyến đi tới hòn đảo của Nữ phù thuỷ. Cô mười ba tuổi. Percy và cô đã trôi dạt vào bờ từ Biển Quái Vật. Hylla đã chào đón họ. Cô đã giúp Annabeth tắm rửa sạch sẽ và cho cô một chiếc
váy mới tuyệt đẹp cũng như trang điểm cho cô. Sau đó Circe đã chào mời cô: nếu Annabeth ở lại đảo, cô sẽ được huấn luyện pháp thuật và sức mạnh phi thường. Annabeth đã bị cám dỗ, có khi chỉ là chút chút thôi, đến khi cô nhận ra nơi đó là một cái bẫy và Percy đã bị biến thành một con chuột lang. (Phần cuối cùng sau đó có vẻ tức cười nhưng lúc ấy nó thật kinh khủng.) Về phần Reyna…cô từng là một trong số những hầu gái chải tóc cho Annabeth. “Cậu…” Annabeth nói trong kinh ngạc. “Và Hylla là nữa hoàng của các nữ chiến binh Amazon? Sao hai cậu lại__?” “Chuyện dài lắm,” Reyna nói. “Nhưng tôi nhớ cậu rất rõ. Cậu rất gan dạ. Tôi chưa từng thấy ai từ chối đề nghị của Circe, càng ít hơn là còn dám lừa bà ấy. Chẳng ngạc nhiên gì khi Percy thích cậu.” Giọng cô có vẻ khao khát. Annabeth nghĩ không phản ứng lại thì sẽ an toàn hơn. Họ lên đến đỉnh đồi, nơi một vườn bậc thang nhìn bao quát hết toàn bộ thung lũng. “Đây là nơi yêu thích của tôi,” Reyna nói. “Vườn Bacchus [4].” Hàng rào nho tạo thành một vòm lá qua đầu. Ong vo ve bay qua những cây kim ngân và hoa nhài, những thứ làm không khí buổi chiều ngập mùi hương choáng ngợp. Giữa vườn bậc thang, một bức tượng Bacchus đứng kiểu tư thế múa ba lê, chẳng mặc gì ngoài một cái khố, má ông phồng lên và môi thì hơi chúm, phun nước vào một đài phun. Mặc cho những lo lắng, Annabeth gần như cười phá lên. Cô quen vị thần trong bản thể Hy Lạp, Dionysus__hay Ngài D, như họ gọi ông ở Trại Con Lai. Thấy ngài giám đốc trại già lập dị của họ được lưu danh trên đá, mặc một cái khố và phun nước ra từ miệng khiến cô thấy khá hơn một chút. Reyna dừng lại ở hàng rào của vườn bậc thang. Cảnh tượng thật bõ
Search
Read the Text Version
- 1
- 2
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- 8
- 9
- 10
- 11
- 12
- 13
- 14
- 15
- 16
- 17
- 18
- 19
- 20
- 21
- 22
- 23
- 24
- 25
- 26
- 27
- 28
- 29
- 30
- 31
- 32
- 33
- 34
- 35
- 36
- 37
- 38
- 39
- 40
- 41
- 42
- 43
- 44
- 45
- 46
- 47
- 48
- 49
- 50
- 51
- 52
- 53
- 54
- 55
- 56
- 57
- 58
- 59
- 60
- 61
- 62
- 63
- 64
- 65
- 66
- 67
- 68
- 69
- 70
- 71
- 72
- 73
- 74
- 75
- 76
- 77
- 78
- 79
- 80
- 81
- 82
- 83
- 84
- 85
- 86
- 87
- 88
- 89
- 90
- 91
- 92
- 93
- 94
- 95
- 96
- 97
- 98
- 99
- 100
- 101
- 102
- 103
- 104
- 105
- 106
- 107
- 108
- 109
- 110
- 111
- 112
- 113
- 114
- 115
- 116
- 117
- 118
- 119
- 120
- 121
- 122
- 123
- 124
- 125
- 126
- 127
- 128
- 129
- 130
- 131
- 132
- 133
- 134
- 135
- 136
- 137
- 138
- 139
- 140
- 141
- 142
- 143
- 144
- 145
- 146
- 147
- 148
- 149
- 150
- 151
- 152
- 153
- 154
- 155
- 156
- 157
- 158
- 159
- 160
- 161
- 162
- 163
- 164
- 165
- 166
- 167
- 168
- 169
- 170
- 171
- 172
- 173
- 174
- 175
- 176
- 177
- 178
- 179
- 180
- 181
- 182
- 183
- 184
- 185
- 186
- 187
- 188
- 189
- 190
- 191
- 192
- 193
- 194
- 195
- 196
- 197
- 198
- 199
- 200
- 201
- 202
- 203
- 204
- 205
- 206
- 207
- 208
- 209
- 210
- 211
- 212
- 213
- 214
- 215
- 216
- 217
- 218
- 219
- 220
- 221
- 222
- 223
- 224
- 225
- 226
- 227
- 228
- 229
- 230
- 231
- 232
- 233
- 234
- 235
- 236
- 237
- 238
- 239
- 240
- 241
- 242
- 243
- 244
- 245
- 246
- 247
- 248
- 249
- 250
- 251
- 252
- 253
- 254
- 255
- 256
- 257
- 258
- 259
- 260
- 261
- 262
- 263
- 264
- 265
- 266
- 267
- 268
- 269
- 270
- 271
- 272
- 273
- 274
- 275
- 276
- 277
- 278
- 279
- 280
- 281
- 282
- 283
- 284
- 285
- 286
- 287
- 288
- 289
- 290
- 291
- 292
- 293
- 294
- 295
- 296
- 297
- 298
- 299
- 300
- 301
- 302
- 303
- 304
- 305
- 306
- 307
- 308
- 309
- 310
- 311
- 312
- 313
- 314
- 315
- 316
- 317
- 318
- 319
- 320
- 321
- 322
- 323
- 324
- 325
- 326
- 327
- 328
- 329
- 330
- 331
- 332
- 333
- 334
- 335
- 336
- 337
- 338
- 339
- 340
- 341
- 342
- 343
- 344
- 345
- 346
- 347
- 348
- 349
- 350
- 351
- 352
- 353
- 354
- 355
- 356
- 357
- 358
- 359
- 360
- 361
- 362
- 363
- 364
- 365
- 366
- 367
- 368
- 369
- 370
- 371
- 372
- 373
- 374
- 375
- 376
- 377
- 378
- 379
- 380
- 381
- 382
- 383
- 384
- 385
- 386
- 387
- 388
- 389
- 390
- 391
- 392
- 393
- 394
- 395
- 396
- 397
- 398
- 399
- 400
- 401
- 402
- 403
- 404
- 405
- 406
- 407
- 408
- 409
- 410
- 411
- 412
- 413
- 414
- 415
- 416
- 417
- 418
- 419
- 420
- 421
- 422
- 423
- 424
- 425
- 426
- 427
- 428
- 429
- 430
- 431
- 432
- 433
- 434
- 435
- 436
- 437
- 438
- 439
- 440
- 441
- 442
- 443
- 444
- 445
- 446
- 447
- 448
- 449
- 450
- 451
- 452
- 453
- 454
- 455
- 456
- 457
- 458
- 459
- 460
- 461
- 462
- 463
- 464
- 465
- 466
- 467
- 468
- 469
- 470
- 471
- 472
- 473
- 474
- 475
- 476
- 477
- 478
- 479
- 480
- 481
- 482
- 483
- 484
- 485
- 486
- 487
- 488
- 489
- 490
- 491
- 492
- 493
- 494
- 495
- 496
- 497
- 498
- 499
- 500
- 501
- 502
- 503
- 504
- 505
- 506
- 507
- 508
- 509
- 510
- 511
- 512
- 513
- 514
- 515
- 516
- 517
- 518
- 519
- 520
- 521
- 522
- 523
- 524
- 525
- 526
- 527
- 528
- 529
- 530
- 531
- 532
- 533
- 534
- 535
- 536
- 537
- 538
- 539
- 540
- 541
- 542
- 543
- 544
- 545
- 546
- 547
- 548
- 549
- 550
- 551
- 552
- 553
- 554
- 555
- 556
- 557
- 558
- 559
- 560
- 561
- 562
- 563
- 564
- 565
- 566
- 567
- 568
- 569
- 570
- 571
- 572
- 573
- 574
- 575
- 576
- 577
- 578
- 579
- 580
- 581
- 582
- 583
- 584
- 585
- 586
- 587
- 588
- 589
- 590
- 591
- 592
- 593
- 594
- 595
- 596
- 597
- 598
- 599
- 600
- 601
- 602
- 603
- 604
- 605
- 606
- 607
- 608
- 609
- 610
- 611
- 612
- 613
- 614
- 615
- 616
- 617
- 618
- 619
- 620
- 621
- 622
- 623
- 624
- 625
- 626
- 627
- 628
- 629
- 630
- 631
- 632
- 633
- 634
- 635
- 636
- 637
- 638
- 639
- 640
- 641
- 642
- 643
- 644
- 645
- 646
- 647
- 648
- 649
- 650
- 651
- 652
- 653
- 654
- 655
- 656
- 657
- 658
- 659
- 660
- 661
- 662
- 663
- 664
- 665
- 666
- 667
- 668
- 669
- 670
- 671
- 672
- 673
- 674
- 675
- 676
- 677
- 678
- 679
- 680
- 681
- 682
- 683
- 684
- 685
- 686
- 687
- 688
- 689
- 690
- 691
- 692
- 693
- 694
- 695
- 696
- 697
- 698
- 699
- 700
- 701
- 702
- 703
- 704
- 705
- 706
- 707
- 708
- 709
- 710
- 711
- 712
- 713
- 714
- 715
- 716
- 717
- 718
- 719
- 720
- 721
- 722
- 723
- 724
- 725
- 726
- 727
- 728
- 729
- 730
- 731
- 732
- 733
- 734
- 735
- 736
- 737
- 738
- 739
- 1 - 50
- 51 - 100
- 101 - 150
- 151 - 200
- 201 - 250
- 251 - 300
- 301 - 350
- 351 - 400
- 401 - 450
- 451 - 500
- 501 - 550
- 551 - 600
- 601 - 650
- 651 - 700
- 701 - 739
Pages: