Important Announcement
PubHTML5 Scheduled Server Maintenance on (GMT) Sunday, June 26th, 2:00 am - 8:00 am.
PubHTML5 site will be inoperative during the times indicated!

Home Explore KyYeu-NLS Binh Duong

KyYeu-NLS Binh Duong

Published by Duong Thai, 2021-06-29 07:16:07

Description: KyYeu-NLS Binh Duong

Search

Read the Text Version

Trương Thị Kim ThanhViết cho kỷ yếu, một anh bạn khoá 1 cho tôi gợi ý: - em có tham gia cứu trợ đồng bào lǜ lụt miền Trung không? - em có góp phần trong công tác giúp đở nạn nhân chiến cuộc mùa Hè 72 ở G Ěậu Phú Vĕn không ? ò - em có hoạt động vĕn nghệ hay báo chí do Trường phát động không ? Vv....và vv…Lời gợi ý khá dài nên câu trả lơi của tôi phải tương xứng: Từ nĕm em học lớp 6 trường Cộng đồng Búng, nhà em bán quán cafe, ngày hai buổi đến Trường, thời gian còn lại em phải về nhà phụ việc. Lúc đó, coi như một chân em ở Trường, một chân em ở nhà; nếu muốn tham gia công tác xã hội hay hoạt động Trường, em phải mọc thêm hai cái chân nữa.Trên con đường tìm về với những ký ức một thời áo nâu - r lất ạ lẫm đối với áo trắng- tôi không có cho mình một ký ức nào trọn vẹn, nếu có cǜng chỉ là những sự việc bình thường mà bất cứ một học sinh nào cǜng có. Giá như ngày xưa tôi chịu khó phá phách hơn thì bây giờ chắc cǜng có nhiều chuyện để kể ra. Dài dòng như vậy để độc giả thông cảm cho những chuyện tôi sắp kể, vì nó liên quan tới người khác nhiều hơn.Vào niên khoá 69-70, Trường chỉ mới mở đến lớp 11, khoá 5 chúng tôi học lớp 7. Một ngày vào đầu giờ chiều, cả hai trường, Cộng đồng Búng và Nông Lâm Súc Bình Dương đều bàn tán xôn xao nguồn tin: Trường chúng ta sẽ thi đấu với Trường Trịnh Hoài Ěức, tranh giải bóng đá cấp toàn tỉnh. Lớp chúng tôi khi ấy ví như những cái trứng mới nở của Trường NLS BD, cǜng tham gia bàn tán chuyện so tài không cân xứng này. Mấy anh lớn trong lớp nói: vì không còn trường công lập nào ngoài Trường chúng ta, nên buộc lòng theo đúng nguyên tắc Trường chúng ta \"bị\" chọn thi đấu, chẳng khác nào \"châu chấu đá xe\", chưa vào trận đấu đã biết thắng thua. Chính tôi cǜng nghƿ vậy.Nhớ về câu chuyện này, tôi nhớ về một người bạn. Bạn tên Nguyễn Thế Mẫn. Anh trai của Mẫn tên Nguyễn Công Minh, hai anh em học cùng lớp, đều là những học sinh giỏi. Bạn Mẫn rủ anh trai mình trốn học đi cổ vǜ cho đội nhà. Anh Minh rầy la em: \"biết thua rồi, đi coi làm cái gì? Vắng mặt buổi chiều nay sẽ bị kỷ luật đó\". Tôi thấy bạn Mẫn lầm bầm: \"dẫu biết thua cǜng nên đi ủng hộ tinh thần cho đội Nhà bớt tủi thân\". Mới mười hai tuổi, bạn tôi đã biết thế nào là Tình đồng môn. Mẫn lấy xe đạp rủ thêm vài người bạn trốn học chiều hôm đó. Vì Trên có lệnh: không cho phép bất cứ học viên nào đi cổ vǜ nếu không nằm trong danh sách Trường cử đi. Lần đầu tiên bạn tôi trốn học vì đồng đội. Một thứ tình vượt lên trên kỷ luật của Trường.Những người đoán chắc tỉ số giống như tôi đều yên tâm học rồi ra về bình thản như mọi ngày, bỏ lỡ một cuộc vui không ai ngờ.Cǜng buổi chiều hôm ấy, trời đổ cơn mưa tầm tã. Cơn mưa cuối mùa không đủ lớn để ngưng mọi hoạt động, nhưng nó khiến những ai đang lĕn lóc dưới cơn mưa cảm nhận đủ một cái lạnh giá buốt tận xương tuỷ. Trận bóng của Trường chúng ta và Trường bạn đã diễn ra dưới cơn mưa tầm t ấy. Sau giờ tan học, chị Hoã àn và tôi về nhà từ lâu. Nhưng càng về chiều, trời càng tối dần, anh Chánh của tôi- khoá 1 CN, vẫn chưa thấy về. Ba tôi sốt ruột hỏi: có đứa nào biết anh Nĕm tụi bây đi đâu và làm gì không, sao giờ này chưa chịu về nhà ? Vì Ba tôi cǜng biết anh Chánh hoạt động Trường rất tích cực.Hồi đó trong nhà tôi có cho ba người học viên ở trọ ở c- ùng một nhà chứ không phải cất nhà trọ cho học viên - Anh Lê vĕn Dǜng, anh Phan Thanh Hải học cùng lớp anh Chánh và anh Ěỗ Thanh Vân học khoá 4. Hai anh khoá 1 học hành nghiêm túc, tôn trọng kỷ luật Trường và tôn trọng phép tắc nhà Ba Má tôi, nên học xong, về đúng giờ. Riêng anh Vân, học thế nào thì tôi không rõ, nhưng phá phách thì nổi tiếng một thời. Vì vậy anh đâu dễ cho qua trận tranh cúp lịch sử của Trường, và anh đã về trễ chiều hôm

đó. Nhưng khi Ba tôi hỏi về anh Chánh, anh Vân bảo rằng không biết gì. Thực sự họ đã gặp nhau trong sân bóng. Rồi thì anh Chánh cǜng về nhà lúc trời sẩm tối, bị Ba tôi cằn nhằn mấy câu. Nhưng sao bị rầy mà tôi thấy anh ấy vui. Tôi đi theo dò la: có chiện gì vui vậy anh Nĕm? Anh trả lời khẽ thôi: Trường mình đá banh thắng Trịnh Hoài Ěức , 1-0.Sáng hôm sau đến Trường, vừa bước chân vào cửa lớp, tôi thấy bạn Mẫn đang quơ tay múa chân như một tên khùng, diễn tả lại trận đấu chiều hôm qua. Thật cảm động. Bạn nói rằng sau chiến thắng tưởng chừng như không thể, toàn đội bóng được thầy Viết Huyền chạy xe dẫn đầu, chở một bạn ngồi phía sau cầm cờ vung vẩy, cùng tất cả các học viên theo cổ vǜ trực chỉ hướng Bình dương, vì mọi người biết vào giờ đó Trường đã tan học rồi. Cả đoàn chạy lên chợ Thủ, vòng quanh bồn binh trước vĕn phòng xã Phú Cường mấy bận mới quay về Trường. Họ đã mừng chiến thắng chỉ với những cốc bia lade hiệu con cọp thời đó. Phần thưởng này do thầy Huyền chiêu đãi. Suốt ngày hôm sau của buổi thi đấu, bạn Mẫn vô cùng phấn khích, cứ luôn miệng nói: tưởng đâu chấu ngã, ai ngờ xe lĕn, thấy chưa ? *Nĕm kế tiếp, trong trường làm báo Xuân. Anh Trương Công Chánh làm tổng biên tập. Ai cǜng biết anh Chánh là người rất nhiệt tình siêng nĕng. Chỉ tội một điều anh ấy rất nguyên tắc. Làm báo Trường là công việc vui, có dịp gặp nhau để cười đùa, một hình thức trốn học có phép. Nhưng anh Chánh không nghƿ vậy. Anh ấy buộc mọi người phải làm việc nghiêm túc. Một hôm vào giờ nghỉ trưa, ban biên tập họp lại duyệt bài, Tôi chuẩn bị về nhà, tình cờ đi ngang qua, mấy chị rối rít gọi tôi vào. Những tưởng có em gái ông Chánh ngồi đây, ổng sẽ bớt khó khĕn, nào ngờ... Tôi ngồi cười phụ hoạ với mấy chị một chút. Anh Chánh bận rộn lo chạy lĕng xĕng, khi nhận ra tiếng cười của cô em gái, anh quay lại hét lên: làm gì ở đây? sao không chịu về nhà phụ má? Mấy chị ngạc nhiên, khi đó tôi mới mười ba tuổi, ai cǜng nghƿ tôi chỉ được ĕn và học, đâu ai ngờ lúc đó gia đình tôi đang thuộc diện khó khĕn! Trong tích tắc, một ký ức có thể rất dễ thương và đáng nhớ của tuổi học trò, ã vđụt bay. Tôi phải ra về.Nhưng không phải sự thật nào cǜng khiến được mọi người chấp nhận và thông cảm. Ai cǜng nghƿ anh Chánh cưng chìu đứa em gái nên không muốn em mình tham gia hoạt động Trường. Không phải vậy đâu các bạn. Nếu ba anh em chúng tôi cùng kéo nhau đi hoạt động, thì anh Chánh sẽ là người chịu trách nhiệm rất nặng ề trước Ba n

1967-2017 . 104 . Má tôi. Có điều cái g ới rồi cuối cì tùng cǜng phải tới. Ěó là lần tổ chức vĕn nghệ cho buổi phát thưởng hè 71.Sau khi phần thi cử cuối nĕm đã hoàn tất. Song song với việc Thầy Cô đang chấm điểm và sắp hạng cho học viên, thì Bầu Chánh cǜng ráo ết tập hợp các bạn biết rimúa hát để tập dợt, chuẩn bị cho đợt tranh giải vĕn nghệ cấp tỉnh với các trường bạn. Lúc đó trong trường chỉ có các Thầy Cô và đội vĕn nghệ, tất cả học viên khác được nghỉ Hè, chờ kết quả. Tôi cǜng vậy.Tôi nghe bạn Kim Huệ kể lại. Tập dợt được một tuần, trong giờ nghỉ trưa, cả đội vĕn nghệ phải gặm bánh mì, uống nước lã; không biết cái gì \"nhập\" nhỏ Huệ, nó hét tướng lên :- Sao Kim Thanh biết hát, anh Chánh không kêu nó đi tập vĕn nghệ với tụi này ?Anh Chánh trả lời:- Nó phải ở nhà phụ việc với Má.Câu trả lời này đưa anh Chánh vào thế kẹt. Mấy chị nữ túa lên mỗi người một câu :- Bộ nhà tụi này không có việc sao ?- Anh Chánh cưng em út quá, sợ nó khan tiếng chứ gì ?- Nó sung sướng quá mà, giờ này ở nhà, tà tà đi chơi chứ gì ! .....vv.- Nếu Kim Thanh không đi tập vĕn nghệ, tụi này sẽ ..đình công.Buổi chiều hôm đó, anh Chánh nói nhỏ với tôi: ngày mai, ĕn cơm trưa xong, Nhỏ lên Trường tập hát nhé, tụi nó kêu nài quá.Vậy đó, nhờ vậy tôi mới được chính thức tham gia lần vĕn nghệ duy nhất với Trường.Thật lòng mà nói, trong đợt tập dợt nĕm ấy, cái ấn tượng còn mãi trong tôi là hình ảnh anh Lưu Xẽn. Hồi đó dáng anh hơi gầy, tóc anh ngã sang màu hơi vàng. Tướng anh thoĕn thoắt, anh đi như chạy, yếu tố này rất hạp với Bầu Chánh. (Ěôi khi ngồi trong lớp, nhìn ra, tôi thấy anh tôi đang đi mà như chạy). Anh Xẽn học khoá 2 ban Công Thôn. Anh tham gia chương trình vĕn nghệ với tư cách Biên đạo múa, được mọi người trong đội vĕn nghệ tặng một cái tên thật ưu ái: Vǜ sư Lưu Xẽn. Nghƿ về anh, tôi phải cười thầm một mình: sao con trai mà biết múa vậy ta ? trong khi mình là con gái lại không biết múa may gì cả.Trở lại chuyện tập tành. Tôi muốn hỏi anh mình một việc nhưng không dám. Vì nghe nói đội Vĕn nghệ chỉ được ĕn bánh mì và uống nước lã, tôi rất ngạc nhiên. Tôi mang thắc mắc theo mấy chị khoá 2 nhờ giải đáp. Mấy chị nói : \"Trường có cho kinh phí, nhưng không đủ. Mấy anh phải bỏ tiền túi thêm, tiền túi của những người còn là học sinh thì chúng ta phải cố gắng thôi\" . Rồi thì mọi thứ cǜng đi dần vào ổn định, cận kề ngày cả đội ra quân, sẵn sàng bước lên sân khấu. Cǜng chính vào những ngày cận kề ấy, một chuyện không lường trước đã xảy ra :Trong suốt chương trình được chuẩn bị, ngoài những tiết mục thông thường như kịch, múa, đơn ca, tốp ca ba người, nĕm người..., cả đội tập trung vào một tiết mục chủ lực: Hợp xướng bản Trường ca HÒN VỌNG PHU 1-2-3. Giọng nam chính là anh Trương Công Chánh, giọng nữ chính là chị Việt Hà. Chỉ còn vài ngày nữa phải lên sàn diễn mà giọng nam chính bị tắt tiếng! Một ết mục được d tiày công dàn dựng, vào phút cuối lại xảy ra tình huống như thế này, cả đội cuống cuồng lo lắng. Thế là bao nhiêu phương pháp, thuốc men nào có thể chữa trị được bệnh tắt tiếng đều được đem ra áp dụng lên người Bầu Chánh (tội nghiệp cái thân anh trai tui) . Vậy đó, để rồi cuối cùng, vào ngày trình diễn, anh Chánh đã tạm thời lấy lại giọng . Anh Chánh, chị Hà và toàn đội vĕn nghệ đã hợp xướng lên bài trường ca thành công vang dội, góp phần mang lại giải nhất cho Trường mua Hè nĕm ấy, trong đợt so tài với các Trường trong Tỉnh. Hậu quả tiếp theo cho giọng nam chính là sau những ngày tất bật lo toan, hát hò khan tiếng, ôm phần thưởng hạng nhì về học tập, bước vô hậu trường: anh Chánh xƿu ! Tất nhiên sau đó thì anh ấy cǜng tỉnh dậy và nhờ bạn đưa về nhà, với điều kiện: đừng cho Ba Má biết.Thường thì trong những nỗ lực thật gian khó, chúng ta sẽ nhận lại được kết quả rất ngọt ngào khi nhớ lại những kỷ niệm xa xưa của một thời học trò ngây ngô không

toan tính. Qua những nĕm tháng nhọc nhằn gầy dựng cho mỗi cuộc đời, rồi sẽ có lúc chúng ta tha thiết muốn tìm về với những ký ức tưởng chừng đã chìm sâu trong quên lãng. Những ký ức của một đời người được ví như nhiều cái hộp nhỏ chồng chất lên nhau theo thời gian. Lớp mới đè lên lớp cǜ. Tự chúng ta không ể nthào mở hết những chiếc hộp ấy. Gặp lại những người bạn học, chúng ta cùng giúp nhau lần mở những chiếc hộp đó ra. Ěiều này cǜng sẽ giúp chúng ta tìm về với muôn vàn kỷ niệm rất đáng nhớ, khó phôi phai. Mong rằng hai mẫu chuyện nhỏ tôi vừa kể, có thể giúp các bạn trong cuộc nhớ lại những kỷ niệm nĕm xưa do chính các bạn góp phần tạo nên \"chiến tích\" cho Ngôi Trường cǜ. Và cǜng để nhắc lại với tất cả các bạn đồng môn một hồi ức vô cùng quí giá của Thầy Trò Nông Lâm Súc Bình Dương . Kim Thanh.*phần này, tôi có tham khảo thêm trong bài viết của anh Trần Vĕn Hai khoá 1 CN :Tưởng nhớ Thầy Nguyễn Viết Huyền nhân lễ giỗ 10 nĕmChào mừng thầy Phạm Anh Tuấn trong một lần về VN (14/7/2011) Chào mừng thầy Nguyễn Thượng Hạng trong một lần về VN (26/9/2012)

Chiếc thẻ học viênMàu xanh kỷ niệmGiờ đã cǜ, mềmNhưng vẫn tay êmNét bút mực thêmIn đậm tên trườngNông Lâm Súc Bình DươngHọc viên của trườngRồi thầy Hiệu TrưởngChữ ký rất thườngNhưng vẫn còn vươngMùa hoa học đườngSâu lắng yêu thương ***Chiếc thẻ học viênĚi cùng nĕm thángNhân chứng thời gianMột lối thênh thangKhông phải ngỡ ngàngCǜng chẳng muộn màngChỉ chiếc thẻ thôiBao nhiêu nĕm rồiKý ức trong tôiĚi về một lốiCái thuở còn ngồiChung nhau tiếng nóiTiết học sáng chiềuẤm lòng tin yêuDáng vẻ mỹ miềuNhung nhớ bao nhiêuTình yêu đủ hiểuChiếc thẻ thân thươngMàu xanh kỷ yếuMà tôi vẫn yêuNĕm xưa, bây giờHành trình không thiếuBóng dáng ngày thơKhông phai nhạt mờCho nhau tình lỡChẳng đợi chẳng chờVẫn dáng ngây thơGóc khuất lặng lờ50 nĕm rồi hở ?Chiếc thẻ vẫn chờ…NGUYỄN VĔN HỒNG5/2016Lận đận lao đao suốt cuộc đời,Ěến ngàyta vượt ngưỡng sáu mươi.Công danh sự nghiệp cần chi nữa, Áo ấm cơm no tạm đủ rồi. Sáng sáng cà phê, chiều chung rượu Ngày ngày ta mặc chuyện rong chơi, Tri âm có bạn Nông Lâm Súc Thế cuộc xoay vần cǜng ế thôi!thNGUYỄN TĔNG

Bȟi phǟn nào đƣa tôi vào cȏngMái trƣȗng xƣa xȣ Búng ven đƣȗngCó hàng dƣơng mȃm cƣȗi mȗi gȇi Và nǩng hȍng mơn trȕn má ai ? Bȟi phǟn nào đƣa tôi lên lȕp Mȑi đǡu giȗ khi tiǹng kǵng vang vang Có bǝng đen bȟc giǝng đȝi chȗ Mȓt bài mȕi Thǡy Trò cùng hȇc hȉi! Bȟi phǟn nào ghi lǛi tiǹng cƣȗi Khi hȇc trò giǝi xong bài toán khóPhƣơng trình hai tìm đƣȝc x, y (1)Ěƣȗng Tiȁm Cǧn đǹn gǡn tƣơng lai sáng (2). Bȟi phǟn nào thu âm tiǹng nǟc Cȡa hȇc trò lâm cǝnh khó khĕnCha đau, Mdz yǹu, nhà hiu quǛnhĚành phǝi quay vǻ xǹp bút nghiên ! Bȟi phǟn nào vƣơng lên \"Lƣu Bút\" Nhȩng ngày xanh biǹt có còn xanhHay đȉ mǩt khi tȫu trƣȗng nĕm tȕi Vǩng bǛn hiǻn, thiǹu mǟt ngƣȗi yêu. Bȟi phǟn nào rƣng rƣng nƣȕc mǩt Khi hè vǻ phƣȝng nș ve sǡu Lȕp trȋng không, bȟc giǝng không thǡy Bȟi phǟn buȍn ngȍi khóc tȃ tê ! Bȟi phǟn nào nhuȓm trǩng nhȩng đǡu xanhThƣơng Thǡy già thƣơng tóc bǛc cȡa Cô,Nhƣng hǛnh phúc tràn đǡy hǛnh phúc Vì tǟt cǝTr đǻu đò ã thành danh ! Bȟi phǟn nào xô đuȏi tôi đi Xa bǝng đen xa bȟc giǝng thân thƣơng Cho hȇc trò rƣng rƣng ngǟn lȁ Cho tim tôi tȥng mǝnh vț tan ! Có bȟi phǟn n o đƣa tôi vǻ dƿ vàãng?Ěǽ tôi vǻ thȗi tuȏi trǵ thanh xuânCho tim tôi rung đȓng mȓt lǡnCùng trƣȗng xƣa, lȕp cǜ, hȇc trò yêu! Bȟi phǟn nào trǝ tôi vǻ chȋn cǜ?Nơi có dòng sông cùng con ò nhđȉCho tim tôi đǧp lǛi nhȅp yêu thƣơngYêu con đò yêu cǝ khách sang sông! Có bȟi phǟn nào đƣa tôi vào giǟc ngȡ ngàn thu? Cùng hành trang phǟn trǩng bǝng đenCho tôi đƣȝc muôn đȗi muôn kiǹpLái con đò đƣa tiǹp khách sang sông.Và có bȟi phǟn nào đƣa tôi vǻ lǛi trǡn gian? Tôi sǷ tìm v lǻ ȕp cǜ hȇc trò xƣaĚǽ Thǡy-Trò cùng tâm sȫ hàn huyên Kǽ nhau nghe chuyȁn trên trȗi, chuyȁn thǹ gian (1) Phương trình đại số bậc hai, ax2 + bx + c = 0; có 2 ẩn số x và y.(2) Ěường Tiệm cận của đồ thị hàm số, y = f(x).Hồ Thành HuânNông Lâm Súc Bình Dương luôn mãi trong Trong Trái Tim Tôi !!!

_ Sau khóa học cấp tốc Sư phạm Nông Lâm Súc, tôi được nhận nhiệm sở về dạy ở Trường Nông Lâm Súc Bình Dương vào cuối nĕm 1969. So với bạn bè cùng khóa tôi có nhiều may mắn được dạy học ở một trường có tên tuổi và ở gần nhà, mặc dù nhà tôi cách trường khoảng 5km. Ngôi trường nằm sát rào Trường Trung học Trịnh Hoài Ěức, nơi mà trước đây vài nĕm tôi là học sinh nơi đó._ Tự cảm thấy trưởng thành khi bước chân vào lớp sư phạm và chững chạc hơn khi bước trên bụcgiảng. Ngày ấy, khoảng cách tuổi tác giữa thầy và trò không là bao, nhiều học sinh còn cao to hơn thầy hoặc bằng tuổi thầy (vì khai sinh lại để trốn quân dịch) nên quan hệ thầy trò ở trường thường rất thân mật. Trải qua những buổi thực hành kể cả ở trường và tại gia, tình thầy trò càng khắng khít hơn._ Dù đã làm thầy giáo nhưng cái thời học sinh của tôi lại cǜng khó quên. Những ngày mới bước chân vào Trường Nông Lâm Súc Cần Thơ điều đầu tiên ngỡ ngàng của tôi là có quá nhiều môn học. Ngoài những môn chuyên môn kỹ thuật như trồng trọt, chĕn nuôi công thôn còn học cả những môn phổ thông như học sinh phổ thông. Ěã thế còn thêm những buổi thực hành lúc ở phòng thí nghiệm, lúc ngoài nông trại đổ mồ hôi. Vào mỗi chủ nhật còn công tác cuối tuần, hồi đó gọi là Chương trình IVS (có thù lao) để học sinh đi thực tế tiếp xúc với nông dân và đồng ruộng. Bên cạnh việc kiến thức được bổ sung nhiều từ thực tế và còn chia sẻ được thực trạng đời sống một nắng hai sương của người làm nông. Sự phát triển tâm sinh lý của học sinh chúng tôi như đánh dấu được sự trưởng thành kể cả tâm trạng, nghề nghiệp là cho chúng tôi yêu mến thiên nhiên, yên mến đồng nội và các bác nông phu tay lắm chân bùn hơn._ Trở lại với mái Trường Nông Lâm Súc Bình Dương trong những ngày hè xa xưa đó, thầy trò cùng dắt nhau đi sau chiếc máy cày tay Kubota tiến thẳng đến những mảnh ruộng của bà con nông dân quanh trường để xới đất, vừa thực hành trên đồng ruộng thật ừ v a giúp bà con nông dân làm đất gieo trồng với một khoản thu (thù lao) tạm đủ theo nhu cầu. Việc làm đã được các bác nông dân cảm mến và quá đỗi vui mừng bằng những lời cảm ơn chân tình. Việc học gắn kết với hành \"ngày nay học tập, ngày mai giúp đời\", với phương châm \"Học để làm - làm để học - tạo tiền để sống - sống để phụng sự\", đoàn Nông Gia Tương Lai Ěất Nâu của khối học sinh lớp 9 NLS thời ấy vào những ngày hè đã mượn chiếc máy cày tay của nhà trường để thực hiện phương châm ấy._ Bây giờ hồi tưởng lại, thầy trò cùng dãi nắng dầm mưa, mang máy đi xới đất giúp bà con nông dân quanh trường để họ cấy trồng quả là hồn nhiên, vui và êm đẹp. Khi máy đi đến đâu, đất tơi xốp bằng phẳng đến đó bỏ lại đằng sau là bọn nhái nhảy tứ tung, có con bị thương hoặc chết sau lưỡi phay. Bỏ thì tiếc, thầy trò bàn nhau lượm hết. Sau buổi cày xới, thầy trò được một bữa ĕn không kém phần thịnh soạn với thực đơn \"nhái xào xã ớt\". Riêng tôi đó là bữa ĕn nhớ đời, món ĕn dân dã ngon miệng mà còn in đậm vào tâm tư tôi một điều g đó như là tì ình cảm thiêng liêng thầy trò Trường NLS mà tôi tin rằng chắc không có ở các thầy trò trường khác. Ước gì thời gian trả tôi trở lại những khoảnh khắc hồn nhiên ấy.Và... bây giờ ký ức tôi đan xen thuở còn học sinh và lúc làm thầy giáo dưới mái Trường Nông Lâm Súc Bình Dương cảm nhận h nh như...có môn học làm người.ìNguyễn Vĕn TấnTháng 8/2014 Th y T n và CN K1 ầấ

Thuở ấy trường mình còn quê mùa dân dã lắm, chưa có vòng rào kín cổng cao tường, cổng trường là một cây tre chắn ngang đơn sơ, một dạo thanh bình, đất lành chim đậu. Xa xa cánh đồng bao la, với bờ ruộng vuông mương. Vài hàng tre lưa thưa, mái tranh ngập ngừng trong khói lam chiều. Ěứa bé quê l ng th ng, làm bữữạn cùng vài chú bò mơ màng, gặm cỏ bên đường làng. Quê mình quá đẹp!Hôm nay! Sau hơn bốn thập niên đã qua. Tôi dựng xe bên lề đường. Ěã nĕm lần bảy lượt muốn ngừng rồi lại đi. Ěôi khi muốn dƿ vãng lắng xuống tận đáy một dòng sông. Không muốn làm dẫn đục bầu trời thơ mộng tuổi học trò. Rồi lại nghƿ rằng: Biết đâu hôm nay là cơ hội cuối cùng nhìn lại “Trường Xưa”? Biết ra sao ngày sau?Thời gian đong đưa! Ngày tháng cǜng bỏ nhau mà đi. Cǜng nơi này, lâu lắm rồi: Tôi ngồi trên lang - can hàng rào, dọc theo quốc lộ 13, buổi tan trường, nắng xế chiều vương lên hàng vú sữa, phía sau lưng là quán Dì Tư. Bạn bè thường chờ xe lam, xe đò hoặc dựng xe đạp nhâm nhi ly đá đậu với vài đứa bạn. Phía dãy nhà chạy dài tới con đường đất nhỏ quanh co, xa xa là chòm mả, dẫn vào xóm nhỏ. Bên kia cĕn nhà gạch của trường là đường vô khu B Nông Trại. Có mấy cây “ Móng Bò “Hoa tím. Ěó là lời của Thầy Dương gọi tên: Hoa Bằng Lĕng tím, nhân buổi thực hành nông trại công thôn với máy nhắm tọa độ. Nhóm của mình mấy đứa bạn còn nhớ không?Bên kia đường là cổng trường: Hai trụ xi mĕng hình khối do chính Thầy, Cô và bàn tay học trò hoàn thành, tấm bảng xanh gá vào hai thanh sắt “ Ấp chiến lược “ nhắc nhở dấu vết chiến tranh len lỏi vào tận sân trường vô tội vạ, truyền đơn rơi rụng bên thềm, trường mình một thời xôn xao! Mấy ngày xuống đường không ch u vào lịớp học (Ngu thi !) Có vài bệtạn tập làm lãnh tụ hĕng say nói chuyện ra vẻ người lớn làm sao đâu! Rồi tất cả cǜng ra đi chỉ còn lại nỗi nhớ, nhớ từng khuôn mặt ngây thơ của bạn mình.Bình Dương quê mình may mắn lắm chiến tranh chỉ thấp thoáng vài lần, ần sau lcùng là lần khốc liệt nhất. Ngày đó bạn biết không? Tôi đạp xe một vòng Sài Gòn, Chợ Lớn rồi phóng thẳng lên trường mình, cǜng nơi này tôi nhìn quanh nhìn quẩn như thu tất cả những hình ảnh còn lại vào tâm tư. Cuộc chiến cướp đi vài thằng bạn thân, nếu không có chiến tranh thì quê mình đẹp biết mấy bình yên, hồn nhiên với tà áo nâu, vạt áo dài trắng bên láng giềng Trinh Hoài Ěức, không ít cuộc tình học trò lắm lệ buồn nhạt nhòa chia tay. Xếp bút nghiên chàng vào nơi gió cát.Mùa g n T t cánh ầếđồng phía sau trường xanh rì màu xanh c s n, xa ủắxa t n chân tr i là mái ngói ậờcong c a ngôi mi u c ủếổl n khu ẩất dưới tàng cây l m ắkhi t i mình thụấy đó. Có l n mầấy đứa r ủ nhau bĕng cánh đồng s n thám ắhiểm vùng này, vài đứa b n ạlàm b té nh tr m c ộổộủs n r ắồi lên đường hành quân điểm đến là ngôi mi u ếc , v y là hách l m r i. Tr i ổậắồờph t t i tr m c s n ạộộủắmấy đứa b dy “Kim Cang” ịlàm cháy rát da nên ch y v giạềếng nước khu B t m m t ch p. C ắộậǜng lần này có đứa hái m t mèo làm b y trên bàn trên gh c a cô ắẩế ủVàng, nên được ngh hai gi c a cô, có l ỉờ ủẽ đến bây gi cô cờǜng không biết vì sao?Bên kia quốc lộ là cổng trường tiểu học Cộng Ěồng Búng, hàng điệp già ôm gọn mái ngói rêu phong mấy đứa tôi thường đá banh vào buổi nghỉ trưa, rồi đi bộ xuống Búng ĕn trưa ở “Quán Cơm Xã Hội”.

1967-2017 . 110 . Ěứng trước cổng trường: Mùa thu nĕm nào với vài quyển vở vắt bên “Gi-Ěong” xe đạp cảm giác bâng khuâng ngày đầu tiên nhập học, hàng xoài hai bên đường cỏ dại như nét chấm phá tô điểm thêm cho vẻ đẹp mộc mạc của trường mình. Ěám học trò áo nâu làm xôn xao buổi sáng của ngày tựu trường, rồi cǜng quen dần với thầy cô, bạn bè mới, có những kỷ niệm khó quên: Tụi mình chia nhóm trồng cỏ mật trên sân trường, trồng cây bạch đàn dọc theo lớp học cho bóng mát trường mình. Tụi mình thay phiên kéo nước giếng tưới cỏ thêm xanh, trường mình duyên dáng thêm. Có khi học trò tắm mấy con heo trong chuồng bên khu B, vài lần giật mấy con bò té xuống đất, thấy nó khóc ra nước mắt mà phát tội nghiệp. Còn nhớ thầy Bảy xuống tận vùng quê hẻo lánh chấm điểm chuồng gà, chuồng thỏ, ao cá, có khi vườn cà hoặc vài hàng bắp.Thời gian có bao giờ trở lại, trong suốt dòng đời xuôi ngược hợp tan, luật vô thường của trời đất. Dẫu biết vậy nhưng vẫn chạnh lòng ước gì ngược được dòng thời gian dù chỉ một lần được nhìn lại Thầy Cô, bạn bè thân yêu ngày nào. Nơi chân trời góc biển, nhưng lúc nào tôi cǜng trân trọng ngôi trường thân yêu có Thầy Cô dạy cho tôi nhân bản, cho màu xanh phì nhiêu, cây ngọt trái lành của quê hương mình. Cho tình người Nam KǶ Lục Tỉnh.Ước mong Thầy Cô, các bạn v trường tôi mà ãi mãi vẫn còn đó dẫu rằng chỉ còn trong ký ức Bình Dương một thời vang bóng.Ước gì….Tháng 8 nĕm 2013HuǶnh Hữu Thế[email protected] Bạn HuǶnh Hữu Thế (áo thun sậm) trong một lần về VN (20-11-2013)

1967-2017 . 111 . Hȇc trò tôiđȣa tóc dài đȣa tóc ngǩnđȣa da đen mun đǡu bù khét nǩngđȣa công tȧ tiǽu thƣ trǩng trǵo thȅ thànhnhƣng vào chung lȕp đȣa nào cǜng quȯ sȣchȇc phá thǡy cô cǜng siêng nhƣ hȇc chȩđǹn giȗ thȫc hành còn quǧy ác hơnvǧy rȍi ngày qua ngày chúng cǜng lȕn lênđȣa ȓtm chȩ đȣa nȧa chȩ cǜng thǡy cô chǩp cánhcùng bƣȕc vào đȗi đȣa tròn đȣa ngǛnhmȑi dǟu chân in đƣȝc gǩn vȕi ȓtm tênnhȕ ngày ra trƣȗng còn khép nép đȣng bênnay đǡu đȣa nào cǜng nȧa tiêu nȧa muȋingȍi cùng bàn, thǡy vȕi trò không phân đƣȝc tuȏiông bà nȓi ngoǛi nào mǩt cǜng ngǟn chân chimmǟy mƣơi nĕm mȕi gDZp nhau ngƣȗi nȏi ngƣȗi chìmnhƣng tình nghƿa vǥn đong đǡy tim lȕnLê Hȍng DiȁpHọp mặt tại nhà cô Diệp ngày 2/9/2010

Nông Lâm Mục Súc Bình DươngĚầu nĕm hớn hở về trường họp đôngBao ngày rộn rã chờ mong Tr mây nờiắng đẹp xanh trong đón chàoThầy Cô Bạn hữu mời vào“Tay bắt mặt mừng“, dạt dào mến thươngCần Thơ - Bảo Lộc Ěịnh Tường- Về tham dự chẳng ngại đường xá xaHĕng say đóng góp lời caCho mục vĕn nghệ \"quá ôi tuyệt vời “Nào, khiêu vǜ đẹp - hay: mờiLàm sôi động nóng đồng thời: nhẹ - êmPhần long trọng được tĕng thêmVà hào hứng nữa: vui - êm quá chừngHĕng say hát - nhảy tưng bừngNày hàng đặc sản : “trên từng tháng nĕm“Ěi vào k ức xa xĕmý Giờ đang sống mãi hàng nĕm chẳng sờn“Khoai mì hấp nước dừa ngonMàu nâu áo sắc son còn vấn vương“.THANH THỦY246LQĚ02/01

Nĕm mươi nĕm thành lập.Làm Kỷ Yếu của trường.Nông Lâm Súc Bình Dương.Tôi biết viết gì đây.Ngôi trường đầy kỷ niệm.Cảm xúc bỗng dâng trào.Lòng cảm thấy nao nao.Nhớ về ngôi trường cƊ.Bao tình cảm thân thương.Thầy trò cùng gắn bó.Cùng chia ngọt sẻ bùi.Một câu nói ấm lòng.Một nụ cười chia sẻ.Làm rung động lòng người.Thầy trò cùng vui vẻ.Thật vẹn toàn mười mươi.Cho sức sống thêm tươi.Tuổi nay đã về chiều.Ta cứ phải sống vui.Những tháng ngày còn lại.Bạn bè quý lắm thay!Nay kẻ còn người mất.Thầy Cô và bạn hữu.Các Thầy đã đi xa.Nghe xót xa trong dạ.Thầy Kiết Tường dạy Toán.Thầy Lộc cùng Cô Yến.Thầy Tân và Thầy Linh.Và còn nhiều bạn hữu.Ěã ra đi mãi mãi.Ěời vô thường là thế.Phải chấp nhận mà thôi.Ěúng theo luật tạo hóa.Sinh lão bệnh tử mà.Vậy phải sống chan hòa.Ěể cuộc sống thêm tươi.Và đời thêm ý nghŭa.Thầy trò trường Bình Dương.Càng thân nhau là thế.Tuổi già đã cận kề.Hãy cùng nhau họp mặt.Và cùng nhau chúc tụng.Mừng sức khỏe của nhau.Tình cảm mãi thâm sâu.Cùng sống và cùng vui.Cùng cố lên bạn nhé!Trần Thị Bạch Mai.nls Bình Dương.28/3/2016Ngày Nhà Giáo Giáo 20-11-2015

Tôi có một niềm vui,Giản đơn mà vô cùng hạnh phúc;Mỗi sáng mai thức dậy,Ěược nghe bài hát vui,Từ Trang Nhà xứ Búng,M ở đầu một ngày mới,Ěầy yêu thương và hy vọng.Ěọc qua bài viết mới,Ghi lại kỷ niệm xưa,Nơi ngôi trường cǜ,Có hàng dương réo gọi,Thắm thiết tình áo nâu.Thả hồn theo bài thơ,Gởi từ người viễn xứ,Ěậm đà tình quê hương,Phất phơ áo dài nâu,Tóc bay chi u tan hềọc,Cho ai về thức trắng,Vấn vương má lúm tiền.Xem qua bài phóng sự,Ghi vội ngày hội ngộ,Trên đất thiêng trường cǜ,Vu vơ nhớ chuyện xưa,Nhớ trường, nhớ lớp, áo nâu bay!Ghé vào trang ảnh cǜ,Tìm lại gương mặt xưa,Khắc sâu trong tâm khảm,Ấp ủ vào con tim,Làm hành trang khi phải đi xa...Ěǡu Xuân Nhâm Thìn 2012Hȍ Thành Huân

Ěường THANH ĚA quanh co dẫn đến..Khu nhà Thầy \"LẦU 4\" tối tĕm..NGUYÊN-NHÂN-CHI.... quyết tiến cuộc hành trình..Trời mưa gió, nhưng chúng mình không nản..Lần lầu 4, cả ba cùng ngao ngán..Không bóng người ắng lặng-v-buồn thiu..Vừa gặp nhau, Thầy đã nói thật nhiều ..Hồi tưởng lại.. những buổi chiều LÂM- SÚC..Sức khỏe Thầy hầu như sa sút..Khi nhớ nhiều lúc ngẩn ngẩn ngơ ngơ..- Lấy TẬP THƠ để tặng đứa học trò..Tay Thầy viết không còn tròn chữ nữa??\"TẶNG -THỤY- CHI\"... mà chữ nghiêng, chữ ngửa..Mất cả rồi.. một ÔNG GIÁO dạy VĔN??Tôi bồi hồi.. cảm xúc tại Tâm..Thương Thầy quá.. TRẦN-NHỰT-TÂN.. ngày cǜ..Chia tay Thầy với nỗi buồn ủ rǜ ..Rảo bước v , tôi đềếm những bậc thang..Một.. hai.. ba.. rồi bảy mươi mấy mùa Xuân..Mỗi tam cấp - mỗi tuổi đời Thầy trãi??Tôi nhớ mãi những giờ Vĕn ngày ấy..Thầy giảng bài bất tuyệt thao thao..Tôi say mê, nào CUNG OÁN (NGÂM KHÚC) .. nào KIỀU..Thầy đã t chúng tôi nguảiồn tri thức..TRẦN-NHỰT-TÂN .. một thời đầy sức lực..MÀ HÔM NAY…???.. Lòng tôi chùn.. bức xúc tận tâm canBỊNH UNG THƯ.. Thầy lâm cảnh tương tàn..?GIAI ĚOẠN CUỐI .. cô hàn trong kiếp sống..Tôi quay bước.. tâm hồn dày khoảng trống..Dành riêng Thầy, xin một phút BÌNH YÊN..Sinh-Lão-Bịnh ử.. quy luật tự nhi-Tên..Nhưng sao vẫn nghẹn ngào trong miên viễn… THỤY-CHI21/6/2014Cảm xúc kính dâng Thầy Trần Nhựt Tân.. Một lần ghé thĕm

Ngôi trường của chúng tôi thuộc loại sinh sau đẻ muộn so với các trường trung học thời đó.Trường được thành lập nĕm 1968, khác biệt với các trường khác về mọi mặt. Này nhé, trường người ta nam nữ học riêng, còn trường chúng tôi con trai con gái học chung. Thời đó khi lớp học được gọi là đệ thất, đệ lục thì trường tôi gọi là lớp 6, lớp 7. Trường người ta con trai sơ mi trắng, con gái áo dài trắng điệu đà thì trường chúng tôi cǜng sơ mi, cǜng áo dài… màu nâu! Và có thêm bảng tên trước ngực áo. Trường người ta dân ở đâu học ở đó, còn trường chúng tôi thời đó được miễn quândịch nên dân tứ xứ tụ về: miền trung vào, miền tây lên, cao nguyên đổ xuống, Sài Gòn ghé vô,… thôi thì dân các tỉnh có mặt đủ. Trong trường, giọng nói mọi miền đều có ở mỗi lớp học. Người ta đi học chỉ có cặp sách, còn chúng tôi ngoài cặp sách có cuốc có xẻng. Ngoài giờ học phổ thông, chúng tôi còn học chuyên môn.Ěó là Trường Trung Học Nông Lâm Súc Bình Dương.Ngoài giờ học ở trường chúng tôi còn có giờ “thực hành nông trại tại gia”, cǜng lên liếp trồng rau các loại, nuôi gà nuôi thỏ, đóng chuồng gà,… Có đứa ĕn gian mượn chuồng cho thầy chấm điểm. Ěương nhiên là thầy biết, nhưng “tha cho Tào một phen.” Vui nhất là trồng khoai mì. Sau khi thầy cô chấm điểm xong khoai m được nhổ lì ên, lột vỏ, rửa sạch, và cho vô nồi lót lá dứa nấu chothơm. Khoai chín tr n dộừa chấm muối đậu hoặc cuốn bánh tráng với rau chấm nước mắm, thầy trò xúm xít lại ĕn, vui ơi là vui. Về sau món khoai mì luôn có mặt trên bàn mỗi lần thầy trò họp mặt.Có một đám sắn của nông dân trồng sát bên dãy lớp học. Khi sắn bắt đầu có củ th đượcì thu hoạch mỗi ngày một ít bởi những người không phải là chủ! Một lần có đứa đang thu hoạch thì gặp ngay ông chủ chính hiệu! Ông nắm tay thủ phạm dẫn đi méc ban giám hiệu thì, may quá, một ông thầy đi tới hỏi chuyện, xin nhận lại học trò về dạy dỗ, và xin lỗi bác nông dân. Tội nghiệp bác nông dân gặp phải “thầy dỏm.” Chả là tới giờ Triết của thầy Tân, ngoài đồng phục của trường, thầy còn bắt các anh phải thắt cà vạt!Giờ Sử của thầy Mé: - Hôm nay các em học bài “nhà Lý đánh Tống.” - Thầy ơi, “nhà Lý đánh trống” hả thầy?Rồi thầy Quýt dạy Súc học, giảng bài với giọng trung đặc sệt… “con trâu, con bò… chấm chấm xuống hàng.” Có tiếng la lên: con trâu con bò chậm chậm xuống hang hả thầy?!Giờ nông học của cô Vàng có mấy đứa nói chuyện nhiều quá cô phạt quì ngay cửa lớp. Vậy mà gặp ai đi ngang qua tụi nó đều kêu tên xong nhe rĕng ra cười!Nếu nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò thì học trò áo nâu chắc là đứng đầu trong top thứ ba đó.Mọi thứ giờ chỉ còn lại trong tâm tư của thầy và trò Nông Lâm Súc Bình Dương vì sau 1975 trường đã không còn.Kính chúc quí thầy cô học trò áo nâu thật nhiều sức khỏe, thật nhiều niềm vui, nhất là niềm vui khi nhắc đến đại gia đình Nông Lâm Súc Bình Dương.Ly Nguyǿn

Mùa hè nĕm đó. Giã từ nhau vội vã,Nhánh phượng hồng chưa kịp để trao tay .Lưu bút xanh nhòa nhạt tiếng thở dài,Ai biết được, ngày mai còn gặp lại…!?Trước cổng trường, nhiều mắt nai ngây dại, Huyết lộ buồn, xa lạ quá đi thôi, Hàng xoài xanh, nghiêng ngã lá rơi rơi Nắng chợt tắt, chờ hoàng hôn buông phủ. Lớp học cǜ giờ đây nằm trống vắng, Hàng lang buồn, vắng bặt bước chân ai …? Cây tràm vàng ủ rǜ dáng u hoàiNhư muốn nói những lời chưa kịp trối.Bốn mắt nhìn nhau sao lòng bối rốiCánh phượng hồng tơi tả gió bay bayNhư trách than, số kiếp kẻ lưu đày Ngày mai còn có…….Phượng hồng ơi….. Vƿnh biệt.Hai râu, mùa hoa phượng tháng Tư 2015. Thân tặng các bạn NLSBD khóa 5-6 niên học 74-75

Ěể tạo thêm tình thâm giao cǜng như gắn kết liên lạc giữa đại gia đình NLS chúng ta, theo lời mời cùa Trường NLS An Giang tổ chức ngày truyền thống vào dịp Lễ Quốc Khánh 2.9 hàng nĕm, chúng tôi gồm Liên khóa Nông Lâm Mục và BLL Nông Lâm Súc Bình Dương đã kết hợp làm một chuyến xuôi về đồng bằng Sông Cửu Long để tham dự ngày họp mặt của trường này.Về phía Nông Lâm Mục có Bác Cao và một số thành viên, tương tự NLS BD có Thầy Thọ, các thầy cô cùng vài thành viên trong BLLChúng tôi khởi hành sáng sớm cố gắng tranh thủ thời gian để có thể đến dự đúng giờ khai mạc, xe di chuyển được một lúc thì chúng tôi bắt đầu điểm tâm với món tay cầm tự chọn (thổi kèn), trao đổi vài câu chuyện vui dí dỏm về ý nghƿa của ngôn ngữ, hủ rượu âm thổ… của Guys Trung tự thuật, xe boon boon vào đường cao tốc -qua địa phận Long An về Cai Lậy, Cái Bè để cuối cùng vào cầu Mỹ-Thuận một nhip c u huy ầết mạch QL1 nối liền phát triển kinh tế, giao thông cho vùng châu thổ miền tây nam-bộ (Mekong river Delta) những sợi cáp cứng cỏi linh hồn của nhịp cầu giĕng giĕng -xuyên suốt chơ vơ trong một không gian bao la, vô tận, gợi cho ta một cảm giác hùng v ƿ đầy thách thứcGiĕng giĕng những sợi dây đời-Vi vu cùng gió giữa trời chơi vơiĚêm đêm ngắm ánh sao trờiĚến khuya trĕng rụng trắng ngời mặt sôngTiền Giang một nhánh Cửu LongNước, mênh mông nước, ngược dòng, thuyền xuôi Xe qua cầu về hướng Sa Ěéc và đón thầy Công cùng đi, âu cǜng là cơ duyên của thầy với gia đình NLS chúng ta Chúng tôi đến nơi cǜng vừa kịp lúc, và được tiếp đón thân tình, một thứ tình cảm nồng nhiệt sau một thời gian không liên lạc được giữa các thầy và thầy, giữa các trò và thầy, giữa các trò với nhau làm cho không khí ngày họp mặ sôi động nhộn nhịp hơn. t Buổi họp mặt đươc khai mạc ngay sau những nghi thức cần thiết cùng những lời giới thiệu thành phần, các thân hữu tham dự những lời tri ân, tôn sư trọng đạo cǜng đươc bày tỏ, kính dâng lên thầy cô qua những đóa hoa đỏ thắm tình nghƿa thay cho lời muốn chia sẻ những tâm tư còn đọng lại theo nĕm tháng. Tình cảm giao lưu giữa các thành viên gia đình NLS ã thât sđự khắng khít, gần nhau, thân thiệt hơn qua âm thanh tiếng nhạc lời hát số g động lẫn nhẹ nhnàng. Một ngày hội truyền thống đây tình nghƿa, gắn kết các gia đình NLS lại với nhau tạo nên một chân dung đại gia đình NLS xuyên suốt từ miền cao trải dài về đồng bằng Sông Cửu Long,... đâu đây vẫn còn lời ca nồng nàn dư âm ngày hội truyền thống NLS/AG. Xin tạm biệt và cám ơn những tình cảm quí mến đã dành cho NLS BD chúng tôi, cǜng xin cám ơn ngày truyền thống 2/9 của các bạn NLS AG đã góp phần cho chân dung đại gia đình NLS chúng ta đậm nét hơn, mỹ cảm hơn.Ngày truyền thống 2/9NLS AG tại Lấp Vò.NGUYỄN VĔN HỒNGNLS BINH DƯƠNG

Tết dương lịch đến rồi.Về họp mặt đi thôi.Chào mừng ngày truyền thống.Nông Lâm Súc Bình Dương.Tất cả rất thân thương.Bạn từ xa về đến.Nông Lâm Súc Ěịnh Tường.Cùng họp mặt cùng vui.Bạn bè ở các nơi.Nông Lâm Súc An Giang.CƊng cùng về tụ họp.Hoa nở khắp muôn nơi.Ěón chào mừng nĕm mới.Nông Lâm Súc Bảo Lộc.Về hội tụ cùng nhau.Lòng cảm thấy xôn xao.Chào mừng các bạn đến.Thầy trò trường Bình Dương.Chúc mừng ngày truyền thống.Ěậm nghŭa thắm tình thương.Thật là vui vẻ thay!Ěại gia đình Nông Súc.Liên Khóa cƊng tham gia.Vui quá xá là vui.Buổi họp đã bắt đầu.Ban tổ chức xướng danh.Báo cáo cùng các trường.Thành tích thật là nhanh.Phát biểu cùng chỉ thị.Của các bậc lão thành.Ěược ân cần chấp nhận.Cho hoạt động nĕm sau.Ěể kỷ niệm ngày vui.Hoa và quà tặng phẩm.Trao tay cùng các bạn.Thêm thắm đậm nghŭa tình.Cùng nối vòng tay lớn.Vang mãi khúc hoan ca.Giờ trưa đã đến rồi.Cùng nhập tiệc đi thôi.Dùng món ĕn đặc sản.Ěặc biệt tỉnh Bình Dương.Mọi người cùng vui vẻ.Nâng ly chúc mừng nhau.Và chụp hình lưu niêm.Ěón mừng xuân Bính Thân.Trần Thị Bạch Mainlsct / nlsbd3/1/2016

Tôi còn nhớ khoảng nĕm 1969 sau khi tốt nghiệp khóa đào tạo sư phạm KT NLS, dạng ưu tiên chọn nhiệm sở, tôi đã chọn Trường Trung h c kọỹ thuật NLS Bình Dương, bộ môn chĕn nuôi – thú y và thực hành nông trại.Anh em cùng khóa về trường gồm Ban Canh nông có: chị Hương (vợ anh Ěĕng Tấn Lung), anh Vương Thế Ěức, anh Nguyễn Vĕn Tấn; Lâm nghiệp có anh Nguyễn Hoàng Minh, anh Ěặng Tấn Lung (về sau chuyển vào trương trung học NLSAn Mỹ cách trường BD không xa lắm); ban Mục súc có tôi, anh Phạm Anh Tuấn, anh Lê Kim Ry; Công thôn có anh Tãi Thành Sâm, anh Nguyễn Thanh Nhàn, Nguyễn Vĕn Cao, Nguyễn Trọng Hiền còn vài anh mà lâu quá không nhớ hết được.Vị hiệu trưởng lúc tôi về nhân công tác là Ông HuǶnh Kim Ngọc kỹ sư súc khoa khóa 1 (đang định cư ở Mỹ), giám học là anh Trịnh Xuân Tài (đang định cư ở Úc) Giám canh là anh Bùi Sanh Báu. Sau đó Ông Nguyễn Vĕn Hạnh thay ông Ngọc và người thứ ba thay ông Hạnh là ông HuǶnh Xuân Thọ làm hiệu trưởng cho đến ngày 30-4-1975Ở Miền Nam hồi bấy giờ có rất nhiều trường THNLS: Bảo Lộc , Huế, Cần Thơ, Ěịnh Tường, Long An, Phan Rang v.v… Việc chọn nhiêm sở của tôi có phần nào ảnh hưởng nghệ thuật phim ảnh một chút. Chuyện là hồi ấy tôi cǜng rất thích cinema trong đó có phim “Người đẹp Bình Dương“ do nữ minh tinh nổi tiêng Thẩm Thuý Hằng đóng vai chính và nam diễn viên La Thoai Tân. Từ đó ghi dấu ấn trong tôi cái đẹp của miền đất cây lành trái ngọt nầy. Vì vậy lúc học Sư phạm ra trường tôi đã chọn trường NLS Bình Dương.Buổi đầu bỡ ngỡ tay xách nách mang về vùng đất ạ m là từ trước giờ chưa một lần bước chân đến, cǜng may trong khóa học có mấy anh em quê BD. Ěầu tiên tôi đến nhà anh Nguyễn Vĕn Tấn (ban canh nông) ở Thị trấn Thủ Dầu Một. Từ nhà anh Tấn đi dạy cǜng khá xa trường, phải đi xe đò từ thị trấn về Búng, buổi trưa ở lại trường. Một thời gian sau mới tìm được chỗ ở gần trường hơn, đó là nhà anh Ěặng Hữu Thức khóa một cǜng về đây thuê, nhà ở sát bên đường xe lửa, chạy lên Lộc Ninh con đường sắt ồi hTây còn sót lai một đoạn qua chợ Búng. Thầy Thức ở cùng mẹ già, tôi xin ở với anh cho vui, hơn nữa anh cǜng là người Huế nói với nhau cǜng dễ nghe dễ hiểu.Thật ra thời gian nầy tôi ở nhiều chỗ, nhưng ở lâu nhất là nhà của bác Hai ở trong khu trường Tàu, nói là nhà nhưng thật ra đây là một cái kho để trống, tôi xin bác Hai cho tôi mướn, quét dọn lại xem ra cǜng được về sau có anh Miêng và má anh cùng ở, tiền nhà chia nhau trả. Ěiểm đặc biệt cĕn nhà nầy là nơi ập kết của tcác thầy ở Sàigòn về đây, mỗi ngày trước giờ lên lớp, nhóm giáo viên (hồi đó gọi là giáo sư) gồm các anh thường đến có anh Nguyễn Viết Huyền dạy môn sử địa; anh Phan Quang Ěịnh dạy Triết; anh Tạ ngọc Sương dạy Lý Hóa, anh Tải Thành Sâm anh Nguyễn Vĕn Cao (sau nầy đổi về trường NLS Ěịnh Tường, Mỹ Tho) dạy công thôn; anh Phạm Anh Tuấn; anh Trần Hồng Ěức. Thỉnh thoảng có mấy em học viên đến thĕm chơi: em Thái Thị Lành, em Trung, em Bình, em Há. v.v… Cạnh bên nhà bác Hai có ngôi trường tiểu học do người Hoa sáng lập. Như các bạn đã biết Búng là miền đất có rất nhiều người Hoa sinh sống tự bao đời trước, con em họ đến đây để học. Cách nơi đây không xa lắm có một ngôi chùa cổ gọi là chùa Bà, hằng nĕm vào ngày 15/1 âm lịch đầu nĕm, mọi nơi kể cả người ở Sài Gòn về đây hành hương tạo cho vùng đất chợ Búng-Cầu Ngang vốn đã nổi tiếng cây trái hiền hoà thêm mùa lễ hội thiêng liêng thật tuyệt vời. Nét đặc thù đó đã níu chân người xa xứ như tôi suốt bốn, nĕm nĕm cho dến nĕm 1975.Về trường tôi được sắp xếp dạy thực hành nông trại (THNT) của các lớp: 8,9 10,11 MS. Ở đây tôi muốn nói cái rất riêng của bộ môn nầy mà chưa chắc các trường kỹ thuật khác đã có. Chương trình nầy có nguồn gốc từ Mỹ được quý vị G/S ở NHA

1967-2017 . 121 . HOC VỤ NLS biến cải dành cho các trường Trung học kỹ thuật NLS thực hiện phù hợp với cách tổ chức Nông gia tương lai sau nầy.Giờ THNT môn MSViêc dạy môn THNT cǜng có lắm chuyện vui, buồn: Ngoài giờ học lý thuyết các em phải thực hành các môn chuyên môn, chẳng hạn môn MS của tôi; đến giờ các em được chia ra nhiều nhóm, từ 10 đến 15 em. Khu vực TH là phía trước trường Cộng Ěồng Búng nhìn qua bên kia đường. Lúc tôi mới về, khu nầy còn chuồng bò, heo gà, thỏ mỗi chuồng đều có, không nhiều lắm nhưng đủ để học viên thực tập, ở đây tôichỉ nói riêng gia súc (còn đất trồng rau và nhà xưởng nữa chứ). Nói chung cái gì cǜng có nhưng không được nhiều v đất có hạn. ì Cǜng vì thế nên các chương trình thực hành tại gia. Nói cách khác là h c viên phọải lập dự án sản xuất (DASX). Lâu, mau theo lo i gia súc.ạNhớ lại một ngày nọ tôi hướng dẫn các em làm dự án sản xuất, trước hết là lời mào đầu rôm rả của tôi: Làm dự án sx chĕn nuôi là phải “có lời“, nếu không lời thì các em học chĕn nuôi làm gì, học nuôi cá (ngư nghiệp) sướng hơn, điều chắc chắn là các em không chọn nghề khác đươc v đì ã chọn ban MS rồi… Bước đầu muốn nuôi gà là làm chuồng (đa số các em chọn nuôi gà) mua gà giống, thức ĕn, thuốc men và các chi phí khác, cǜng có các em khác nào nuôi thỏ nuôi vịt xiêm, vịt tàu có em nuôi heo mọi, trừ nuôi bò vì vốn lớn quá, hơn nữa các em cǜng ở trọ như tui, có chỗ đâu mà nuôi .Thành công hay thất bại trong việc XS có cả ngàn lẻ một lý do, nhưng có vài lý do tôi bi - tôi sếtẽ xin thưa sau.Môn THNT có hệ số lớn nên các em học viên rất xem trọng (nếu điểm số thấp sẽ nguy nan cho kết quả ọc kǶ của m hình)

1967-2017 . 122 . nên các em thực hiện khá tốt. Trước khi bắt tay vào việc thầy hướng dẫn phải đến nhà của các em xem kỹ chuồng trại và con giống để biết chắc chắn có nuôi thật hay không, vì kinh nghiệm nghề nghiệp cho biết (sau ba bốn tháng) thầy không kiểm tra, có em ra chợ mua vài con gà mập ú và chỉ cho thầy đó là gà em nuôi là thua ngay-cǜng có vài em qua m -ặt nhưng thôi thầy cǜng thông qua, nhắc nhở.Cǜng là chuyện về DASX tại gia, tôi mới khám phá nhiều vườn mĕng ngập tràn bóng mát và cuộc sống sung túc của nhiều em như ở vùng Bình Nhâm, An Sơn, Cầu ngang, Búng, Lái Thiêu v.v… Có m t ngày ộnọ các em trong nhóm 10-15 em cao hứng tổ chức một buổi picnic dưới vườn mĕng ở An Sơn thiết đãi thầy cô day môn THNT một món ĕn đầy chất dân d đặc sản vã ùng quê Bình Dương: món khoai mì luộc bóp nhuy n trễộn cơm dừa với mở hành, gói bánh tráng chấm nước mắm chua ngọt. Món này mới trông thấy bình thường, nhưng khi ĕn thật là ngon miệng, các em còn cho thưởng thức thêm món cá rô chiên xù bắt dưới mương nhà lên, điệu nghệ chút nữa gọi thêm vài xị rượu, nhâm nhi để ngắm cảnh vườn mĕng cùng mương nước buổi xế tà, thầy trò cǜng cảm thấy vơi đi chút nhọc nhằn trong viêc học tâp những ngày tháng qua.Trở lại môn THNT: Sau khi nào gà nào vịt nào thỏ làm DASX kết quả không đạt tiêu chuẩn theo yêu cầu, không đủ trọng lượng, có con thiếu ĕn ốm xơ xác trong rất thảm bại, bán không ai mua để thu hồi vốn; đứng trước lớp thầy hỏi vì sao vậy?Cả ngàn lý do các em nêu lên, ở đây tôi xin nêu lên vài lý do mà các em cho là phải: Bị trời mưa tạt, gió lùa gà bị bệnh-thức ĕn gà lên bất ngờ -em về quê thĕm ba m -gà bẹ ị chuột vô chuồng bắt mất –cả tuần nay em lo ôn bài nhiều quá nên không chĕm sóc kỹ được – mấy hôm nay nhà chưa gởi tiền lên nên em cho gà ĕn toàn rau.Có em đứng lên phát biểu như sau: môn chĕn nuôi (MS) của thầy, lên lớp 10 em không theo học nữa đâu, tại sao? -em trả lời như sau: bởi vì em nuôi gà, vịt, thỏ ốm không đủ cân xơ xác trông nó làm sao, mấy đứa bạn ở bên ban công thôn, canh nông, cười em quá trời- chuyện bình thường, có con ốm con mập chủ yếu là các em có thật sự làm hay không mà thôi, cứ rút kinh nghiêm về sau.- có một em nêu: em lên đây học ở nhà trọ 2 3 đứa một ph-òng lúc trời mưa to em còn ướt lấy chỗ đâu để nuôi gà thực tập; cǜng có lúc tiền nhà gởi lên không đủ để trả tiền nhà và tiền ĕn lấy đâu để mua thực phẩm cho gà ĕn, thầy thông cảm cho em, cho em trên điểm trung bình kẻo em thi lại, lỡ rớt em đi lính trơn thầy ơi, các em đưa tôi vào chân tường rồi - còn gì.

1967-2017 . 123 . Những mẫu chuyện trên cho thấy làm thầy giáo trong thời buổi chiến tranh cǜng có cái khó khĕn riêng của nó mà số phận của các em làm cho tôi trĕn trở đến đời thầy giáo NLS lúc bấy giờ.Không thể nào quên vào một buổi chiều cuối tháng 3; 4 thầy vào nhà anh Thiên để lãnh lương (thầy Thiên dạy môn MS nhưng kiêm luôn việc tài vụ tiền lương của trường hồi bấy giờ). Vì cùng một lò Sư phạm nên anh em rất thân nhau trong đó có thầy Tuấn; Nhàn; Sâm; Miêng; Thức; Thiên; Thi; Sương: Ěĕng Tẻo v.v…Thầy Thiên ơi cho bọn nầy lãnh lương được không? -Tôi mở lời trước. -Còn bao nhiêu đâu mà đòi lãnh. (tính anhThiên rất thẳng thắn nhưng cǜng dễ thương chịu vui đùa) -Tại sao vậy. - ã mĚượn tiền xài trước rồi còn chẳng bao nhiêu. -Tôi nhớ tháng rồi chỉ mượn anh có một lần thôi à. -Lương ông 30.000đ, đóng hụi chết mất 10.000, tạm ứng cho ông 5.000đ khi thua chầu bida, cách đây mấy ngày ông lấy tôi 10.000đ về Sài gòn thĕm bà con anh em gì đó, anh mượn Thầy Sâm 3.000đ cấn qua cấn lại anh nên chỉ lảnh được 2.000đ. -Trời ơi tôi chỉ có lãnh được 2.000đ thôi sao anh Thiên. Làm sao chi tiêu trong cả tháng, thôi anh tạm ứng thêm cho tôi 10.000đ để đủ xài trong 30 ngày tới. Thiên cự nự một hồi sau cùng anh vẫn cho. Anh em thầy giáo quí anh ở chổ đó giúp đỡ v-à thương anh em mà đâu có phải một m- ình tôi đâu trong đó có vài thầy độc thân vui tính hơn tôi nhiều .Ěến bây giờ bọn tui cǜng thường nhắc đến mỗi khi có dịp họp mặt … thường niên.Quận 4, ngày 06-10-2011. Nguyễn Vĕn QuýtThầy Phạm Phi Hoành (Thủ Ěức) và thầy Châu Bá Lộc (Cần Thơ)về dự ọp Mặt Truyền Thống lần thứ 24H(1/1/2014)

Ěôi lúc hé mở cánh cửa trái tim, thẩn thờ trên đường rảo bộ, bước vào ký ức tuổi học trò, trên ngĕn kệ thời tiểu học đã trống trơn bởi cơn lốc của thời gian cuốn đi ngĕn kệ thời trung học vẫn còn đầy ấp và đậy kín bởi chiếc , áo Nâu vải thô đã bạc màu.Bên dưới chiếc áo Nâu là trang vở trắng tinh được viết lên những cái tên bằng chữ in hoa đậm màu tôn kính Cô Bạch Thị Vàng(; Cô Vân; Cô Nữ; Cô Bắp; Cô Loan; Cô Yến; Cô Mai; Cô Kim Chi; Cô Thanh; Cô Kim Hồng; Cô Ěức Cô Lệ Thầy HuǶnh Kim Ngọc Thầy HuǶnh Vĕn Công Thầy Lê ; ; ; ; Trung Hưng Thầy Thiên Thầy Thức Thầy Hồng Ěức Thầy Trần Nhựt Tân; ; ; ; ; Thầy Huân Thầy Quýt; ; Thầy Châu Dương Thầy Thương Hạng; ;…v…v…. ). Tên của Cô tôi đó, tên cả Thầy tôi đó, các người có còn hiện hữu trên thế gian này không? Nhưng những cái tên riêng đó đ được khắc vào đây và ã còn hiện hữu nơi đây, được xếp trang trọng trong ký ức của toàn thể học viên trường Trung học NÔNG LÂM SÚC Bình Dương.Ngày đó chắc hẳn rằng cái bọn học trò chưa từng bao giờ nói lời kính yêu với các Cô Thầy có chĕng là lời than vãn Cô Thầy gắt gao Cái khó khĕn , . đó là chiếc chìa khóa vạn nĕng mà Cô Thầy đã âm thầm dúi tay chúng con, để chúng con ngày hôm qua ngày hôm nay và ngày mai nhẹ nhàng mở cánh , cửa cuộc sống ung dung bước trên đường đời Sau khoảnh khắc ngạo , . mạn nhìn quanh; Ô! Tài nĕng cá biệt của ta chĕng Cái may mắn của số ? mạng ta chĕng Chỉ có sự thật thẳng thắng trả lời Ồ Không đâu bạn bạn ạ? : ! , ! Người thành công không phải là bạn mà chính là người đã âm thầm dùi chiếc chìa khóa vạn nĕng vào tay bạn Bạn chỉ là kẻ thừa hưởng th. ôi. Hãy nói lời cảm ơn đi nhé!Chúng con xin nói lời cảm ơn Cô Thầy dầu thời gian trên bước đường dài đã lâu dầu Cô Thầy không màng chuyện đó Hôm nay trong những điều , . chưa nói con xin nói CÁM ƠN CÔ THẦY, . Việt Nam 12/9/2014Viết trong ngày nghỉ tại Q9. TP.HCMLê Thanh Bình khóa 4 CN2

Hồi nhớ lại những nĕm tháng dưới mái trường NLS Bình Dương, tôi cǜng như các bạn học viên nls chúng ta, phải trải qua giai đoạn đào luyện, trui rèn trong môi trường hết sức khắc nghiệt, khó khĕn. Bây giờ hồi tưởng lại: ớn ơi là ớn, cực ơi là cực, chương trình học nặng ơi là nặng, Thầy- Cô khó ơi là khó _ với kỷ luật thép. Hồi đó tui dựng xe Honda sai vị trí có miếng chứ nhiêu, vậy mà cǜng được lên sổ “phong thần” truyền rao cho toàn thiên hạ biết. Sau đó gặp cô Loan (Tứ Hải) nói: “ sao mà bất cẩn vậy Tiên, nghe đọc lệnh phạt có tên em cô cǜng buồn đó” _ mình chỉ cúi mặt, ngậm ngùi hối tiếc, đến nay trong ký ức vẫn chưa phôi phai. Mà nhờ khó vậy, nên tụi NLS mới dày dạn, cứng cáp, ra đời không có mặc cảm thua ai. Lên đại học thấy chương trình quá nhẹ, học một lượt hai phân khoa cǜng được. Rồi ra đời làm việc, thấy việc gì cǜng dễ, nên dân nls làm việc đều cứng cựa trong mọi lãnh vực…***Ơi! cảm động sao ngày ấy, thầy trò quấn quít bên nhau dưới mái trường khiêm tốn. Như mẹ con “dưới mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng”.Mỗi độ xuân đến, hè sang: Gác bút “công thôn” lai cố xứ Bãi trường “mục súc” lại cố hương. Tạm biệt “canh nông” về quê c ǜ Xa mấy ngày nhớ quá trời luôn.Tại vì học chung nhiều giờ, đi chơi chung với nhau suốt, nên đâu có quen thân với ai bên ngoài. Học cả ngày, trưa th ĕn cơm xì ã hội. “Ĕn cơm rồi, mình đi tắm sông, tắm xong vô trường, quần còn ướt nhem”. Rồi những “Sunday Morning”, thì vào nông trại tại gia, vui ơi là vui _ cuốc đất mệt rồi, thì vô bóng cây đàn hát, chán nữa thi chia phe lấy đất chọi lộn, trưa ĕn cơm dã ngoại rất đạm bạc, mà ngon hơn ĕn nhà hàng bây giờ, bị đói bụng quá mừ!. Buổi tối tranh thủ, rỗi một chút là hẹn nhau đi cafe, ĕn chè hoặc đàn hát. Vắng nhau một buổi là buồn rồi. Hôm nào vô lớp mà nghe tin Thầy-Cô mắc công việc nghỉ một tiết, thôi mừng hết lớn. Kéo nhau đi cinema, không có phim hay thì đi vô vườn cây, gặm míaMỗi lần tựu trường gặp lại, mừng ơi là mừng, líu lo, ríu rít kể cho nhau nghe chuyện vui buồn thời ấu thơ. Nĕm nĕm trời bên nhau, chưa mất lòng nhau một tiếng nói. Có chĕng là những lời chửi yêu, mà tình thêm thắm thiết.Rồi một mùa hè sau cuối, lưu bút vội vã trao nhau _ mừng mừng, tủi tủi, bồi hồi, xuyến xao… từ đấy _ mỗi thằng một ngã bốn phương mây. NLS hồi đó có nhiều nhỏ đẹp dễ tàu luôn, sức mấy mà thua ai. Mà tại vì: nụ tầm xuân chưa khoe sắc biếc _ Mấy gã ong khờ có biết g đâu!.ì Tại ham của lạ, nên hồi đó khoái mấy nhỏ áo dài trắng thướt tha _ đó gọi là “tà kiến”, không nhìn thấu suốt được thực chất sự việc _ nó chỉ trắng bên ngoài thôi. Còn mấy ni cô áo nâu của mình mới thực là trong trắng (t ắng trong), rsau khi trút bỏ áo nâu sồng, hoàn tục rồi mới tỏ rõ.Bởi vậy mà mấy cha NLS lớp tui có vợ đều thua mấy nhỏ lớp mình hết _ nói chơi vậy chứ: “Hữu duyên vạn lý nĕng tao ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng “ mà. . .Rồi mình muốn níu kéo thời gian lại cǜng không được. Vì nhu cầu tiến hoá mà, luật trời đâu cho ai giậm chân tại chỗ. Phải đi, phải học, học nữa, học mãi.Bây giờ nhìn lại, thì mình phải nhiệt tình tạ ơn nghịch cảnh, phải không những “cánh chim nâu” .Nhờ đó mà mình mới trưỏng thành, khôn ngoan, già giặn, ản lƿnh hơn nhiều. bNhờ đó mà những đóa hoa NLS mới rộ nở khắp mọi miền. Ěã và đang tỏa hương, phô sắc. Là niềm tự hào của quý Thầy-Cô, làm nức lòng bè bạn.Ước gì hồi đó Thầy-Cô khó nhiều hơn nữa, chương trình học phong phú hơn nữa. Thì ngày nay chắc hẳn những đóa hoa NLS còn nở nhiều và vươn cao hơn nữa.Cho nên:Muốn đẹp xinh như hoa thơm cỏ lạPhải vùi thân trong phân bẩn đất bùn Chịu uốn nắn đớn đau khôn tả Mới nên hình những dị thảo kǶ hoa.Kỷ niệmNgày họp mặt lần thứ 191-1- 2009Hoành Tiên 12 CN1

(1-1-2010)Nông Lâm Súc Bình Dương Tân Niên họp mặt.Thầy và trò rộn rã chào đón xuân sang.Tay trong tay, vui vẻ cười nói rộn ràng,Mừng Xuân mới, hân hoan hẹn ngày nĕm tới!ƏƏ ƏHọc trò cǜ vui mừng gặp thầy cô cǜ!Hỏi thầy cô sức khỏe có được an khang?Ai đưa cô đến họp với Ěại gia đình?Em Chi đó, xe đưa đến nơi đến chốn!ƏƏ ƏBan Ěại ện: Nĕm, Sanh rất ư chu đáo!DiĚưa thiệp mời, đĕng báo mời bạn, cô thầy.Có mời ĕn, gọn nhẹ, khéo léo trưng bày!Phần vĕn nghệ thơ, ca thật là vui nhộnƏƏ ƏBan tổ chức báo lên tình hình tài chánh.Gọi mọi người giúp đỡ bạn gặp khó khĕn.Hẹn nĕm sau đại hội đông đủ tưng bừng!Chúc thầy cô, bè bạn an khang thịnh vượng!Nguyǿn Nguyȁt Yǹn

Tôi sinh ra và lớn lên ở Bình Dương, tôi học trường NLS An Mỹ, nhưng đến nĕm 1975 tôi mới bắt đầu chuyển xuống trường NLS Búng để học.Ngôi trường mới, rồi bạn mới, tôi rất bỡ ngỡ và lo sợ, thêm vào đó xa nhànên người dphải ở trọ lại. Tôi chuẩn bị hành trang để bắt hôn màu đỏ vậy.đầu đến trường và mang theonhững lời dặn dò của cha mẹ \"Con cố gắng học hành cho giỏi, đừng đàn đúmbạn bè chơi bời bỏ học. Nghe nhà dì nói mày hư hỏng là cho nghỉ học luôn đó…Thêm vào đó là lời của chị “đi học về, tối ở nhà, không được đi chơi, thằng nàorủ đi là nó bắt đi luôn đó” Ngày xưa lời dạy bảo không được ngọt ngào, êm ái,cứ như lời rĕn đe, mình càng thêm sợ, tâm trạng tôi lúc ấy rối tung, mặc dầumình lớp 12 đã lớn mà sao như một đứa trẻ chuẩn bị vào lớp 1 chỉ khác một điều là không có ai theo nắm tay dìu từng bước.Nơi tôi trọ học là nhà của người dì ruột ở đối diện chợ Búng rẽ vào chừngmấy trĕm mét. Xứ Búng êm đềm dịu mát bởi vì nhà Dì trước mặt là dòng sôngnhỏ từ cầu con mương này dùng để lngang chảy vào. Tôi có thể nhìn những đám lục bình trôi khi buổichiều ra đây đứng. Nếu như phía bên kia bờ, không có những dãy bên cnhà che khuấtthì tôi có thể nhìn được cả buổi hoàng hôn. Ěối với tôi hoàng hôn đẹp vô cùng,nó gợi mở tâm hồn mỗi người khi mang trong lòng tâm trạng. Riêng tôi khi buồnthì trong gió mà phát thèm. Ngmình sẽ thấy hoàng hôn có màu tím như lời chôm luôn nhưng không dám. Nhà Dbài hát “Hoàng hôn màu tím”mà Hương Lan hát:Khi chiều buông, em đứng bên dòng sông,đò sang bến mới, mà nhớ anh xót xa trong lòng.Còn đâu đêm trĕng ta về chung lối.Ch òn mình em mênh mang nỉ cỗi nhớ.Trên bến sông buồn, nhớ thương anh tím cả hoàng hôn… Danh vọng chỉ là cơn gió thoảng qua, giàu sang ch à ỉ l ảo ảnh chỉ có tình yêu con ành cho nhau cháy rực như hoàng Ráng chiều vàng nắng hoàng hôn màu đỏ Mái tóc nhuộm màu sóng vỗ nhẹ lòng đau Mình ã tđừng là tất cả trong nhau Sao chiều nay bỗng cô đơn trống vắng Sắc màu của hoàng hôn ấm áp, xoa dịu nỗi buồn, nỗi nhớ nhà, nhưng hoàng hôn cǜng là nơi chứng kiến cảnh chia tay.Chia tay em, chia tay hoàng hôn Chia tay em, chia tay hoàng hôn Anh mang theo v ình yêu và nề tỗi nhớ Anh mang, theo về con tim cô đơn Bên hông nhà phía tay trái là con mương nhỏ, nước từ ngoài sông chảy vào, àm ranh giới giữa hai nhà, vừa là nước dùng để tưới câyĕn trái. Phía tay phải nhà, là vườn cây của nhà ạnh. Ěất nhà Dì tôi nhỏ xíu vừa đủ xây nhà với phòng khách, phòng ngủ với nhà bếp nên không có vườn cây. Tới mùa mĕng cụt, chôm chôm, nhìn thấy chúng đu đưa ồi học mà muốn ì có Dì, Dượng và vợ chồng cô con gái, hai vợ chồng chưa có con. Tối tôi ngủ ở phòng khách trênchiếc di vĕng, nhà sát đường n-ên 4h sáng xe chở hàng chạy ồn ào khó ngủ quá.Cứ mỗi sáng thức dậy chuẩn bị đi học là anh rễ chiên sẵn cho tôi tô cơm (chừng1 chén đầy) để ĕn đi học, khi nào không còn cơm nguội chiều hôm qua thì anhnấu cơm

1967-2017 . 128 . mới. Chị tôi đi bán gạo ngoài chợ Búng lúc 6h sáng. Nhà tôi cǜngnghèo, mẹ tôi bán hàng bông ngoài chợ Thủ, đi từ lúc 2h sáng để bỏ hàng chongười ta mang đi các chợ đường vbán, còn ba tôi lúc này thì bị bệnh, đi đứng bằng chiếcgậy mà rất yếu. Tôi còn hai đứa em trai nữa thế nên khi tôi ở trọ, mẹ không cóđóng tiền ĕn ở cho Dì. Thỉnh thoảng chị tôi người con trai đó nha, vxuống thĕm, mang theo vài món raucủ mà rnhà thường bán. Tôi bâng khuâng và buồn đồng ý” chỉ có bấynhilắm khi mình như ĕn nhờ ở đậuvậy. Tôi suy nghƿ như thế, nhưng ở đây ai cǜng vui tươi và thương yêu tôi lắm, vìtôi thấy có lần chị tôi quen đâu mà sợ, chỉ lđưa tiền cơm, mà ở đây không lấy mà còn Thnói rằng “ conAL ở đây nó ĕn bao nhiêu, nó cphụ công việc nhà nữa đưa tiền làm chi”. Thật vậy,khi nào đi học về là tôi phải ngồi xắt chuối cây. Nhà Dì tôi nuôi một con heo sắp ớn, nlên nó cǜng ĕn nhiều chuối trộn với cám lắm. Tôi mỏi tay khi làm việc nàyvì xắt xong còn phải bĕm cho nhuyễn mới được. Lúc ấy tôi thấy bớt buồn vàtiếp tục tung tĕng đang chạy nhảy vui đđến trường với mấy bạn.Tôi đi bộ từ nhà đến trường học nay cǜng được hơn tháng. Sáng nay ra khỏi chợ cáđang bơi, chúng vô tư bơi lượBúng chút xíu thì nghe có tiếng gọi “cô bé ơi cho tụi này đi chung với chovui” tôi quay lại hai người đó, tôi bắt đầu đầu chuyển chỗ phía sau thì thấy hai người học sinh áo trắng tôi không trả lời mà cứ tiếp tục đi. Gần đến là vườn cây ycổng trường quay lại thì không thấy nữa, hóa nơi lra hai chàng ấy là học sinh Trịnh Hoài Ěức. Chiều nay đi học về, gần tới nhà thì chithấy nhà bên cạnh hai người khi sáng cười toe toét thấy ghét. Tìm hiểu ra thì cǜng ở trọ kế bên và cǜng cùng học lớp 12.Mình nói mà. Nói là may thì không phthầm “cùng lớp mà gọi mình bằng cô bé”. Ở đây người ta xài nước đểgiặt quần áo, sinh hoạt bằng nước được lấy từ dưới mương. Mỗi khi nước lớn làlo xách đổ vào mấy cái lu để sát bên mương phía sau. Mới đầu chưa quen thấygớm, khi đi học về rửa tay, rửa mặt. Nước dùng để nấu ĕn nhà bếp thì phải đixách ở giếng, ồi gánh về nh rà. Trời ơi tôi ghét hai người ấy mà bây giờ phải sangnhà dbên cạnh gánh nhờ. Hai ngày mới gánh một ớp khác clần mà tới hai đôi lận, mỗi lầnsang gánh nước là cầu mong cho hai người ấy không có ở nhà. Nhưng nói là nóivậy chứ, cầu như lưu vĕn hóa, vĕn nghệ vớitrường NLS An Mỹ vậy cǜng uổng lắm, ởi vbì khi thấy thân hình cnhỏ bé, gầy guộccủa mình là hai người ấy gánh qua nhà dùm, sướng chưa vậy mà cǜng bày đặt…Giúp thì cǜng lâu lâu thôi vì người ta còn cphải đi học và học bài nữa. Cái cảm ơnvà vĕn hóa Lái Thiêu. Thật lthân thiện của tôi là nụ cười chứ không biết đêm không nói gì hơn, vì tôi cǜng là người ítnói và nhút nhát. Một hôm đi học về tới chợ Búng rẽ vô ào nhà một đoạn thì có cô gái đón mình, và đưa cho tôi một lá thư. Nói là thư thì không đúng vì ch à tỉ lờ giấytập với vài hàng chữ “đằng ấy đừng có quen với hai ìmình ã làm quen đồi, mình thấy đằng ấy cǜng hiền hòa chắc êu thôi, tối về cǜng nghe sợ, cứ như lời hĕm dọa, mà mình nghƿ, có là gì củamình đâu, thấy ghét ai mà thèm à hàng xóm thôi mà. ế là từ đó tôi không dám qua nhà bên ạnh gánh nước nữa, tôi nói với anh rễ vai bị đau không gánh được. Thường mỗi buổi chiều học bài tôi hay ngồi bên hông nhà bên trái, vì nơi ấy có đường mương lúc nào nước cǜng chảy róc rách khichạm vào rễ của cây dừa. Mỗi lần thủy triều rút xuống là thấy mấy con nhái nhảylõm bõm dưới nước, chúng ùa một trò chơi nào đó cứ thậpthò rễ cây dừa như đang chơi trốn tìm vậy. Thật là thích thú khi có những đàn n chắc là quên bữa cơm ch ều rồi. Sau khi trốntránh ingồi học bài qua hông nhà bên phải, bên đây ên tƿnh và mát mẻ, chỗ này là ý tưởng của mình từ đây. Chắc là không thấy tôi sang gánh nước và ngồi học bài ều nay ở nhà bếp, tôi thấy hai người đến nhà, anh rễ tôi chạy lên, thì ra hai người đi may quần áo. Ông anh tôi là thợ may đồ nam ải, mà đến để sửa cái lai quần và thay dây kéo, tôi ở dưới nhà không dám lên. Câu chuyện hàng xóm của tôi là như ế đó.thTrời xui ở trọ gần nhauCách đường mương nước ai mà dám qua Những tháng ngày đi học rất vui rồi ần dần tôi cǜng quen với trường lớp.Các lòn mời tôi tham gia vĕn nghệ chung nữa chứ. Trong nhóm sinhhoạt đoàn vì có anh bí thư và bạn L. đã có lần đến giao ủa tôi nên quen. Lần này tôi cǜng tham gia một tiết mục múavà hợp ca, tôi không hát hay nên không đơn ca được. Mỗi ngày học xong thờigian rãnh là đi tập vĕn nghệ. Thế là ǜng đến ngày đi diễn, chỗ trình diễn là nhà à vui, diễn xong ngủ. Tôi đâu có ngủ bụi được

nên sáng ra mệt quá mà đói bụng nữa chứ. Cả nhóm cùng thu xếp đồ đạc về trường. Nhà vệ sinh của trường ở thật xa phía sau dãy lớp học, các lớp khác mỗi lần đi vệ sinh là phải đi ngang qua hành lang của lớp tôi. Thế nên bạn L. diễn chung vĕn nghệ với tôi, cứ mỗi lần đi ngang qua là nhìn vào cười với tôi một lầnvà tôi cǜng cười lại, chè trước cổng trường. Thời gian nngày nào cǜng như vậy. Bạn ấy sáng thường hay đi học trễ, lớp đã vô rồi nhìn ra thấy bạn ấy mới tới, chắc là đi xe buýt nên hay bị trễ, nhưng chúng tôi nhìn nhau và trao nhau những nụ cười trong lớp học không được bao lâu thì học kǶ 2 bạn ấy đã nghỉ học. Tôi thật buồn, không mong giờ nghỈ giải lao vì mukhông có ai nhìn vào lớp và cười với tôi nữa. bánh lTình học trò mong manh như cỏMột nụ cười như gió thổi qua Giờ học tập của tôi có khi một buổi, có vườn cây chơi vào bữa trưa, là tôi cǜng có ý khi phải ở lại để học thêm tiết buổichiều. Lúc đó. Sự thực là như thế nđợi tiết học buổi chiều tôi ĕn qua loa vài thứ tay đang ở trọ nhbánh mà mấy đứa congái thường mang theo. Ĕn xong, lúc này cùng rủ nhau vào mvườn cây. Trước cổngtrường có một ngõ hẻm nhỏ để đi vô, phía trong là vườn cây đang ngồi thi môn đầu timát rượi, chúng tôidựa lưng vào cây mĕng cụt vì bóng mát hơn cây chôm chôm và dâu. Tôi thíchnhất là trái bòn bon nó từng chùm, ba mtreo lủng lẳng rất là đẹp, nhất là mùa chưa xong đháibán nên cây rất nhiều trái. Ěi được vài lần thì cả nhóm quen với cậu chủ vườn(vì còn trẻ như chúng tôi) rồi hái trái cây cho nhóm con gái này ĕn, còn bảo:ngày nào cǜng tới cǜng hái cho. Thật thích thú và vui biết bao nhiêu, khi được ĕnnhững trái chín trên cành. mình cĔn nhiều đồ chua quá, chiều về tôi bị đau bụng màkhông ĕn cơm được, cả nhà lo lắng cho tôi uống thuốc. Ěáng đời chưa, tham ĕnquá mà! Vài ngày sau đó, sáng nay đi tới cổng trường thì có cậu bé chừng 12 – 13tuổi gì đó, đưa cho tôi lá thư nói là của ai gửi. Về đông, như vậy lnhà mới dám mở ra đọc, khôngviết nhiều lắm “tôi muốn làm quen với AL, nếu đừng chê tôi cục mịch, quê mùa….. nếu AL đồng ý, mai mốt về nhà tôi, tôi không cho làm gì Thôn chết, chỉ đi bán sầuriêng, mĕng cụt với tôi thôi…. ”Ôi những lời mộc mạc, chân thật quá. Lá thưkhông ghi tên, nên tôi cǜng không biết là ai? Chắc cậu chủ vườn mà đã cho tôi vàcác bạn tôi ĕn dâu, bòn bon chứ gì.Con đường từ nhà trọ đến trường không những đẹp mà có quyến rǜ nữa. Bởi vì tôi phải qua quán bánh bèo bì Ngọc Hương ở chợ Búng và Mỹ Liên gần đómột chút. Mỗi khi đi qua là thấy thèm lắm cứ ước chi mình được ngồi vào đó mộtlần chắc là ĕn ngon lắm. Chiều về th đi ngang quán ì ày cǜng là lúc vài bạn trên lớp Công Thôn hay nói chuyện với tôi. Sáng đến trường là chờ tôi ở cổng, tan trường thì cǜng ở phía sau, đôi lúc mượn tập, rồi có khi hỏi làm bài được không, còn rủ tôi vào ĕn chè nữa chứ. Tôi lắc đầu cảm ơn và đi thẳng mà trong lòng cǜng ốn lắm chứ. Nhìn những ly chè đậu đỏ ọt hấp dẫn làm sao, vậy mà từ chối, con gái ngày xưa hay e ấp, thẹn thùng như vậy đó, những câu hỏi ngắn gọn, những nụ cười hồn nhiên của học trò sao mà ấm áp thế. Mấy hôm mà tôi theo các bạn gái đi vào ày, có bạn bên chia à ngaytrước cổng trường, tôi cǜng muốn đi qua nhìn một chút chỉ là ột chút để cườithôi mà có mất mát g đâu.ì Rồi mùa thi cǜng lại đến, hôm ấy tôi ên và môn thứhai, thì chiều khi tan học, thầy đón tôi và nói rằng “em thu xếp về nhà, sáng naychị em vào báo ất nhưng thầy không nói để cho em thi ã”, tôi bànghoàng như muốn xỉu, đi thật nhanh về nhà trọ nói với gia đình của Dì và ra đón xevề nhà. Tôi không còn tiền để đi xe mà không dám nói với nhà Dì, chợt nghƿ ramình còn một số t ền liì xì trong bóp. Hồi Tết này, một vài người bạn học lì xì có kýtên ất kỹ trong bóp, thế là phải lấy ra để đi xe. Trên tay cầm những tờ tiềncó ký tên, mình nghèn nghẹn trong lòng và nói thầm ấy “xin lỗi các bạn, mìnhkhông cất g ữ được kỷ iniệm ấy”. ề tới nh Và, nhìn vào chiếc quan tài của ba đang đặt trước nhà, mọi người thật à mình đâu có thấy ba lần cuối vì nắp quan tài đ đóng. Ba đã ã an nghỉ thật rồi, một giấc ngủ nghìn thu.Ngày đám tang có thầy và vài bạn Công ǜng đến chia b ồn, xin cảm ơn thầy uvà các bạn nhiều nha. Tiễn Ba ra phần mộ thật buồn không có xe tang chỉ có một cây dù che phía trước v đất chôn ở bên đường ì trước nhà gần lắm. Mình bị ngất xƿu, mọi người mang vào nhà xoa dầu cho tỉnh dậy, mình thật sự mất ba vƿnh viễn rồi.

Qua mấy ngày, tiếp tục đi học lại, vì bỏ thi nên các thầy cô cho thi lại, một mình ngồi trong vĕn phòng để làm bài, tâm trí rối bời, không còn nhớ bài làm nhiềulắm. Lúc ấy bên ngoài các bạn nam cứ la lên “Thầy ơi cho bài AL dễ thôi, ba bạnấy mới mất không nhớ bài đâu thầy… thầy làm bài cho bạn ấy chép vào đi thầy…”. Những ân cần lo lắng của các bạn mình luôn ghi nhớ. Không biết tôi có làm bài được không mà béo ncuối cùng cǜng được đậu và có bằng tốt nghiệp lớp 12. Một lần nữa cám ơn những tình cảm sâu sắc của quí Thầy Cô và các bạn đã làm cho tôiđược ấm lại.Ngày hè lại đến, ngoài kia hoa vphượng nở đỏ rực trên cành, tiếng hòatấu của ve sầu ngân nga bản nhạc buồn. Ngày bchia tay nhà trường tổ chức buổicắm trại tại ấy tôi không có xe đạp về, ntrường, mỗi học sinh đều xôn xao, ộn rrã và trongnhóm lmang theo nỗi buồn manmác. Ngày mai xa Nhâm vcách rồi thầy cô và các bạn mỗi người một nơi, buổi cắm trạikéo dài cho tới đêm. Ěêm ấy thật vui, nói chuyện hát hò suốt đêm thokhông ngủ.Thật khuya không biết lúc ấy mấy vàng đang phất phơ trong gió.Tôi thầm hátgiờ, thì có một bạn bên Công Thôn gọi mình tớivà nói lên ban công lầu 1 có chuyện muốn nói với mình. Ěứng trên nhìn xuốngdưới là các bạn còn thức, gió đêm nghe lành lạnh, trời đang ẩm ối, hai đứa đứng hơi lâu mà x tchưa nói câu gì. Rồi cuối cùng thì bạn ấy cǜng nói “Ngày mai mình chiatay rồi” chỉ vậy thôi sao, vậy mà cǜng kêu lên đây. Trời ơi mình định xoay ngườiđi xuống, thì bạn ấy nắm lấy tay mình, tôi chợt rút tay lại và chạy một mạch ratới cổng trường, định về chỗ trọ, nhưng lúc ấy trời tối quá đâu có dám về vàquay trở lại chỗ trại lớp mình. Chỉ một cái nắm tay mà sợ quá, tình yêu tuổi họctrò trong sáng và ngây thơ như vậy đó.Mối tình đầu của tôiLà cơn mưa ngoài cửa lớp Là áo ai bay trắng cả giấc mơLà bài thơ còn hoài trong vở Giữa giờ chơi mang đến lại mang vềSáng nay các lớp đều thu xếp, dọn dẹp sạch sẽ chỗ cắm trại và tay bắt mặt buồn, rồi lưu bút ngày xanh, xôn xao cả sân trường. Từng nhóm 1, từng đôi 1 để nói lên lời chia tay mỗi người đi một hướng. Tôi được các bạn Công Thôn mời đến nhà chơi nhà ở dưới Bình Nhâm gia đình bạn ấy đã chuẩn bị thức ĕn. Nói làkhoai mì hấp dừa cuốn bánh tráng với rau thơm ngon và ữa, sau đó là mónchè ngọt dịu đến nao lòng.Tạm biệt thầy cô và các bạn, tạm biệt gia đình mình phải về thôi và mìnhcǜng tạm biệt cả xứ Búng thân thương gợi nhớ. Thật ậy ai đã một lần đếnBúng cǜng mang theo về cảm giác bồi hồi, da diết nhớ mong, các ạn thử hoàiniệm nơi ấy xem sao nhé. Khi ên một bạn ấy xe đạp đưa tôi về, Từ Bình ề nhà tôi cǜng xa lắm và phải quahai con dốc. Ấy thế mà bạn ấy cứ đạp. Cả hai không nói gì con đường dài và đẹpthỉnh ảng có vài thửa ruộng lúa, màu lúa chín Trên đường về nhớ đầy Chiều chậm đưa chân ngày Tiếng buồn vang trong mây Tiếng buồn vang trong mâyThế là cǜng tới nhà tôi rồi, tôi xuống xe và hỏi \"chạy có mệt không?\". Nghƿlại tôi hỏi vô duyên thật, nhìn áo người ta ướt hết rồi mà còn hỏi có mệt không…..Nguyễn Thị Ái LiênCN K6/NLSBD Cuối Thu 2015

1967-2017 . 131 . Mới hôm nào, gặp bạn bè nĕm cǜNhắc về nhau những kỷ niệm mùa thuLời tếu cợt, người sao m ủ rǜà Trọng lượng đâu, chiều cao cǜng chào nhauChiếc y pháp, trắng xám màu trong trắngGiữa trưa hè, nóng bỏng nắng tháng baCười nói-nói, nốc cạn ly cùng uốngChúc thời gian, chẳng hờ hững chúng mình. ***Rồi chợt nghe, tin bạn vừa tròn bướcThả đôi tay, buông lỏng cả cuộc đờiKhông vội vã, cǜng không hề nuối tiếcXuôi đôi tay, không níu kéo lòng ngườiLời náo nhiệt, thách nhau cùng cạn hếtNhư bài ca, điệp khúc, hát chia taySinh hữu nhật, quy hề bất tri nhậtNén hương lòng, cho bạn một cầu siêuVẫy tay chào, vẫy tay rồi chợt hiểuĚạo và đời, đôi ngã một tình yêuVẫy tay chào, một lần và mãi mãiBƯỚC TRỌN MỘT LẦN, một bước nghìn thu...........27/3… 20/4/2016NGUYỄN VĔN HỐNGThầy Nguyễn Vĕn Phước (hàng đầu bìa phải)

1967-2017 . 132 . NGUYỄN THỊ THU1 Lúc nhỏ, có một lần tôi theo bà chị cả đi coi bói. Cùng mang nỗi lo lắng, thắc mắc về tương lai chồng con như bao cô gái vừa sang tuổi trưởng thành khác, nên bà chị tôi chỉ muốn coi bói để biết trước chuyện tình duyên gia đạo ra sao thôi. Còn tôi lúc ấy chỉ biết ĕn học (mà ĕn nhiều hơn học) thì có gì mà cần coi. Nhưng khi xem cho chị tôi xong ông thầy bói nhìn tôi từ đầu xuống chân rồi phán một câu: “Con nhỏ này nữa cao số lắm à nghen.” Mèn ơi! Phải chi ổng nói tôi số cao thì không chừng tôi đã vượt qua khỏi một thước rưỡi rồi chứ đâu lại cứ lùn tịt lùn tè, lạch bạch như con vịt đẹt mãi như bây giờ. Còn cái chuyện “cao số” thì nghiệm cǜng… hơi đung đúng. Mà cao số đi…“ĕn chực” thì chính xác hơn. Chứ còn cái số giàu sang phú quí của tôi thì cứ cầm chắc như là “bù”, mà cầm “bù” như là chắc rồi. Tôi, dân miền tây chánh cống, cái xứ mà khi “nước sông dâng cao cá lội từng bày” thấy mà mê vậy đó. Ra trường rồi tôi bỗng như con chim chán cái lồng đã cưu mang mình bấy lâu nay, nên muốn sổ lồng bay bổng một bước vừa xa vừa cao. Thế là tôi rắp tâm thực hiện bước phiêu lưu đầu tiên trong đời mình. Rồi tôi đi lĕng quĕng thế quái nào mà bị sông nước Tiền giang và Hậu giang đẩy đưa, lùa dạt tôi trôi đến sông Sài gòn. Sau hết trấp vào nhánh nhỏ của nó là con sông Búng chảy ngang qua Lái Thiêu và tỉnh Bình Dương. Ěây là vùng đất trù phú, đầy ắp trái ngọt cây lành. Ĕn trái cây hoa quả hả hê rồi, nhưng mỗi khi nhìn sông nước trong veo vẻo ở đây, tôi vẫn nhớ về những con sông dài nước lớn đậm màu phù sa với cá tôm dư thừa của niềm Tây mà nghe như có tiếng sóng dào dạt trong lòng. Rồi tôi nhận một chân dạy học cho trường Trung học NLSBD. Trường này mới được thành lập chưa lâu lắm, nằm dựa ven quốc lộ 13 dọc theo đường từ chợ Búng chừng 1 km về hướng Bình Dương và cách Sài Gòn không xa. Những ngày tháng đi dạy tại đây chính là bước khởi đầu cho cuộc đời cao số đi ĕn chực của tôi. Giáo chức ở đây, một số là người gốc BD th ở tạ ỉnh, cì i tòn phần đông ở Sài gòn hay các nơi khác và thường đeo xe đò đi về mỗi ngày. Hoặc có người tá túc đỡ nhà bạn bè, đồng nghiệp hai hay ba hôm, khi dạy đủ số giờ trong tuần thì mới về. Nhóm giáo chức nữ thường xuyên bám trụ lại BD vào những ngày phải lên trường gồm có cô Nguyễn Nguyệt Yến, Cô Trần Thị Nữ, Cô Loan… và tôi. Cư dân - hoặc trở thành cư dân BD - như Cô Vàng, thầy Lung và cô Hương..v..v... Kể cǜng thật tội, vì chính những cư dân này đã phải chịu đựng và cưu mang nặng gánh bởi nhóm du mục nay trấp đầu này mai trấp đầu nọ như tụi tôi. Nhất là vào những dịp cúng giỗ trong nĕm. Thường thì chỉ một người trong bọn biết v được ì mời thôi, rồi người này rỉ tai người kia, cứ kế tiếp như vậy và dặn d đừng cho ò ai hay. Kết cục đến hôm giỗ bảo đảm thế nào cǜng hiện diện đủ mặt bá quan vĕn võ. Tôi bị lôi cuốn một cách dễ dàng vào cuộc chơi làm “khách không mời mà tới” này. Lúc đầu tôi cǜng cảm thấy hơi áy náy, ngại ngùng. Sau thấy mọi người cứ tỉnh bơ và vui vẻ cả làng nên tôi cǜng bị lây bịnh truyền nhiễm “trây trúa” mà quen đi. Nhất là những lần dự đám giỗ “cọp” ở nhà cô Vàng. Mọi người hả hê, thích thú một cách “quái ác” khi thấy cô ngạc nhiên, chới với vì bất ngờ. Cô phân bua: “Trời đất! Tui đâu có đủ thức ĕn cho đông người như vậy đâu.” Ěám người đi ĕn giỗ “cọp” chỉ biết đưa mặt mốc ra cười khè khè. Vậy mà rồi chủ nhà vẫn xoay sở đủ thức ĕn và lần nào cả nhóm cǜng vui chí chết, vui hết ý hết tình và hết… nói luôn. Cuộc vui cứ tiếp tục xoay vần. Ngay sau nĕm 75, tất cả đều rơi vào tình trạng khó khĕn, eo hẹp về mọi phương diện. Vậy mà những gia chủ này cǜng đâu có chừa tật kêu réo, rủ rê nhau mỗi khi kiếm được món ĕn gì khấm khá hơn mấy món trường kǶ kháng chiến như

1967-2017 . 133 . khổ qua đèo hay mĕng luộc (còn gọi là vạc giường) chấm mắm nêm muôn nĕm. Có lần cô Vàng lật mấy cái lu, hǜ, khạp chứa thức ĕn cho heo để quanh vườn, cô bắt được một mớ cóc đen sần sùi trông phát kiếp. Rồi cô nấu một nồi cháo cóc to tướng như nồi cháo heo của bà Sáu (mẹ chồng chị Vàng) và hú cả bọn đến ĕn. Ěó là lần đầu và cǜng là lần cuối tôi ĕn thịt cóc. Tôi đã thưởng thức tận tình và còn nhớ mãi cái hương vị thơm ngọt đậm đà của thịt cóc ướp bằng tình bằng hữu ấm nồng. Thấm thía cái hạnh phúc tuyệt vời của tình đồng nghiệp đã chia sẻ và cưu mang lẫn nhau trong lúc hưng ịnh cǜng như thbần cùng. Lần khác cô Vàng hoạnh tài hay sao đó mà cao hứng mua mấy trĕm gram thịt bò về, bằm nhỏ và xào chung với một rổ củ sắn non thái sợi. Cả bọn lại được hú đến để vừa cuốn bánh tráng với củ sắn xào thịt bò vừa đùa ghẹo nhau thật vui nhộn dù trong lòng vẫn luôn mang khối đá nặng nề về một tương lai đen tối của ngày mai. Từ nơi bạn bè, tôi tìm thấy ngoài niềm vui còn là niềm an ủi lúc thĕng trầm.Phạm vi đi ĕn chực của tôi càng ngày càng nới rộng thêm ra và lấn sang đến cả nhà anh Lung và chị Hương. Tôi đi ĕn quen tới độ nhớ vanh vách bộ nồi niêu đắt giá của chị Hương được đánh bóng sáng ngời và treo chỗ nào trên vách bếp. Còn bộ xoong chảo để nấu nướng hàng ngày của chị thì tha hồ ai muốn sử dụng ra sao cǜng được, không cần phải lo chùi rửa kǶ cọ cho hết lọ nghẹ. Một hôm xuống trường dạy tôi nhận được tin nhắn mới: “Ê, bữa nay Tư Lung đi Sài Gòn về mua được cá thương nghiệp. Chiều nay ghé ĕn cá hấp nghe.” Tôi hỏi vặn: “Cá gì?”. “Thì là cá… Xạo”. Tưởng lời nói đùa. Nhè đâu mọi người kéo nhau đi thật. Chẳng biết ất giáp ra sao nhưng tôi cǜng cứ đi đại. Cái màn này nay tôi đã quen lắm rồi. Kể cǜng lạ, nếu ai có ở vùng biển chắc sẽ biết loài cá có tên là cá Xạo mà chẳng thấy nó xạo chút nào. Thịt cá tuy hơi cứng và không ngon lắm, nhưng đang lúc mà tiền lương tháng của mọi người không đủ để mua gạo, mắm nuối, củi lửa cho nửa tháng nữa thì có thoảng một chút mùi cá mùi thịt trong mâm cơm là quý rồi huống hồ nay lại được ĕn cá hấp cuốn bánh tráng. Vâng, ngày hôm đó ở nhà anh chị Lung Hương chúng tôi ĕn cá thật chứ không xạo chút nào. Chủ nhà chiêu đãi rất thật lòng. Còn người đi ĕn chực th ĕn càng thật bụng ì hơn. Tôi thường nói đùa trong những trường hơp như thế này là “chủ nhà có lòng thì mình có bụng” (mà là bụng chứa chứ không phải tốt bụng đâu nha). Quả thật một miếng khi đói to bằng mấy gói khi no. Dẫu hôm nay có ai đãi tôi cả một con cá Sturgeon tôi cǜng không thấy quý và ngon bằng mấy miếng cá Xạo ngày ấy.Tôi nhớ nhất là lần đi ĕn chực bánh xèo do thân mẫu anh Lung làm. Cụ đứng bếp đổ bánh xèo cho cả đám chúng tôi ĕn không ngừng tay và cǜng không cho ai thế chỗ của mình. Bánh xèo của cụ vừa dòn, mỏng, màu vàng óng ả và được gập đôi lại trông ất xinh xắn v rà khéo léo. Vỏ ngoài của chiếc bánh là bột gạo xay nhuyễn pha nghệ vàng tươi, lác đác vài khúc hành lá xanh mướt thái mịn. Ěiểm tô lơ thơ mấy miếng thịt ba rọi, dĕm ba lát hành củ hơi cháy xém và vài con tôm đỏ thắm làm dáng, trông vừa đẹp mắt vừa hấp dẫn, khiêu khích. Bên trong là giá và đậu xanh. Rìa bánh rất mỏng, dòn rụm và thường bị cháy xém thành mầu nâu đậm nên tỏa mùi thơm lừng quyện với mùi nước nắm chanh tỏi ớt, chua chua, ngọt ngọt, mặn mặn và cay cay làm cho nước miếng cứ tươm ra. ồi th ấy một Rì llá cải bẹ xanh, bỏ thêm đọt mọt, lá lụa, rau thơm, dấp cá, dưa leo thái mỏng, sau cùng rứt một mảng bánh xèo cùng với nhân còn nóng hổi và rìa dòn tan bỏ vào giữa đám rau hỗn hợp kia rồi cuộn lại. Giây phút chờ đợi đ đến: chấm cái ã gói vừa xanh vừa vàng lại thơm nồng nàn vào chén nước nắm có vài cọng cà rốt củ cải chua và đưa vào miệng. Thế là quên trời, quên đất, quên cả chuyện đời lẫn chuyện mình. V ngon tuyị ệt, ngon tột cùng. Chúng tôi ĕn mê mẫn và mãi nói chuyện tào lao đến nỗi chẳng ai quan tâm đến cụ già đứng đổ bánh xèo

1967-2017 . 134 . liên tục giữa trưa nắng oi bức, mồ hôi đổ như tắm. Sau cùng cụ tự xoay sở cho mình một chén nước mắm với sàng rau nho nhỏ, rồi cụ cứ tiếp tục vừa đổ bánh vừa ĕn. Ôi thật là tội lỗi cho lǜ trẻ mê ĕn. Tuy cụ không còn trên thế gian nữa, nhưng cǜng xin gửi đến cụ ngàn lời tạ lỗi và lời cảm ơn tấm lòng rộng rãi cụ đã ãi ngđộ chúng tôi trong những ngày đói rách lang thang.Tôi theo đám “bè” đồng nghiệp ở trường NLSBD đi ĕn chực nhiều lần thì nghiệm thấy rằng đa số họ đều xuất thân từ NLSBL. Ěều cư xử với nhau như anh em một nhà. Ěều thiệt tình hơn cả thiệt tình nữa. Từ đó tôi nhập bè với nhóm này. Từ đó cái số “ĕn chực” của tôi càng cao và càng xa hơn cho đến ngày rời bỏ quê hương. 2Dường như cái số của tôi cứ đi loạng quạng là thế nào cǜng đâm rầm vô dân NLS hay sao ấy. Sau ngày bị “mất dạy” tôi phải lang thang lây lất rày đây mai đó quanh vùng biên giới miền đông. Chán ngán tình đời tôi đi vượt biên. Tiếng là “đi” chứ có được đi đâu mà thật sự là vừa im lặng vừa chạy vừa trốn. Chạy trối chết. Chạy từ rừng đước này qua bãi mắm nọ, từ con kinh nhỏ sang rạch nước to mỗi khi xuống bến mà bị động. Trốn từ nhà chứa dấu ạm n tày qua nhà chứa khác để chờ giờ xuất hành thuận tiện. Có lúc trốn chui trốn nhủi trong lùm tre, bụi chuối hay dưới khoang ghe nhỏ chuyển sang tàu lớn y như con thú bị sĕn đuổi. Nói tóm lại sau bảy tám lần thất bại, một lần đi tù sáu tháng ở Kinh Làng Thứ Bảy U Minh Thượng - - vì tội vượt biên, vậy mà tôi vẫn cứ ngoan cố, im re bà rè quánh một ván bài chót thẳng một lèo sang Thái Lan. Lần này vừa thoát tù và thoát chết cho nên khi đặt chân vào trại tị nạn Songkla là tôi đi lâng lâng, nhẹ nhàng, thơi thới như dạo chốn bồng lai. Mắt tôi đảo dáo dác xem có tên thân sơ thất sở nào mình biết mặt trong rừng người đứng hai bên lối vào đang tò mò soi mói nhìn mình không. Qua khỏi cổng trại một đỗi tôi chợt có ý nghƿ muốn quay đầu nhìn lại đoạn đường mình vừa mới đi qua. Bỗng nhiên tầm mắt tôi bị cản trở bởi hai dáng người đang đi lơn tơn vào trại. Một cao dong dỏng, một tầm thước, cả hai vừa ốm vừa đen đúa nhưng vẫn còn ĕn mặc tươm tất hơn tôi mấy bậc. Rồi cả ba chúng tôi đồng nhận ra nhau cùng một lúc…Mới từ cõi chết trở lên bờ, mới tỉnh hồn để chợt nhớ giờ đây mình ã vđƿnh viễn xa rời tất cả: quê hương, gia đình, người thân, bạn bè… Nơi đây, mình đang tứ cố vô thân. ồi bất chợt hiện ra Rngay trước mặt anh Ěặng Tấn Lung và chị HuǶnh Thị Hương - là dân NLSBL đó - vừa là đồng nghiệp ở trường NLSBD và cǜng là bạn bè thân cǜ. Té ra họ đã đến đây trước tôi mấy hôm. Có nằm mơ cǜng không dám tin vào mắt mình. Tôi mừng đến lịm người, bất động. Mấy giây sau tôi phản ứng một cách vô thức là cứ vã vào hai bên má anh Lung liên hồi. Dường như đây là sự sai khiến từ trong tâm thức để kiểm chứng xem có phải người thật chuyện thật hay không. Tôi như người đang ngoi ngóp giữa dòng nước chảy siết bỗng đâu níu lại được cái bè cǜ của mình vậy. Khi lên đến bờ tôi không còn một đồng su dính túi, giờ đây lại trở về cái nghiệp đi ĕn chực của mình như xưa. Hay nói vĕn hoa hơn, tôi đã có “quới nhân” là anh chị Lung Hương phù trợ cho trong những ngày ở trại tị nạn. Hình chụp tại trại tị nạn Songkla tháng Giêng 1980. Từ phải sang trái: Hương, Lung, Thu, Thành (em Thu). Bé Lu và Linh ở phía trướcNgày tôi rời trại đi định cư vẫn là anh chị Lung Hương chuẩn bị khĕn gói quả mướp cho tôi lên đường. Họ chạy vạy cho tôi môt bộ đồ hơi tươm tất một chút và chiếc giỏ cói cǜ kỹ của Bảy Trực -

1967-2017 . 135 . em chị Hương tặng để tôi chứa gia t– ài quý báu là chiếc quần đen vải thun cǜ và chiếc áo nâu bạc màu mà tôi đã mượn của mẹ mặc đi trong ngày vượt biển. Chị Hương - vẫn với bản chất chu đáo, ân cần và tốt bụng muôn thuở đ- ã không quên nhét vào chiếc giỏ này hai khúc bánh mì kẹp lạp xưởng để chị em tôi ĕn dọc đường lên Bangkok. Ěó là phần thức ĕn chị sắm cho gia đình để đón Tết Nguyên Ěán và chị đã xén bớt ra mà lo cho chị em tôi. Chiếc giỏ nặng trƿu tình biển cả của mẹ tôi, chứa đầy thâm tình bạn hữu và hương vị Tết quê hương. Tôi đã mang chiếc giỏ này theo đến vùng đất mới và đến hết cuộc đời.Tôi sang định cư tại San Jose - tiểu bang Cali - chẳng được bao lâu thì bắt liên lạc lại với anh chị Lung Hương cǜng mới sang và ở San Francisco. Cali động đất thường xuyên, mặt đất đong đưa, sàng qua sàng lại thét rồi gom chúng tôi quy tựu về gần nhau hơn, cùng ở San Jose. Thế là “bè” cǜ được “bện” lại từ đó. Từ anh chị Lung Hương tôi nghe kể rất nhiều chuyện lý thú về trường NLSBL. Chuyện thầy cô, chuyện học trò, bè bạn, chuyện phá phách tuổi học trò ly kǶ, hấp dẫn. Dù không biết mặt nhưng tên tuổi và những việc liên quan đến của nhiều người tôi đều nghe qua và nhớ hết. Lâu dần tôi cảm thấy như chính mình cǜng là người trong bọn luôn, thật gần gǜi, thật quen thuộc. Còn có nguyên nhân khác làm cho tôi thích nghe chuyện NLSBL. Là tôi vốn cǜng xuất thân từ một trường nông nghiệp ở miền tây, do đó tôi thấy mình cǜng là dân cày cuốc như nhau, cǜng có điểm tương đồng. Họ làm cho tôi đỡ nhớ trường xưa, lớp cǜ và bạn bè đồng môn thuở nào. Tôi càng thích nghe chuyện thuộc ề NLSBL, thấy như họ gần gǜi, vnhư có một chút liên quan với mình. Ěó là vì họ đã có một thời cùng chia sẻ khoảng không gian, cùng hít thở chung bầu khí quyển Bảo Lộc - quê ngoại và cǜng là khung trời chợt nhớ chợt quên của tôi.Sau này qua anh chị Lung Hương tôi quen biết thêm một số anh chị khác cǜng từ NLSBL. Ěi ĕn chực mấy lần nhà anh chị Mới. Ĕn ké vài lần trong dịp họp mặt của ĚHNLSBL tại San Jose. Mặt mày trở nên chai cứng, dày dạn, nên khi sang Dallas dự Ěại Hội NLSBD I hai nĕm về trước, tôi ại tiếp tục tham lgia tái diễn cái chiêu cǜ rít này. Khi anh chị Lung, Hương và tôi bay sang Dallas thì nhóm chúng tôi kết hợp với anh chị Vương Thế Ěức và trú nhờ nhà Chi, em gái nuôi của anh Ěức. Sau đó anh chị Công, Mỹ Châu, cô Vàng, chị Nữ, Ngọc cùng đến sáp nhập vào luôn. Anh VTĚ xuất thân từ NLSBL, tuy là đồng nghiệp với tôi ở NLSBD trước kia nhưng tôi chỉ biết anh mà chưa quen. Vậy mà tôi cǜng tỉnh bơ gia nhập ngay với anh chị, rồi thản nhiên tiếp tục đi theo ở nhờ và ĕn chực nhà 2 cô em nuôi của anh Ěức là Chi và Bích Loan dưới danh nghƿa người…lạ hoắc lạ huơ. Nhờ dịp này tôi mới thấy anh VTĚ còn hơn tôi mấy bậc về tài đi ĕn chực, đáng được tôn làm sư phụ. Ěi đâu anh cǜng kéo nguyên một đám “khách không mời mà tới” theo cùng. Vậy mà chủ nhà v n cẫứ vui vẻ, nhiệt tình tiếp đãi. Sao chiếu mệnh của chúng tôi về khoản này sáng hết biết.Thừa thắng xông lên, lợi dụng thời cơ trong dịp họp ĚHNLSBD I này tôi theo nhóm bạn cǜ gồm Cô Vàng, Nữ, Ngọc, anh chị HuǶnh Vĕn Công và Mỹ Châu từ Úc bay sang tu Canada. Lốtại tiếp tục ĕn chực nằm chầu nhà anh chị VTĚ ngót một tuần lễ. Dân Canada hiếu khách vô cùng. Nhờ vậy mà đi ĕn chực quanh trong đại gia đình chị em của anh VTĚ chẳng những đã không ngại ngùng mà còn hết sức vui vẻ, thoái mái.

1967-2017 . 136 . Cǜng những gương mặt quen thuộc đi ĕn ké trong dịp lễ Thượng thọ của thân mẫu anh VTĚChúng tôi được anh chị Ěức đưa đi thĕm Toronto, vài thắng cảnh khác. Hôm đi thác Niagara có thêm Khang và Nguyên – đàn em thân tình của anh chị Ěức - tận tình đưa đón và hướng dẫn. Nhất là Nguyên, đã không quản ngại cực khổ mà theo chúng tôi xuống tàu chui vào dưới gầm thác đầy bụi nước bắn tung tóe ra như mưa to, ướt hết cả đầu cổ. Cảnh ướt ngoi ngóp khi tàu chui xuống chân thác Niagara với NguyênTấm thịnh tình và lòng tốt của anh chị Ěức cùng chị em trong đại gia đình của anh và những người bạn hữu trên ấy thật tràn đầy và cuồn cuộn như nước trên dòng thác. Vì vậy tôi rất hy vọng còn nhiều dịp được lên Canada nữa để trầm mình trong giòng thác chân tình này. Ěúng là Canada ứ lạnh txình nồng.Hễ đi đâu gặp dân NLS là y như gặp bà con họ hàng thân cận vậy đó. Mừng vui không kể xiết. Cuối nĕm 12, đầu nĕm 13, vì đeo đuổi theo mấy con Kangaroo mà tôi trôi dạt sang tới xứ Úc, vùng đất gần cuối đáy quả địa cầu. Trên đường đi tôi không quên ghé tạt vào đảo thần tiên Hawaii để thĕm bà chị cả BTV. Ngoài ra cǜng có một chút cố tình tò mò muốn xem mặt mǜi Nguyễn Ngọc Sương - tác giã bài thơ “Nhớ trường xưa” - ra sao mà đã làm cho nhiều người cảm khái từ câu đầu đến câu cuối. Tôi h n NNS và chẹị Vàng cùng chở nhau đi thĕm một vòng đảo. Gặp rồi mới biết Sương xuất thân từ NLSBL, trôi dạt xuống NLSBD, cuối cùng trấp vào DHNNCT. Hóa ra ngoài cái dính dấp chút xíu dưới danh nghƿa cùng là dân NLS, tôi và NNS còn có mối liên hệ đồng môn, tình sư tỉ sư đệ đề huề. Cuộc đi chơi nửa chừng thì tình trạng sức khỏe không cho phép nên NNS về nghỉ sau khi nhờ con trai tiếp tục hướng dẫn chúng tôi cho đến hết ngày. Tôi thật mừng vì nhờ dịp này mới được gặp NNS và không biết có còn lần may khác nữa không. Cǜng thật bùi ngùi vì biết chắc NNS sẽ mãi mãi tiếp tục “buồn lặng lẽ” nhìn “biển hoàng hôn che khuất bóng trường xưa”. Tôi xúc cảm vô vàn khi hiểu thấu nỗi niềm riêng tư của em.Bơ vơ quá! Ôi biển trời non nước… Trời bao la mà…biển cǜng bao la.Còn con người thì quá nhỏ nhoi, bất lực và cô đơn! Em “ước có một ngày về”. Tôi cǜng cầu mong như vậy cho em. Dù chỉ một lần thôi! NNS, Thu, chị VàngRời Hawaii đến Sydney. Nơi đây vợ chồng tôi được anh chị HuǶnh Vĕn Công cho tá túc hơn một tuần lễ. Anh Công xuất thân từ NLSCT và là đồng nghiệp với tôi ở NLSBD. Anh chị cho ở, nuôi ĕn và dẫn đi chơi khắp nơi dù chân anh đi bộ rất khó khĕn và đau đớn. ợ Vchồng tôi được tiếp đón hết sức niềm nở, nhiệt tình bởi nhiều thành viên trong gia đình NLS ở Sydney. Phía ĚHNNCT có anh Lê Quang Dǜng, Trần Thu Thạnh, Quách Như Quan, HuǶnh Liêm. Bình Dương có vợ chồng Mỹ Châu, vợ chồng cô Tám - em gái anh Công và là cựu học sinh NLSBD - và một số bạn

1967-2017 . 137 . khác. Nhóm Bảo Lộc có cô Dương Tuấn Ngọc - cựu giáo sư NLSBL - và chị Trần thị Nữ. Họ luân phiên nhau hoặc hợp lại đưa chúng tôi đi thĕm khắp các nơi và đãi đằng hết sức nồng hậu và linh đình. Tôi có cảm tưởng như mình đi dự đại hội hết nhà này qua nhà khác. Mới ĕn xong ở nhà anh chị Công lại sang nhà anh chị Thạnh, rồi tới nhà Quan, Liêm, Châu… Không lúc nào hết niềm vui, dứt tiếng cười. Dịp này thật may mắn chúng tôi cǜng được hội ngộ cùng thầy cô Nguyễn Phi Long ở VN mới qua. Tái ngộ cùng thầy cô Nguyễn Phi Long tại nhà anh chị HVC, Sydney. Từ phải sang trái hàng đầu: chị Công, Thu, thầy và cô NPLTôi thật cảm động và khâm phục về sự trân quý và duy trì bền vững mối liên hệ thầy trò, bằng hữu của mọi người ở đây. Tình thắm thiết, thân thiện, quan tâm và lo lắng lẫn nhau v đồng ngì ành nghề, cùng môi trường, chung cảnh ngộ đã nối kết mọi người lại với nhau y như một đại gia đình trùng phùng vậy. Tôi gọi tắt sự diễn tả lòng vòng này là “thâm tình NLS” vậy. D a vào thâm tình này, tôi ựxem như mình được biệt đãi, được “ĕn chực” danh chánh ngôn thuận. Chẳng những được ĕn, được nói mà còn được gói mang về. Tôi mang về Cali một gánh nặng trƿu ân tình khó quên, muôn vàn kỷ niệm thân thương, quý báu của anh chị Công, Dǜng, Thạnh, Quan, Liêm, Châu và nhiều anh chị khác ở Sydney. Cǜng mang theo luôn cái raincheck hẹn hò trở sang ĕn báo anh chị Công nuôi thêm ba tháng nữa. Anh chị hứa chẳng ngại tốn kém bao nhiêu vì tôi nhỏ con ĕn ít và chỉ thích ĕn cơm cá kho, canh rau dền đất vườn nhà nấu tép riu. Chuyện này xem ra tôi khó lòng quên lắm nha! Nên ráng gìn giữ cái “raincheck” của anh chị HVC cho thật kỹ mới được.Họp mặt đông đủ tại nhà anh chị HVC ở SydneyĚã cao số thì dù ở đâu cái số vẫn cao. Từ Sydney tôi bay thẳng lên Brisban để thĕm anh chị Hà Thế Tạo và Nguyễn Thanh Liễu. Anh Tạo tuy đồng môn và đồng khóa với tôi nhưng vì anh hơn tôi vài tuổi nên tôi xem anh như anh cả. Chị Liễu là dân NLSBL. Ěến đây thì vợ chồng tôi được anh chị cưng chiều quá đỗi nên tha hồ nhõng nhẽo. Chị Liễu là một người vợ, người mẹ tuyệt vời. Tôi chưa thấy ai chĕm sóc, lo lắng cho chồng con chu đáo như chị. Có lẽ nhờ vào sự hy sinh, tài khéo léo và đảm đang của chị mà chồng con đều thành công, thành danh và thành tài vẻ vang, gia đình toàn vẹn, hạnh phúc. Ngày nào chị Liễu cǜng ráng làm mấy món ĕn đặc biệt và đặc sắc để đãi đằng chúng tôi. Nào bò xứ Úc, tôm cua, hải sản nổi tiếng và hoa quả vùng nhiệt đới cứ ĕn mệt nghỉ. Anh ch Tị ạo Liễu không quản ngại công khó cực nhọc, tốn kém, đã đưa đi chơi đó đây thĕm thắng cảnh mà lại còn làm tiệc lớn rồi mời thầy cô Nguyễn Viết Trương (cựu Khoa Trưởng DHNNCT) đến dự để thầy trò chúng tôi hội ngộ, hàn huyên nhân dịp ngàn nĕm một thuở này. Lòng tốt của anh chị chúng tôi xin ghi tâm kh c cắốt. Nếu không phải trở về vì lỡ mọc rễ sâu ở Cali thì tôi ã đở luôn nhà anh chị Tạo Liễu để vừa ĕn chực thoải mái vô hạn định mà còn ĕn vạ để lợi dụng lòng tốt dư thừa của gia chủ. Cǜng may, tôi trở về kịp thời để thấy mình vẫn còn chưa đến nỗi phải đổi quần áo khổ lớn hơn.

1967-2017 . 138 . Chiến lợi phẩm mang về là tình thương mến ĕm ắp và sự quan tâm lo lắng của anh chị dành cho. Quà quý giá mà chị Liễu không quản nhọc nhằn và tốn kém gửi bưu điện theo sau đến tận nhà là hột giống bông phượng đỏ, phượng vàng, các loại rau và cây thuốc đặc biệt. Tôi gieo hạt và đã lên được vài cây. Ěang lo ngoắt lo ngoẻo không biết chúng có sống sót qua mùa đông này không. Ěó là chuyện của đầu nĕm.Họp mặt thầy trò cǜ tại SydneyTừ trái sang phải: Thu, Cô NVT, chị Thanh Liễu, t ầy Ng Viết Trương, anh Hà Thế Tạo, hanh Quý 3Bây giờ là chuyện giữa nĕm. Chuyện đi ĕn chực vẫn còn dài dài. Lần nóng hổi mới nhất đã x y ra trong tháng Bảảy nĕm này, vào dịp ĚHNLSBD kǶ hai tại San Diego. Tôi theo phái đoàn quan khách đi dự Ěại Hội, phát xuất từ San Jose. Ěoàn gồm anh chị ĚTL và HTH ở San Jose, anh chị VTĚ từ Canada xuống, Cô Vàng từ Hawaii sang, cô Nữ đến từ Úc và tôi - ở San Jose. Chưa bao giờ nhóm quần hùng tứ phương hội tựu về cùng một nơi một lúc đông đủ và vui như Tết như vậy. Chúng tôi mướn xe van lớn, anh Lung cầm lái phát xuất từ San Jose trực chỉ xuống phía nam Cali. Dọc đường gió bụi, anh VTĚ trỗ tài xuất chúng cho cả nhóm ĕn chực với khách đi chung đường tại Rest Area. Chẳng là xe vừa ngừng tại trạm nghỉ để xả hơi, mọi người lật đật đi làm công việc vệ sinh cần thiết sau khi để mấy ổ bánh mì lên bàn. Anh Ěức ra sau, đến nơi thấy không còn ai ở đó bèn đứng trông chừng kẻo có ai cầm nhầm th đói ì cả lǜ. Không ngờ vì anh Ěức đứng hơi xa và đang thả hồn theo mây gió ra vẻ như lơ là với công tác nên họ không thấy. Hoặc trông dáng vẻ anh chẳng giống ông đô vật đồ sộ để có thể nhá hết một lúc 5, 7 ổ bánh mì nên có người tưởng là của nhóm họ và đã cầm nhầm thật. ố là, khi đó cǜng có một chiếc xe Skhác trờ tới, họ đông người, thức ĕn nhiều lủ khủ mang vào và chất đại lên bàn của chúng tôi. Một người trong bọn họ cầm lên ổ bánh mì của tụi này và mở ra định ĕn. ỗng trong đám có một phụ Bnữ chợt phát giác ra không phải bánh mì của họ mang theo, thế là họ dời tất cả thức ĕn sang bàn kế cạnh. Lúc này người phụ nữ ấy mới phát giác ra anh Ěức nãy giờ vẫn đứng im lìm, lặng thinh, không phản ứng, không đính chánh đòi lại c ủ quyền của mấy ổ bánh hmì. Chị bèn cất tiếng hỏi: “Phải bánh mì của anh không? Chúng tôi xin lỗi v đì ã lấy nhầm.” Mãi đến bây giờ, (mà hình như có âm mưu dự tính ngay từ lúc đầu hay sao đó), anh Ěức mới cất giọng ai oán trả lời: “Phải, nhưng mấy ổ bánh mì của tôi coi khiêm nhường quá so với thức ĕn hết sức hấp dẫn và dồi dào của ch Hay là chị. ị cho tụi tôi… hùn chung nhe?” (Chà, hùn kiểu này đối phương từ thua tới lỗ thôi). Rồi anh lân la làm quen tới tấp, nhìn đồng hương xứ Bình và được hàng xóm m ời ĕn cơm, xôi mặn, chè đậu, lại thân tặng thêm quà bánh và trái cây cho tụi này mang theo đường để ĕn. Thật là tuyệt chiêu. Tôi phục tài anh Ěức sát đất. Xin chào thua. Mà hình như anh thuộc bài bản này từ đời kiếp nào hay sao ấy mà áp dụng thật nhuần nhuyễn vậy đó. Cái kỹ thuật này nhất định tôi phải ráng nhớ học lấy để xử dụng về sau. Vậy rồi nhóm lang thang này cứ tiếp tục ĕn chực dài su dốtọc đường. Tối đó chúng tôi tấp vào nhà chị Hương - vợ anh Ěạo - ngủ nhờ để sáng sớm hôm sau mới xuống San Diego. Anh Ěạo là dân NLSBL và vừa mới qua đời trong sự đau đớn, thương yêu, luyến tiếc của người thân và tất cả bằng hữu. Tôi không quen biết anh Ěạo, nhưng thường nghe nói về anh thật nhiều và đã cảm phục, quý mến anh vô cùng qua tình sâu nghƿa nặng mà anh luôn dành

1967-2017 . 139 . cho tất cả bạn bè, đồng môn. Chúng tôi đ đi viếng mộ anh trong sự xúc động ã bồi hồi, đã gửi đến anh bó hoa đẹp như tình bạn muôn thuở của anh và thắp nén hương thơm tưởng nhớ tấm chân tình và tấm lòng rộng rãi anh ã cđư xử với mọi người. Mặc dù đang có đại tang nhưng chị Hương vẫn tiếp rước chúng tôi hết sức nhiệt tình, hậu hƿ và chu đáo với tất cả sự ân cần, vui vẻ của một gia chủ rộng rãi, tốt bụng. Chị dời cả chuyến đi cắm trại với con cái để ở nhà tiếp rước chúng tôi và tổ chức buổi họpmặt bỏ túi với nhóm bạn bè NLSBL tại đây. Cùng tiếp tay với chị Hương có chị Kim Anh – thân hữu của NLSBL – ã đđến đây ngủ qua đêm để phụ nấu nướng, đãi đằng mọi người. Thật sự chị Hương chỉ là dâu mà cái tình liên hệ NLS trong chị thật đậm đà và cao quý y như tất cả thần dân NLSBL vậy. Chị làm tôi hết sức cảm động và có lẽ nhớ đời hương vị món bún bò Huế mà chị và chị Kim Anh đã nấu cho ĕn tối hôm đó. Sang Mỹ trên 30 nĕm, lần đầu tiên tôi mới được thưởng thức món bún bò Huế nguyên thủy, không pha chế sai lệch như trong các nhà hàng bây giờ. Tôi ĕn tối hôm đó rồi, mà sáng hôm sau vẫn còn làm mặt dày xin ĕn thêm bún bò Huế lần nữa mặc dù đ ĕn dƿa xôi đậu ã phọng mềm dẻo, thơm lừng do chị Kim Anh đ đặt nồi nấu từ nửa khuya trước ã khi đi ngủ. Phải chi chị Hương và Kim Anh ở gần San Jose chắc tôi cứ vác mặt mo đến xin ĕn chực bún bò Huế của chị đều đều. Ĕn bún bò Huế tại nhà chị Hương ở LAXuống đến San Diego, sau đại hội thì nhóm chúng tôi vẫn tiếp tục theo chủ ngh thƿaời cơ, không bỏ qua bất cứ dịp nào có thể được ĕn chực. Ở đời hễ có vay thì có trả. Mà trả cho người khác mới éo le chứ. Thật vậy. Nhiều lần tôi bất ngờ gặp “khách không mời mà tới” cǜng chới với, giật mình hồi hộp và lo lắng sốt vó vì sợ thiếu thức ĕn. Thế rồi nghƿ lại tội mình xưa nay nặng như núi, dài như sông nên phải ráng mà đền tội chứ than van gì. Nhưng được cái bù lại là “khách không mời mà tới” thường là những nhân vật rất đặc biệt, dễ mến, có tài hoặc có cá tính riêng mà sau khi khách về rồi mình cảm thấy thật vui lòng và hân hạnh được làm quen với họ. Ěại để như hôm phái đoàn tựu về đây trước khi đi San Diego, tôi mời tất cả xuống nhà dùng cơm trưa sơ sài. Toàn quen thân cả, vả lại tài nấu nướng của tôi lúc nào cǜng đứng hạng bét nên tôi có gì ãi đđó, không cầu kǶ, không cao lương mỹ vị. Dè đâu hôm đó có 2 người khách lạ. Thật sự hôm đó tôi vô cùng bối rối khi được giới thiệu với anh Phạm vĕn Hùng đang ở SJ và cô Bùi thị Lợi - dân NLSBL – đến từ VN. Tôi lo lắng thức ĕn quá đạm bạc để đãi đằng khách mới và nhất là người từ VN sang. Anh Hùng thì tôi hoàn toàn không quen biết. Nhưng anh dễ mến, khôi hài ý nhị. Trên bàn ĕn có cả món mặn lẫn món chay. Anh cười ngạo tôi tiên tục đề huề. Cǜng là một cách gỡ rối cho tôi đỡ ngượng. Riêng cô Lợi, tôi không quen nhưng biết nhiều qua những bài phóng sự thật đặc sắc và đầy hấp dẫn của cô trên trang NLBL. Cô viết đã hay mà người thì giản dị, đơn sơ, tánh tình thật dễ thương, ngầm chứa bên trong là cả một tâm hồn rất thừa chiều sâu. Mến phục vĕn tài của cô, rồi gặp được người thật càng thấy cô đáng quý hơn nữa. Ěược quen biết cô tôi thấy mình có số may quá đi thôi. Tôi nghiệm thấy rằng những “khách không mời mà tới” của tôi đều là những người rất đáng nên mời, rất đáng để mình làm quen, làm thân. Ngoài việc hoan hỉ vì có cơ may kết bạn, đó cǜng là dịp để tôi trả nợ miệng đã vay lâu nay vậy. Luận người rồi xét lại thân phận mình, bỗng hết hồn. Bĕn

khoĕn lo lắng vì không biết mình có từng được xem như là một người khách “không mời mà tới” dễ thương không? Có được chủ nhà dành cho tí tẹo cảm tình nào không? Chắc là cứ phải thấp thỏm, phập phồng, hoang mang cho tới lần đi ĕn chực kế tiếp để “find out”.Thiệt tình mà nói, kể lể thành tích đi ĕn chực thì chẳng có gì là vẻ vang cả. Nhưng sở dƿ có được những cơ hội như vậy là nhờ số tôi may mắn đã lọt vào gia đình Ěại Học Nông Nghiệp Cần Thơ (K1), rồi đi lang thang nhập vào gia đình NLSBD và lân la làm quen với NLSBL. Tóm lại tôi xem mình tốt số nên lạc vào một đại gia đình NLS mà mọi thành viên đều cư xử với nhau qua tình nghƿa thầy trò, huynh đệ, bè bạn rất mực tương kính, quý mến và chân thật. Những tấm chân tình, sự thân ái và lòng nhân hậu này là món quà vô giá. Xin cám ơn tất cả đã cho tôi hạnh phúc này. Thì là… cao số mới được vậy đómà.Nguyễn Thị Thu(Nhân ngày họp mặt truyền thống)

Âm thầm ta dẫm bướcTrên dấu chân ngày xưaTrường yêu ơi có nhớXa nhau mấy mùa mưaBên sân vắng hoa vàngĚâu rồi hàng tràm xanhBọn mình trồng hồi đóCó còn nh không anhớ Mùa xuân chẳng hề cǜDưới dấu bụi thời gianNhững mong tình ta đóMới mãi vượt thời gianGặp nhau vẫn rộn ràngTay tôi nắm tay anhBồi hồi tim xao độngSống lại những ngày xanh Liễu Vĕn Hoành Tiên Vườn cây màu thanh thiên Tà áo nâu dịu hiềnĚường xứ Búng nho nhỏEm về qua lối ngõ Ôm cặp sách trong tayĚể khói mắt ai cayCho ai say màu nắngTình yêu đầu thầm lặng.Liễu Vĕn Hoành Tiên

1967-2017 . 142 . TRẦN VĔN HAIAi về trường cǜ, cho tôi gởiMột chút nắng hồng, mực tím pha. Áo bay trong gió, chiều tan họcCó kẻ si tình đứng ngẩn ngơ.Trên 20 nĕm xa xứ, mang theo những hình ảnh quê nhà đầy ấp ở trong cõi lòng. Ban ngày thì đi cày mệt nghỉ, ban đêm nằm gác tay lên trán. May mà ngủ không mớ, nếu không, nửa đêm dựng dậy điều tra xét hỏi chắc giờ nầy không còn đi mây về gió. Quê nhà thì xa lắc, xa lơ hình như bắt đầu nhạt mờ theo nĕm tháng. Những giận hờn, vui buồn thời tuổi trẻ không còn đọng lại được bao nhiêu, có chĕng chỉ còn mỗi cái thời đi học. Không biết ai sao chứ riêng tôi, cái thời đi học bắt đầu nhiều kỷ niệm nhất phải tính từ lớp 9 12. Ěó là lúc mà cơ thể của -những chàng “con nít nhỏ” chuyển dần qua thời “con nít lớn”, còn các nàng thì “quả cau nho nhỏ chuyển đổi thành quả chanh, quả ổi”. Vâng, cái thời đi học đó không biết sao vẫn còn rực sáng mãi trong tôi, trong khi những phần khác từ từ phai nhạt.Thỉnh thoảng đôi lần họp mặt tại nhà riêng hay ở một nơi nào đó tại hải ngoại, tại quê nhà. Trong những chuyến đi chơi chung với nhau, hay có dịp ngồi lại với nhau, thôi thì chuyện cǜ, chuyện xưa bổng trở mình thức dậy… Có một câu hỏi rất hay mà mãi tới giờ nầy không ai giải đáp được: “Tại sao hồi đó tụi mình học chung trường, chung lớp với nhau, biết nhau rất rõ mà mình không lấy nhau, lấy chi người dưng xa lạ để bây giờ thêm khổ. Ěứa thì gãy gọng, sứt càng. Ěứa thì lang thang một mình một bóng”. Nghe qua thì thấy bùi ngùi, cảm động, thương cho hoàn cảnh của những bạn mình, nhưng suy nghƿ lại thấy sao mà không tức.Tức!? Vì ngày xưa mấy bà đâu có thèm hay để ý tới bọn con trai tụi tôi. Trong mắt lúc nào mấy bà chị cǜng lo ngó lên mấy anh chàng lớp trên, hoặc thần tượng lúc bấy giờ là quý Thầy giáo trẻ mới ra trường, xa hơn nữa, khi biết làm dáng ra điều thục nữ, ngồi trong lớp mắt nhìn ra cửa sổ bên ngoài ngóng coi chàng của mình tới chưa, hoặc giả ấy thư t lình ra bình luận, trong lúc đó hình dáng của tụi tôi trong mắt mấy bà chị chỉ là những anh chàng mặt búng ra sữa, biết gì chuyện yêu đương, hò hẹn. Tức thì nói vậy chớ, nghƿ lại thấy bùi ngùi cảm động, thương cho hoàn cảnh của bạn mình. Phải chi hồi đó… đẩy đưa, đưa đẩy tôi trĕn trở, lần mò trở về chốn cǜ, tự mình tìm hiểu nguyên nhân nào, tại sao như vậy?Nĕm 1964, trường chúng tôi lúc đó chưa có tên riêng, còn ĕn theo trường tiểu học cộng đồng Búng, thuộc xã An Thạnh-Búng, quận Lái Thiêu, tỉnh Bình Dương. Chỉ có hai lớp 6 phân chia theo hai ban Anh Vĕn và Pháp Vĕn. Học sinh chúng tôi gồm hai thành phần từ ớp 5 lchuyển lên và học sinh bên ngoài thi đậu vào. Trai gái học chung nhau một lớp. Ngoài giờ học các môn phổ thông, chúng tôi còn học thêm những môn học khác. Gái thì học thêm nữ công gia chánh, thêu thùa… Trai thì cuốc đất trồng khoai, nghề mộc… Lúc đó đứa nào cǜng còn nhỏ, chẳng ai biết gì ngoài chuyện học. Lớp 7, lớp 8 rồi lớp 9, trường chúng tôi được mở rộng thêm, nhiều đợt thi tuyển từ bên ngoài vào, lúc nầy học tr đông hơn và chúng tôi bắt đầu thay ò đổi.Các cụ ngày xưa có nói: Nữ thập tam, Nam thập ục. Không biết câu nầy ứng vào điều lgì, riêng tôi thì thấy con gái bắt đầu trổ mã từ tuổi 13, con trai thì bắt đầu từ tuổi 16. Các chị lúc đó khi vào lớp học th đi đứng khoan thai, dịu dàng, nói cười thì ì nhỏ nhẹ, dáng điệu như tiểu thư con nhà khuê các. Ngược lại th đám con trai bọn tôi bắt đầu có đứa bể tiếng, nhổ giì ò. Khi mới vào lớp thì áo bỏ vào quần chỉnh tề, sau một vài giờ học, tới khi ra chơi thì quần áo nhĕn nheo, thê thảm vì những trò chơi quậy phá, rượt đuổi, đánh nhau, vật lộn… Nhiều khi quí Thầy Cô vào trễ hay không đến được, thôi thì mặc sức các chàng rượt đuổi nhau chạy

1967-2017 . 143 . vòng vòng trong lớp, từ bàn nầy sang bàn khác. Có khi chạy cả lên bàn viết Cô Thầy làm ngã đổ bình bông hay kéo tấm khĕn phủ bàn rơi xuống đất. Trong khi đó thì mấy chị chụm lại nhau rù rì, rủ rỉ từng nhóm nhỏ, hoặc liếc xéo bọn con con trai chúng tôi hay rủa thầm bọn chúng tôi là đồ con nít quỷ.Thời gian chầm chậm trôi qua, trường chúng tôi bắt đầu mở rộng thêm đệ nhị cấp (cấp 3) lớp 10, lớp 11, lớp 12. Trường có giấy khai sinh rõ ràng: Trường Trung Học Kỹ Thuật Nông Lâm Súc Bình Dương. Bọn con trai bắt đầu trổ giò cao lêu nghêu, giọng nói th ồ ề như những ì chú vịt xiêm, râu mép mọc ra lún phún, một vài chàng đi học bắt đầu biết làm dáng, tóc xức dầu bri dĕng-- tin chảy láng mướt, ruồi đậu cǜng phải té. Trong khi đó thì bọn con gái 16-17 tuổi trở mình biến thành những thiếu nữ, giọng nói thì dịu dàng thánh thót, nhất là những đường cong vòng 1, vòng 2, vòng 3 bắt đầu xuất hiện. Càng lên lớp trên, các chị càng đẹp ra, bù lại đám con trai từ con nít nhỏ trở thành con nít lớn, từ thằng nhóc biến thành thằng quỉ sứ.Các chị lớn lên càng xinh đẹp ra. Bọn con trai tụi tôi v ự ti mặc cảm, không xứng đôi ì tvừa lứa với mấy chị. Nói vậy mà không phải vậy, bọn tụi tôi là người chứ đâu p ải lhà gỗ đá, ngây ngô mà không biết rung động trước các nhan sắc kiêu sa, kiều diễm của mấy chị. Nói thiệt nha, chúng tôi có cả đóng thằng yêu thầm nhớ trộm mấy chị, có thằng thức trắng cả đêm làm thơ tình định gởi cho ai đó… nhưng rồi cuối cùng sợ lỡ gởi đi rồi mấy chị không thèm trả lời mà còn đem ra hội đồng con gái bình luận, mần thịt thì chỉ có nước độn thổ, hoặc dám nghỉ học đi lính sớm quá.Có những lúc dòm lén các chị trong giờ thực hành nông trại tại trường hay tại gia, lỡ mà bị bắt gặp được thì sợ điếng hồn. Ờ! mà tại sao không nhìn lén, chuyện lửa gần rơm là chuyện tất nhiên mà. Cǜng có một vài thằng trước mặt bọn con trai hùng hổ ra điều như ta đây rành về tâm lí bọn con gái, vậy mà khi đứng trước người đẹp ấp a, ấp úng nói được vài câu là chuồn thẳng. Hội đồng kỷ luật nhà trường không sợ bằng hội đồng kỷ luật nhà gái. Khi mà mấy bà tụm lại với nhau, tỉ tê chỉ trích, phê bình, đánh giá, cho điểm và sau đó rú lên cười khoái trá. Lúc đó bọn con trai chúng tôi khiếp đảm, kinh hồn, vội vã tản ra và hỏi thĕm hôm nay có thằng nào là nạn nhân của mấy bả không?Nói nĕng của mấy nàng thì khỏi chê, dịu dàng, êm ả, thánh thót như rót rượu vào ly, nhưng khi xưng hô thì giọng như kẻ cả. Chưa bao giờ nghe mấy chị gọi mình bằng anh và xưng em mặc dù trên giấy tờ nhỏ tuổi hơn mình. Trước mặt thì gọi bằng ông hay tên, sau lưng thì gọi bằng ”thằng”. Ngang ngang khi cần nhờ vả thì: H cho P mượn cây thước hay cục gôm, kẻ cả thì: lát nữa về P. cho chị đi nhờ nhé.Thời gian thấm thoát trôi đi, mặc dù học chung lớp, mỗi ngày đi học đụng nhau chan chát, nhưng nam nữ thọ thọ bất tương thân. Con trai chơi với con trai, con gái chơi với con gái, chỉ có giờ thực hành nông trại may ra nói được với nhau vài câu hay giúp đỡ nhau tí việc. Có những anh chàng, cô nàng để ý nhau, thỉnh thoảng cǜng thấy lòng mình rung động, rất tiếc t -vì b - ạiởi nhưng nên chẳng nói với nhau được câu gì sau mấy nĕm học để rồi nĕm cuối khi chia tay nhau thì luyến tiếc.Hay bởi tại vì con trai thời đó mang tính sự nghiệp ”không công danh thà nát với cỏ cây ”hoặc“ phi cao đẳng bất thành phu phụ”. Ěúng quả là bọn con trai quá ngu, chờ mấy anh thành công trong sự nghiệp thì bọn con gái tôi đã hết thời xuân sắc.Trai ba mƣơi tuȏi thành danhGái ba mƣơi tuȏi đǽ dành cho ai?Như vậy, sau khi nghiền ngẫm lại, tại ai? Vì sau học chung với nhau cùng trường cùng lớp mà không thể lấy nhau được?

1967-2017 . 144 . Sau khi từ giã ngôi trường thân yêu đầy kỷ niệm, chúng tôi cứ tưởng chừng như vƿnh viễn xa nhau không bao giờ gặp lại. Vậy mà sau mấy mươi nĕm, khi mà đứa nào cǜng trở thành ông, bà nội ngoại, chúng tôi tìm về với nhau dù cho xa cách tận chân trời, góc bể. Gặp lại nhau, mừng mừng, tủi tủi….Ngày xƣa không dám tȉ tình,Bây giȗ tình tȉ th ĕng không cì ròn.Già rȍi bày đDZt lòn thònChȋng gǧy không nȑi thì còn chi mô...!?Từ trong sâu thẳm, hình như có một sợi dây vô hình nào đó đã gắn chặt chúng tôi với nhau từ kiếp nào. Chúng tôi nói với nhau thật nhiều để bù lại những ngày tháng cǜ xa cách. Những kỷ niệm xưa lô xô hiện về đã khiến cho chúng tôi chìm ngập trong tình thân ái đầm ấmnhất. Té ra không phải lỗi tại ai hết. Sao không thương được khi nhìn thấy bạn mình ngồi khóc sướt mướt vì bị Thầy mắng không thuộc bài (Thầy đâu biết được v ối hôm qua hai bì tên bắn nhau sợ quá chun xuống hầm tránh đạn làm sao dám học bài), hoặc hôm nay đi học thấy bạn mình buồn vì cái mụn hành hạ. Thương sao không thương, khi thấy bạn mình đi học quần áo vá vai, không giày, không dép. Cǜng phải rơi nước mắt khi bạn mình phải từ giã mái trường bước vào đời lính… Cuối cùng nĕm học chót, từ giã nhau vào đời, chỉ còn kịp mang theo những kỷ niệm của một thời cắp sách.Cȏng trƣȗng khép lǛi phía sau,Còn chĕng nȑi nhȕ lao xao bên đȗi.(*)TN, Kỉ niệm mùa tựu trường của các cháu 8-2016Hai Râu NLSBD.

Xinh xinh vòm trời Nông Lâm SúcTà áo nâu bay đượm tình quêYêu thương cuộc sống bộn bềNgày thì hai buổi cả nghề lẫn vĕnNghề nuôi thú xin ghi Mục SúcCách nuôi heo hoặc cách nuôi trâuRa trường tự túc mau giàuPhát triển sản xuất tô màu quốc giaNghề Canh Nông lúa trồng tươi tốtPhân bón kia Mục Súc xuất raCây trồng hoa trái điều hoàMức thu sản xuất nhà nhà ấm noNghề cày xới cùng nghề xây cấtLớp Công Thôn nổi tiếng ban BXây nhà làm toán gồ ghềGiúp cho Mục Súc thuận bề canh nôngNghề khai thác xin ghi Lâm ThủyBiến chế cây khảo sát ao hồLên rừng đốn củi thật gồXuống sông bắt cá tha hồ mà nuôi Ta tự túc quê hương phồn thịnhNông Lâm Súc hương vị ngọt ngàoTrường xinh đứng đón bạn vàoÁo nâu phất phới tô màu quê ta. Bình Dương 20.10.1973Lê Chí Thành Cựu HV NLBD CT khóa 6

TRẦN NHỰT TÂN: SỰ RA ĚI PHẢI LÀ NHƯ VẬY!Thay Nén Hương LòngHuǶnh Xuân HoàngHƠN BỐN MƯƠI NĔM TRƯỚC.Bốn mươi ba nĕm về trước, rời bỏ ngôi trường Thánh Giuse thân yêu, bỏ lại sau lưng xiết bao kỷ niệm, để thi tuyển vào lớp 10 trường Trung Học Nông Lâm Súc Bình Dương, với mục đích duy nhất: được thêm một tuổi hoãn dịch so với Trường Phổ Thông.NHỮNG BẤT NGỜ ĚẦU TIÊNVốn là học sinh giỏi của trường cǜ cộng với kết quả thi tuyển cao đã cho tôi không ít tự mãn khi bước vào môi trường mới, tuy nhiên tôi đã hoàn toàn thay đổi cách nhìn của mình khi vào học môn Việt Vĕn do Thầy Trần Nhựt Tân phụ trách:- Lần đầu tiên tôi đi học được phát \" course \" để học mà không mang theo một cuốn sách nào khác.- Lần đầu tiên tôi đi học nhưng không phải lúc nào cǜng được chép hoặc ghi bài.- Lần đầu tiên tiếp cận với việc \" toán học hoá trong lƿnh vực tâm lý \" như được giảng về \" hệ số tâm hồn \"...- Lần đầu tiên được nghe phân tích \" tâm lý nhân vật\", \" tâm lý tác giả\" , một cách hoàn toàn khác, mà đỉnh cao là khi nghe phân tích về tác phẩm và con người Cao Bá Quát...- Lần đầu tiên tôi gặp người Thầy rất ít khi dùng bảng đen, trên tay không phải viên phấn trắng mà thường xuyên có mặt là điếu Bastos Luxe.- Và cǜng là lần đầu tiên trong đời đi học tôi \"được lãnh hột vịt \"...- ...VÀ CHƯA HẾT BẤT NGỜ:- Các Môn Học Chuyên Ngành đã mở ra những chân trời mới, nơi mà chưa bao giờ tôi được tiếp cận.- Những giờ \" Thực Hành Nông Trại \" với những bỡ ngỡ và đầy ắp tiếng cười. Những giờ Thực Hành Nông Trại đã giúp cho Học Viên trở nên tháo vát hơn, gần gǜi hơn và phải có trách nhiệm với nhau cao hơn.- Những buổi sinh hoạt Nông Gia Tương Lai tạo sự gần gǜi giữa những khối lớp khác nhau trong Trường, tiếp cận thêm với những kỹ nĕng sống Chân dung GS Trǡn Nhȫt Tân phác hȇa bșiThái Minh Dƣțng K3/MS1khác.Tôi không rõ đây là sự cố ý sắp xếp của Nha Học Vụ hay là sự ngẫu nhiên.Tuy nhiên việc Cử Nhân Triết dạy Việt Vĕn ít nhiều cǜng làm cho ( hoặc giúp cho ) học trò tiếp cận với Triết Học sớm hơn vài nĕm ( thông qua tinh thần Triết học sẵn có trong tâm hồn của người Dạy/ dù không cố ý ). Không hiểu v ệc inầy có góp phần hình thành tính cách riêng của Học Viên NLS hay không?BẤT NGỜ VÀ TIẾC NUỐIHết lớp 11, vẫn đang háo hức được gặp lại Thầy ở Môn Triết nĕm lớp 12, nhưng vì một lý do nào đó Thầy không còn Dạy ở Trường NLSBD nữa.Lòng cảm thấy mất mát và có một chút tủi buồn như bị lỡ hẹn.NHƯ LÀ ĚỊNH MỆNHGần 20 nĕm sau, trong lúc ngồi lai rai với người Bạn vừa là đồng môn vừa là đồng sự: Bạn Nguyễn (Trương) Quốc Hưng, K5, MS2, NLSBD, Bạn Hưng kể lại :- Ê Bác, trong Thanh Ěa tôi có thấy một người ống Thầy Tân lắm, không biết có phải gikhông ?- Nếu gặp lại, Bác cứ hỏi, có sao đâu! Nếu đúng là Thầy thì báo tôi để cùng gặp Thầy.Một chút về Bạn Trương Quốc Hưng:Bạn Hưng thi vào Trường NLSBD nĕm 1972, đậu vào MS2, Khoá 5, tuy chỉ học ở Trường NLSBD 1 nĕm (niên khoá 72 73), nhưng -NLSBD vẫn để lại trong Anh nhiều kỷ niệm.Bên trong vẻ xù xì, khó gần của Anh là một tấm lòng đầy nhiệt tình với Thầy và Bạn:- Ěể tạo niềm vui cho Thầy, Hưng có thể đang đêm cùng chiếc Bonus đưa Thầy trực chỉ

1967-2017 . 147 . Ěà Lạt hoặc Phan Rang để làm một chuyến dong ruổi, ngao du...- Việc Hưng đưa Thầy đi Phan Thiết, Phan Rang, Ěà Lạt, Nha Trang, Hà Nội, Miền Tây Nam Bộ trở thành chuyện bình thường, còn .... về Bình Dương là chuyện nhỏ...- Ěể giúp Thầy ĕn ngon miệng (khi đang bệnh), Anh không ngại từ HuǶnh Vĕn Bánh, PN chạy ra Quận 1 mua Bánh Bao mang về Thanh Ěa cho Thầy ĕn sáng....- Khi Bạn Bè gặp khó khĕn, Anh xắn tay vào giải quyết, không nề hà...Khó có người Học Trò, người Bạn như thế!NHẤT TỰ VI SƯ, BÁN TỰ VI SƯÍt lâu sau, trong một chiều mưa, tôi đang nhậu ở nhà của nhân vật số 1 trong Công ty thì có cuộc điện thoại của Hưng báo rằng Hưng và Thầy đang chờ ở nhà tôi. Tôi nói với chủ nhà là có người Thầy dạy em trên 20 nĕm trước đang chờ ở nhà, và xin phép ra v Ông trề.ả lời : Nhất Tự Vi Sư, Bán Tự Vi Sư, mầy nên về để gặp Thầy học cǜ . (Xin cảm ơn Anh, người Cán Bộ Cách Mạng đã có cách ứng xử hay làm cho cuộc hội ngộ giữa Thầy - Trò càng thêm ý vị).VÀ CUỘC CHƠI KÉO DÀI HƠN HAI MƯƠI NĔM GIỮA BA THẦY TRÒĚể có chỗ ngồi tâm sự, nhắc lại kỷ niệm cǜ, 3 Thầy Tr đưa nhau vào một quán tương đối yò ên tƿnh để tâm sự.Mới biết ra rằng, Thầy Tân sau vài nĕm làm việc ở Viện Khoa Học Xã Hội (Phía Nam) là chuỗi ngày dài: vượt biên, bị bắt, ra tù, vượt biên, thất bại, vượt biên, bị bắt, ra tù… và cǜng phải làm nhiều nghề để kiếm sống.Trong cuộc sống, đôi khi có những may mắn bất ngờ làm thay đổi số phận. Một người quen đã giúp Thầy thử dạy môn Tiếng Pháp tại Trường Ěại Học Tổng Hợp và tuy không phải là ngành dạy chính của Thầy nhưng Thầy cǜng đã tận tuỵ với nhiều tâm huyết đ ã tạo nên sự thành công trong lƿnh vực mới ( không những ở Trường ĚHTH mà còn ở ĚHMBC, VH...).1/ Tâm trạng của Thầy : dù ngành dạy mới cǜng tạo được cho Thầy sự ổn định về vật chất, không phải bươn chải trong cuộc sống, Thầy cǜng đã góp phần giáo dục cho những thế hệ mới, nhưng sâu thẳm bên trong Thầy vẫn thấy những điều tâm đắc, ấp ủ của mình chưa có điều kiện để truyền đạt cho thế hệ tiếp theo...2/ Tâm trạng của Trò : tuy trước đó không phải đi quân dịch, nhưng sau 30/04/1975, cả hai đều phải ngưng việc học hành để kiếm sống, nên \" ông chẳng ra ông, thằng chẳng thằng \", tuy vậy nỗi khao khát về tri thức không bao giờ cạn, đặc biệt khi phải vật lộn liên tục với cuộc sống, có lúc giật mình nhìn lại ấy \" sao thtâm hồn mình chai sạn quá \"...3/ Lớp học nơi Quán Nhậu :Và cứ vậy Thầy có nhu cầu truyền đạt, nói ra những điều tâm đắc, ấp ủ của mình Trò có nhu cầu lắng nghe, tiếp thu những tri thức mà mình chưa có, được giải đáp hầu hết những thắc mắc của mình về những lƿnh vực: vĕn chương, triết học, hội hoạ, âm nhạc...Và cứ thế : mỗi bữa nhậu là một buổi lên lớp với đề tài đ được đĕt ra lần trước hay phát sinh mới. ã Bất kể là chỉ có 3 Thầy Trò hay có thêm khách khác. Nếu có khách thì người khách cǜng được yêu cầu là phải theo cách mà 3 Thầy Tr đang ò chơi.4/ Lớp học rất khó mở rộng : Dù trong quá trình hơn 20 nĕm cǜng có nhiều khách ghé qua lớp học như những học viên dự thính, nhưng số có thể theo lớp học lâu dài không được bao nhiêu vì : - Nhu cầu về tri thức của Học Viên không giống nhau... - Sự chấp nhận trong Trần Nhựt Tân có 2 Con Người: Con Người của vĕn chưong, nghệ thuật và Con Người của đời thường.Ěừng quan tâm đến Con Người đời thường của Trần Nhựt Tân mà hãy nghƿ về Con Người Vĕn Chương, nghệ thuật của Trần Nhựt Tân. (điều nầy chắc rằng sẽ có nhiều ý kiến trái ngược nhau...) - Học viên phải có khả nĕng kiểm soát hiện tượng \" tửu nhập, ngôn xuất \" vì trong\" buổi học \" Thầy kiểm soát khoảng 70 đến 80% \"diễn đàn\"...5/ \"Học phí trả bằng bia\": Cuộc chơi kéo dài một thời gian Thầy Tân đưa ra câu hỏi \"Thầy tự hỏi nhiều lần nhưng không trả lời được nên cần câu trả lời từ 2 Em : Tại sao 2 Em tốt với Thầy quá vậy?\"Không thể đưa những điểm từ 1 đến 3 nêu trên để trả lời Thầy, nên Câu trả lời được giản lược

1967-2017 . 148 . lại : \" Tụi Em chưa được trang bị những kiến thức cơ bản khi còn đi học, đến khi đi làm tụi Em không có thời gian và không đủ sức để tự học, thời gian qua Thầy đã (và sẽ trong tưong lai) giúp tụi Em những kiến thức liên quan và mở rộng một cách có hệ thống nên chúng ta cứ xem như đây là những buổi ngoại khoá và \"học phí được trả bằng bia vậy\" .Thế là Thầy Trò cùng hài lòng và cụng ly coi như chấm dứt thắc mắc.6/ Quan hệ Win-Win:Và thời gian cứ trôi : -Thầy có dịp được truyền đạt những sở học của mình mà trong môi trường chính thống Thầy không làm được. Ěặc biệt có thể vừa dạy vừa hút thuốc, uống bia thoải mái, không có bất kǶ hạn chế nào...- Trò được cơ hội tiếp thu kiến thức về vĕn học, nghệ thuật, triết học một cách đa dạng, cụ thể mà không một trường lớp nào có thể cung cấp được ( trong cùng một điều kiện: thời gian, nhu cầu, sự cô đọng, xúc tích... ).Và cứ thế, thời gian cứ trôi...7/ Kỷ niệm về Bình Dương trong Thầy Trần Nhựt Tân:Trong con người Trần Nhựt Tân, những kỷ niệm về Bình Dương có thể chia làm 3 giai đoạn : - Giai đoạn đi dạy ở Nông Lâm Súc Bình Dương : thời gian dạy học ở Trường NLSBD đ để lại nhiều kỷ niệm trong cuộc đời ã dạy học của Thầy : những kỷ niệm nầy đã đi vào Thi - Ca của Thầy ( trong Thi Phẩm : Ngủ Trong Thành Sầu ) - Giai đoạn 10 nĕm đầu kể từ ngày quay lại Bình Dương sau khoảng 20 nĕm xa cách : Ěây là giai đoạn để lại nhiều kỷ niệm đối với Thầy Trần Nhựt Tân, nhất là tình cảm của Học Trò cǜ đối với Thầy, Thầy không thể nào quên được những đêm 12,13 Âm Lịch hàng tháng, cứ sau 8g45 tối (kết thúc giờ dạy ở Ěại Học Tổng Hợp) Thầy Trò lại chở nhau đi Bình Dương, về Nhà Vợ Chồng Trên-Huệ để nhậu dưới ánh trĕng trong vườn cây lá (cùng một số học trò khác ở BD). (Nơi ngồi nhậu chính là nơi đặt bàn cúng tiễn Thầy trước khi tiến hành nghi thức Thuỷ Táng).Những kǶ họp mặt hằng nĕm, những buổi kỷ niệm Ngày Nhà Giáo là những ấn tượng không phai trong Con Người Trần Nhựt Tân, và nhiều kỷ niệm khác nữa...- Giai đoạn 10 nĕm cuối : đây là giai đoạn Thầy cảm nhận sâu sắc nhất tình cảm của NLSBD thông qua : . Những cuộc họp mặt hàng tháng tại SG. Thầy luôn cố gắng tham dự Những buổi gặp luân phiên BD, SG của Pro.Tân's Fan Club: đây là một nhóm Học Trò và Rể NLSBD, Học Tr ĚHTH ( tự cho mò ình là Fan của Thầy Tân ) thường xuyên gặp gỡ Thầy.Thầy vẫn thường tâm sự: NLSBD để lại trong Thầy quá nhiều kỷ niệm. Tình cảm của Thầy- Trò NLSBD không thể tìm thấy ở đâu khác...8/ Một tâm hồn nhạy cảm, mong manh được che đậy bởi một vẻ ngoài mạnh mẽ:Với sự gần gǜi trong nhiều nĕm dài, khoảng cách Thầy - Trò có giảm dần, thời gian gần gǜi, tâm sự tĕng lên và cǜng là cơ hội để Trò có thể hiểu được Thầy mình nhiều hơn qua việc tìm thấy những nỗi ám ảnh từ trong vô thức của Thầy. Thậm chí có nỗi ám ảnh mà chỉ đến trước khi Thầy ra đi 1 tháng thì Trò mới nhận biết.Càng ngày càng nhận ra bên trong Thầy là một tâm hồn nhạy cảm và rất mong manh được cố tình che dấu bằng vẻ mạnh mẽ bên ngoài. (Thầy chưa bao giờ công nhận điều nầy)THẤT THẬP NHI TÙNG TÂM SỞ DỤC BẤT DU C ỦỞ lứa tuổi xấp xỉ 70 Thầy có những thay đổi lớn trong cuộc sống: - Không còn dạy học nữa vì tuổi đã lớn. - Thầy chuyển qua Viết, Dịch Thuật, Biên Dịch… và được đặt biệt danh \" Lão Ngoan Ěồng\" từ những người trong giới.Lão Ngoan Ěồng Châu Bá Thông ngoài võ thuật ra, chẳng biết gì.Lão Ngoan Ěồng Trần Nhựt Tân ngoài vĕn chương, nghệ thuật ra cái gì cǜng chẳng biết.Các Lão Ngoan Ěồng cứ sống như cuộc sống vốn là như thế.- Ěiều mà Thầy Trò NLSBD đều có thể dễ dàng nhận thấy là Thầy Tân có những thay đổi rất lớn trong các mối quan hệ, giao tiếp: dễ gần gǜi hơn, thân mật và hoà đồng hơn.Phải chĕng đó là tinh thần của lứa tuổi 70 ?RỒI TIN DỮ ĚẾNGần ba nĕm trước, một hôm tình cờ nhận thấy bên vai trái có dấu hiệu lạ, có vẻ có bướu lồi lên tuy không đau.Một học trò lớp Pháp (ĚHTH), là một Bác Sƿ, khi khám cho Thầy đã xác định đây là một bướu lạ cần được kiểm tra chuyên sâu.Thầy được chuyển đến Bệnh Viện Ung Bướu để kiểm tra.Sau nhiều kiểm tra lâm sàng và cận lâm sàng chuyên sâu,Kết quả: Thầy bị Ung Thư Tiền Liệt Tuyến đã di cĕn lên Cổ.THÍNH NGÃ NHẤT XƯỚNG CÙNG ĚỒ CABước ra khỏi Bệnh Viện với kết quả trong tay như một bản án tử hình, Thầy chợt bật ra ý tưởng mới ề sự cô đơn của cuộc đời Cao Bá vQuát thông qua tác phẩm Thính Ngã Nhất

Xướng Cùng Ěồ Ca ( Thầy đã đưa vào giảng trong chương trình Việt Vĕn lớp 10 hay 11? )Bài viết: Có một người trốn chạy tâm hồn mình (đĕng trêntrang webnlsbd.com ) được viết từ trường hợp nầy (hiểu được hoàn cảnh ra đời của bài viết sẽ có cảm nhận khác khi đọc lại bài viết )- Hãy nghe ta hát (hay hét) \"cùng đường\" một lời ca - Người trốn chạy tâm hồn mìnhVà. - Kẻ viết di chúc cho chính mìnhchính là tâm trạng của Trần Nhựt Tân trong ngày nhận án tử.SỐNG HAY TỒN TẠINhạc Sƿ TCS khi bị bệnh, nhiều người đã yêu cầu/ đề nghị/ nĕn nỉ Nhạc Sƿ bỏ rượu (TCS uống một ngày không dưới 1 chai Johnnie Walker).Nhạc Sƿ đã hỏi ý kiến một Người Bạn là Thầy Giáo Bác Sƿ của Trường ĚHYD TPHCM là có nên bỏ rượu không?Câu trả lời là : \"Vấn đề là Anh muốn Sống hay muốn Tồn Tại ? Nếu bỏ rượu Anh có thể Tồn Tại thêm vài nĕm nữa, nếu muốn Sống thì Anh cứ tiếp tục uống và trả giả bằng vài nĕm tuổi thọ. Chính Anh là người quyết định nên như thế nào chứ không phải ai khác .\"TCS đã chọn SỐNG.Câu chuyện trên cǜng được đưa ra giữa những Thầy-Trò với nhau, và Thầy Tân cǜng đã chọn SỐNG.Và cuộc chơi của Lão Ngoan Ěồng vẫn ếp tidiễn.DƯỜNG NHƯ TẠO HOÁ CÓ PHẦN ƯU ÁI VỚI \" NGƯỜI CON ĚÃNG TỬ: TRẦN NHỰT TÂN \"Sau gần 2 nĕm điều trị: giải phẫu, điều trị nội tiết, Bác sƿ điều trị yêu cầu tiếp xúc với người nhà Bệnh Nhân. Nội dung : điều trị Nội Tiết đã không đáp ứng được, nay cần chuyển sang Hoá Trị.Bác sƿ tiên liệu khi Hoá Trị có thể bị sốc ngay trong khi đang vô thuốc hoặc/và thường thì bị hành (do thuốc) khoảng 4 đến 5 ngày sau khi vô thuốc.Bác sƿ yêu cầu người nhà cần có giải pháp hỗ trợ bệnh nhân vượt qua những khó chịu, đau đớn trong quá trình điều trị...May mắn là Thầy không bị sốc, cǜng như không bị hành như những bệnh nhân khác.Khoảng 6 tháng sau: bệnh viện hết thuốc đặc trị.Phải mua ngoài, rồi thuốc mua ngoài cǜng hết (còn thuốc nhưng cận hạn sử dụng, bệnh viện không chấp nhận sử dụng )Cảm ơn Bạn Lê Thu Cúc ( Võ Thuỵ Chi ) đã gửi Papaya Leaf và Fucoidan về cho Thầy uống trong khi chờ thuốc.Trước tình hình thuốc men như vậy, nhận thấy cần trực tiếp gặp Bác Sƿ điều trị để được tư vấn về trường hợp của Thầy. (gặp Bs tối ngày 21/5/2014 )Kết quả: 1/ Thầy đã kháng tất cả những loại thuốc điều trị liên quan. 2/ Bệnh Viện sẽ điều trị triệu chứng như khi bị đau sẽ điều trị giảm đau, hoặc điều trị những triệu chứng phát sinh khác.3/ Tiên lượng : Phổ biến trong trường hợp như thế nầy bệnh nhân có thể chịuđựng 3 đến 6 tháng, có người đi sớm hơn, có người đi trễ hơn.THẦY ĚÃ RA ĚI SỚM HƠN DỰ KIẾN VÀ ĚIỀU QUAN TRỌNG LÀ ĚÃ KHÔNG PHẢI CHỊU SỰ ĚAU ĚỚN THỂ XÁC.Ěối với Người Mắc Bệnh Ung Thư, đối với hoàn cảnh riêng của Thầy: Sự ra đi như vậy là một ân sủng mà Tạo Hoá đã dành cho \"Người Con Ěãng Tử, Trần Nhựt Tân\".MỘT KẾT THÚC ĚẸP VỀ NHIỀU MẶT.THAY LỜI KẾT :Việc tổ chức Thuỷ Táng Thầy Trần Nhựt Tân ở Bình Dương như là sự gửi gấm thân xác Thầy trong vòng tay của Gia Ěình Nông Lâm Súc Bình Dương với hy vọng \"nỗi ám ảnh cô đơn\" trong Thầy không tồn tại nữa.31/07/2014 HuǶnh Xuân Hoàng

B Ê N L H ỀỌ C Đ Ư Ờ N G 1. Truy n lâu l m r i ệắồQua hơn thế ệ h Bây gi m i k ờớ ểCh ỉ xin tóm lược Quí v cùng xem ịL p h c chúng tôi ớọCanh Nông khóa đầu Vào gi ngo i ng ờạữAnh văn môn haiTh y HOÀNH gi ng d y ầảạHôm đó đếm s ốT Vi t sang Anh ừệTh y ch tầỉ ừng người Ai n y rành rành ấTr l i trôi ch y ả ờảĐến phiên b n S... ạTh y Hoành h i s ầỏ ốMột trăm lẻ hai Ti ng Anh th nào ếếBan S... thì th m ầThưa thầy one hundred One hundred one hundred Th y Hoành thúc gi c ầụB n tôi nói li n ạềOne hundred and Deux C l p phì cả ớười Th y Hoành tr n m t ầợắHô h ố cười theo Mà không n i gi n ổậ2. … Bu i h c hôm khác ổ ọGhi điểm bài làm Ai cũng có điểm Kêu l n cho oai ớRiêng b n tên B.... ạCũng ốc kêu to Em, Zero mark Thầy Hoành ngước lên Nhìn th ng b n B... ẳạNày này zero mark Thêm này mark zero Theo tôi được hi u ểÝ c a th y Hoành ủầĐã là zero Thì không có mark Như vậy là hai \"Double zero\" Tính khí th y Hoành ầCh c ai cắũng hiểu 3. … Truy n k ti p theo ệể ếNgười xưa thường nói \"Nh t qu nhì ma ấỉth ba h c trò\" ứọVô tư phá pháchC vào bu i chi u ứổềKho ng ba b n gi ảốờThầy Đức thường v ềCh theo th y Tài ởầTrên chi c vespa ếMàu xanh c a Ý ủTh y Tài không cao ầDáng vấp đẫy đàĐôi chân khiêm nhường Ng i phía sau ồ ởHai tay quàng trước L i thêm cái b ng ạụTrông hơi dị ạ d ng (Giống như the frog)M i khi lên xe ỗC l p nhi u b n ả ớềạĐứng trên l u m t ầộHành lang gi ờ chơiV tay la ó ỗTh y Tài tu t xu ng ầộốQuay l i nhìn lên ạC ả đám im phắc Th y l i lên xe ầ ạC ả đám tiếp t c ụĐồng thanh la ó Trêu ch c th y n a ọầữC th lứế ập đlL p l i nhi u l n ậ ạề ầCu i cùng thốầy điM c k ó la ặệV tay trêu phá ỗHôm sau đế ớn l p Thầy Đức Oral V m t nghiêm ngh ẻặịNhư thế vô phép Thi u tính giáo d c ếụC l p im lìm ả ớNg i nghe sai sót ồChưa hết đâu ngheTh y Tài xu t hi n ầấệV m t giân d ẻ ặữBước vào l p h c ớọĐiểm m t b n H... ặạK ế đến b n V... ạCu i cùng b n B... ốạB n bây quá qu t ọắR i s bi t tay ồ ẽ ếC l p l ng thinh ả ớ ặOan hay không oan ? Ba b n này bi t. ạế4. … Truy n k th ệểứ tưĐó là kỳ th ịS c áo h ắọc đường Giữa trường t nh này ỉVà trường khác t nh ỉL p tôi t ch c ớổứDu khảo Đà Lạt H c h i th c t ọỏự ếKi n th c Canh nông ếứVườn rau hoa trái Th y Th nh th y Huy n ầịầềCô Hải cùng điTrên đường tr c ch ựỉGhé vào B o L c ảộNLS cùng nhà Tá túc qua dêm Không bi t nên vui ếHay bu n da di t ồếĐêm ấy trên l u ầVì s k th ự ỳịXích mích đời nào Ai mà biết được B o L c \" Anh Ch \" ảộịĐã qu y chúng tôi ậM t tr n te tua ộậB ng cây b ng g y ằằậB ng tay b ng chân ằằMọi người nháo nhác M nh ai n y ch y ạấạTìm ch thoát thân ỗNgười thì ch y xu ng ạốB thoi vô ng c ịựNgườ ẹi k t trong phòng Thì b ị cây ănNgười thoát ra được L i d n ban công ố ẫS quá nh y l u ợả ầCh y vào r ng núp ạừTh y Huy n ch y lên ầềạNăn nỉ can ngăn\" Đàn Anh \" Bảo L c ộDáng v m u máo ẻ ếXin tha chúng tôi Chuy n còn gi i quy t ệảếTh s ra sao ế ựÔi thôi bu n quá ồV y mà hôm sau ậL i ph i k t thân ạả ếB ng tr n bóng chuy n ằậềK thì ẻđau tayNgười thì cà th t ọTinh th n èo u t ầộTh t là phi lý ậCu i cùng giã t ốừĐoàn phải ra điCô H i nói l i ảờCám ơn cảm t ạTrong n i u t c ỗ ấ ứSau cặp kính đenNước mắt lăn tròn Cô Hải đã khóc Không ph i cả ảm động Mà vì b c xúc ứU t c trong lòng ấ ứ.... Chuyện xưa học đường Bây gi k l i ờ ể ạC th y l n trò ảầ ẫCó người đi xaKhông d p quay v ịềNguyễn Văn Hồng CN k110/ 2014 10/ 2014


Like this book? You can publish your book online for free in a few minutes!
Create your own flipbook