HuǶnh Vĕn CôngNơi xứ lạ quê người, Thầy trò, bạn bè gốc xuất thân từ các Trường Nông Lâm Súc Việt Nam, Trung Học cǜng như Ěại Học, khi gặp nhau tự nhiên thân thiện và rất dễ dàng gần gǜi với nhau. Ěầu tiên, thỉnh thoảng có thôi nôi, đầy tháng, cưới hỏi của con cháu thì mời đến để chung vui vậy thôi. Lần lần đến nĕm 1990 có một số bạn nêu ý kiến, bảo:Ěể dễ thành công và đạt mục đích: - Làm chÍnh trị người ta lập đảng phái. - Ěể truyền bá niềm tin người ta có tôn giáo. - Dân Nông Lâm Súc chúng ta là những người có cùng chung hoàn cảnh, có cùng một quá khứ ở quê nhà, cùng đồng môn, đồng nghiệp, tại sao chúng ta không thành lập \"HỘI ÁI HỮU\" để tương trợ, an ủi, chia sẻ nhau trong mọi sự vui buồn, nhất là để làm chất keo nối kết thế hệ thứ hai, để con em của chúng ta dễ thành công ở nơi xứ tạm dung nầy. Chắc chắn các cháu sẽ có những ngành nghề khác nhau, khi cần, đứa nầy có thể gớp ý cho những đứa khác về khả nĕng chuyên môn của mình. Mặt khác, có gần gǜi tương trợ, biết đâu trai gái có thể nẩy sinh tình cảm yêu thương và tiến đến xây dựng hạnh phúc gia đình, bạn bè làm thông gia lại càng tốt.Do đó chúng tôi thành lập \"HỘI ÁI HỮU GIA ĚÌNH NÔNG NGHIỆP ÚC CHÂU\". Ban chấp hành do bầu cử, nhiệm kǶ 2 nĕm. Hiện nay:1. Gia Trưởng: Anh Quách Như Quan. 2. Hai Gia Phó: - Nội Vụ: Anh Trần Thu Thạnh. - Ngoại Vụ: Anh Ěoàn Thiện Tâm. 3.Xã Hội: Anh HuǶnh Vĕn Công.4. Thư Ký: Anh HuǶnh Kim Chi. 5. Thủ quỷ: Chị Phan Thị Mỹ Châu. 6. Ban Liên Lạc: - Anh Trần Thu Thạnh (Mob: 0432.062.423). - Anh Quách Như Quan (Mob: 0421.358.108). - Anh HuǶnh Vĕn Công (Mob: 0416.170.899). 7. Sinh hoạt: a. Niên liễm: Ěể có tiền sinh hoạt, mỗi hội viên đóng gớp $50.00/nĕm. b.. Ẩm thực: Hội chia ra 2 nhóm: A và B. Họp kǶ nầy lo ẩm thực do nhóm A thì kǶ tới do nhóm B. Các món ĕn thức uống do nhóm tùy nghi thực hiện, cuối buổi họp, thư ký kết toán chi phí, hội xuất quỷ hoàn trả lại tiền. c. Họp định kǶ: Mỗi nĕm họp mặt 2 lần, đầu nĕm và giữa nĕm. Nơi họp mặt là tại tư gia của hội viên nào tình nguyện và luân phiên hết gia đình người nầy đến người khác. Trung bình mỗi lần họp từ 20 30 người. Họp chủ yếu l-à Thầy trò, bạn bè gặp nhau hàn huyên tâm sự, vui chơi, thông báo tin vui buồn. Khi có quan hôn tang tế liên quan đến thân nhân hội viên thì đĕng báo hoặc đến tận nơi chung vui, chia buồn. Ngoài ra khi hay tin Thầy Cô, bạn bè Nông Lâm Súc trong nước gặp khó khĕn, bệnh hoạn, ốm đau thì hội cho xuất quỷ hoặc kêu gọi đóng gớp thêm để chia sẻ. d. Họp bất thường: khi có chuyện quan trọng và cần thiết.
1967-2017 . 52 . Một Số Hình Ảnh Họp ặt Sinh HoạtMNLS Úc Châu
1967-2017 . 53 .
1967-2017 . 54 .
Trǡn Kim ChiĚúng như kế hoạch đã lên, chúng tôi tổ chức hai nhóm, một nhóm từ hướng thị xã Thủ Dầu Một(do Anh Trương Công Chánh làm trưởng nhóm) và một nhóm xuất phát từ Quận 4, để cùng tập hợp tại nhà Kim Chi ở Lãnh Binh Thĕng lúc 22giờ ngày 05 tháng 05 nĕm 2007.Lúc này tâm trạng mỗi người chúng tôi náo nức vì sự xuất hiện của những gương mặt thân thương, đại diện cho đại gia đình NLS BD. Cùng nhau tay bắt mặt mừng, chuẩn bị cho chuyến đi mang đầy tình nghƿa của Quý Thầy, Cô, Anh, Chị, Bạn NLSBD.Trước đó còn có một số Anh, Chị vì hoàn cảnh không thể đi được, đã gởi những món quà đầy ấp tình cảm nhờ đoàn mang đến gia đình Thầy Sâm.Ěúng giờ khởi hành, mọi người lên đường chuẩn bị cho một chuyến đi qua đêm hướng về miền tây của Tổ quốc. Sau 1 giờ 15 phút, hai xe dần đi vào địa phận tỉnh Long An. Ěoàn xe bắt đầu chạy chậm lại, sắp đến điểm hẹn để đón thêm một người bạn _ Anh Lê vĕn Trung Kiên đại diện cho nhómHV đang sinh sống v, à làm việc tại Long An. (dù người này chưa một lần được học với Thầy Sâm) Phải chĕng đó chính là tình cảm của đại gia đình NLS BD ?“A! đây rồi” tiếng một người trên xe thốt ra, khi phát hiện có một người đang ôm thùng quà đứng ven đường. Xe đ vượt qua khỏi gần một trĕm métã , nên Anh Kiên phải ôm thùng quà l nh kỉỉnh chạy theo. Xe tiếp tục đi. Khi vào địa phận Thành phố MỹTho,xe lại dừng tại ngã ba Trung Lương đón thêm Thầy Cao. Thầy biết được tin qua Thầy Tấn, chỉ trướclúc đoàn chuẩn bị lên đường và Thầy còn mời thêm một người bạn Thầy Sâm cùng đi. Lúc nầy hai xe đã lên đến 30 người.Xe tiếp tục đi hơn hai mươi phút th đến trạm dừng chân ở Cái Bì è, mọi người xuống xe để giải lao và ĕn đêm, lúc đó đồng hồ đã điểm không giờ. Tiếng cười nói rộn ràng cả quán.Sau phút giải lao, xe tiếp tục lên đường, một giờ sáng đ ã đến Cầu Mỹ Thuận, chiếc cầu đẹp nhất hiện nay tại Miền tây Nam bộ, rồi vào thị xãVƿnh longqua QL 1 A, rẽ trái để hướng về tỉnh Trà Vinh. Trên xe, râm ran tiếng nói cười, tán gẫu…Thời gian trôi nhanh, chuyến đi dự kiến đến nơi lúc bốn giờ sáng nhưng mới ba giờ xe đ đến địa ã phận Huyện Trà Cú, xã Xoài thơm.Khi chạy ngang qua chợ đang chuẩn bị nhóm, trong đoàn có người phát hiện g đó ì và bảo xe dừng lại, thì ra có một lò heo đang ra thịt. Tôi hội ý chớp nhoáng trong đoàn và được sự đồng thuận, mọi người ùa xuống xe hỏi mua cho được bộ lòng heo nhằm giải quyết cho cái bao tử đói, lúc gần sáng. Bà chủ hình như biết ýchúng tôi mua nấu cháo nên ủng hộ một ít rau, hành ngò, tiêu và cả nước mắm.
1967-2017 . 57 . Khi xuống đến địa điểm, những người từng đi tiền trạm như Thầy Thi, Sương, Quýt, Anh Kiên và Tôi hướng dẫn mọi người vào nhà. Con đường đất dẫn vào nhà dài hơn 300 mét giữa đám rẫy, bắp, mọi người vác lƿnh k nh quà, hành lý cá nhân ... Và r ƿồi phía trước xuất hiện cĕn nhà có ánh đèn như đang chờ, đang đợi ai đó. Ěến rồi… mọi người reo vui, Thầy Sâm và Phu nhân ra tận cổng chào đón mọi người với ánh mắt đầy xúc động. Mọi người vui vẻ bắt tay nhau, nói nói, cười cười…Sau một đêm không ngủ, cánh Nam g ới ngồi tâm sự biên ly trà nóng riêng cánh Nữ giới đi tìm nơi ngả lưng, một vài Anh Chị cùng tôi xuống bếp phụ nấu nồi cháo lòng để lót dạ.Nồi cháo lòng ã đchín, mọi người phấn khởi thưởng thức tô cháo nóng thơm lừng vào lúc sáng sớm. Ěƿa lòng heo được bày ra, thầy Sâm tiếp tế chai nước mắt quê hươngđể cánh nam giới cùng nhâm nhi, tán gẫu chuyện đời xưa, khi còn dạy và học ại ttrường NLSBD. Nhắc đến tình cảm của Gia đình Nông Lâm Súc, dành cho mình, Thầy Sâm nghẹn ngào không nói nên lời.Mặt trời đã lên…Sáng ngày 06/05/2007 bắt đầu, mọi người trong đoàn cùngđi tham quan xung quanh cĕn nhà cấp 4, diện tích 4mét x 12 mét, giá trị hơn 45 triệu đồng do Quý Thầy Cô và Anh Chị của Gia đình NLS BD ủng hộ đóng góp). Cĕn nhà với vách tường màu xanh nhạt, bên cạnh có miếng vườn nhỏ còn bỏ hoang, mọi người cùng gia đình Thầy Sâm chụp những tấm ảnh kỷ niệm trước nhà.Ěến giờ làm lễ AnhTrương Công Chánhđại diện cho đại gia đình NLS BD trao tặng gia đình Thầy Sâm, ngôi nhà mang tên “Ěoàn kết”. Ěúng, chỉ có đoàn kết thì mọi việc tưởng khó rồi cǜng vượt qua. Lần lượt Thầy Cô, các Anh Chị,và Bạn trong đoàn, trao từng món quà đầy tình nghƿa (Nồi cơm điện, quạt máy, bếp ga …..). Ěại diện gia đình thầy Sâm (Anh Hai và Chị của Thầy)tâm sự: “Tôi chưa từngnhìn thấy sự việc như thế nầy, các Anh Chị đối xử với Em tôi tốt quá”. Lời nói tuy đơn sơ, nhưng nói lên tấm lòng cǜng như sự thành công của công việc mà Gia đình NLS BD đang làm.
1967-2017 . 58 . Sau buổi lễ, đoàn dùng cơm trưa cùng với gia đình. Từng ly rượu được nâng lên, chúc mừng Thầy Sâm có một ngôi nhà nhỏ, nhưng xinh xắn, ấm áp nghƿa tình. Trời đã ngã bóng, rồi cǜng phải chia tay, nhưng tình cảm gia đình Thầy Sâm như còn vấn vương mãi với mọi người, chưa muốn rời. Họ đ đem đến gia đã ình Thầy một nghƿa tình sâu đậm không thể nào quên .Ban liên lạc NLS BD cùng Gia đình Thầy Tải Thành Sâm chân thành Cám ơn Quý Thầy, Cô, Anh, Chị đ đóng góp tấm lã òng, hiện vật, hiện kim, đầy tình nghƿa. Giúp cho Ban liên lạc NLS chúng tôi hoàn thành một ngôi nhà nghƿa tình mang tên “ĚOÀN KẾT” đến với Thầy Tải Thành SâmTM BLL NLS BD Tự thuậtTrần Kim Chi
Nguyǿn Vĕn Quýt Gv 1969-1975-Tất nhiên có nhiều thầy dạy tôi thành người, có chút kiến thức, có chút hiểu biết, để nên người có ích cho gia đình cho xã hội, trước đây cǜng như bây giờ. Trong đó có quý thầy: Trần Thiện Chu, Lương Quang Kiếm, Nguyễn Thanh Vân, Nguyễn Vĕn Hạnh, Trần Lâm Tô, Phạm Hùng, Thầy Ěặng Quang Ěiện, Trần Hiệp Nam, Bác sƿTân Giám Ěốc Thảo Cầm Viên…. Nhưng, có một người thầy đã dạy tôi từ lúc còn học trung học cho đến khi ra trường đi dạy học, có lúc trở thành người anh, người đồng nghiệp, cùng dạy chung một trường. Ěó là thầy Nguyễn Vĕn Hạnh. Ai đã từng học về ngành nông nghiệp, từ trung học đến đại h c, ch ọắc phải biết đến kỹ sư Nguyễn Vĕn Hạnh. Ông là kỹ sư khóa ba Nông nghiệp Trường Cao đẳng Quốc Gia Nông Lâm Mục Bảo Lộc (thời TT NĚD) sau khi ra trường ông đã từng ở trong đoàn cố vấn cao cấp chương trình “Người cày có ruộng”. Sau thuyên chuyển về Nha học vụ Nông Lâm Súc, được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng trường trung học NLS Huế thay thế thầy Trần Lâm Tô kỹ sư thủy lâm về hưu.Trong thời gian Thầy Nguyễn Vĕn Hạnh làm hiệu trưởng trường Nông lâm súc Huế, là những nĕm tôi đang học ở đây, ban Mục súc, thầy đã dạy môn phụ về Thổ nhưỡng học. Lúc đó tôi phụ trách vĕn nghệ báo chí của trường. Thầy Hạnh lại ưa thích vĕn nghệ từ thời còn sinh viên, mỗi khi nhóm của tôi tập hát, thầy hay xem coi tụi nầy làm ra trò trống g để góp ý thì êm, nên thầy biết tôi nhiều hơn các học viên khác, ch có ỉ vậy.Ěầu mùa hè 1968 (Nĕm Mậu Thân), sau khi tốt nghiệp tú tài hai NLS tôi vào Sài gòn nộp đơn thi vào khóa đào tạo giáo sư cấp tốc, đệ nhất cấp gần hai nĕm. Tốt nghiệp xong tôi được phân công về trường trung học NLS BD, phụ trách dạy môn thực hành Nông Trại từ lớp 8 đến 11MS. Dạy được một nĕm, thầy Nguyễn Vĕn Hạnh vào Bình Dương thay thế thầy HuǶnh Kim Ngọc làm Hiệu Trưởng (thầy HuǶnh Kim Ngọc đi tu nghiệp ở Thái Lan thành bác sƿ thú y sau nầy). Tôi và thầy Hạnh gặp nhau lại kể từ ngày ấy.Thầy Nguyễn Vĕn Hạnh có tầm vóc trung bình, khuôn mặt sáng trán cao, tóc đen mượt chải chuốt, áo quần tươm tất, đi giày đen, lúc nào cǜng thắt cà vạt, áo trắng quần màu xanh sậm, tiếng nói đậm chất Huế (đi mô, mần chi làm rĕng). Ông có một đặc điểm mà mọi người phải thừa nhận là ông hát rất hay không thua gì một ca sƿ chuyên nghiệp, từ chỗ đó nên có một số bạn bè anh em đồng nghiệp có thiện cảm, khi tiếp xúc, phong cách ôn hòa nhẹ nhàng, trong cách xử lý công việc, đôi khi pha một chút tiếu lâm, vui tính.Vợ ông cǜng là người Huế cựu học sinh trường nữ trung học Ěồng Khánh, ông cǜng là cựu học sinh Quốc học Huế. Có hai trường ổi tiếng: nữ có trường Ěồng khánh, nnam có trường Quốc học, vang bóng một thời. Bà có tên Công tằng Tôn Nữ Thị Thanh (Ở Huế được coi là con cháu trong dòng họ Phước- Tộc), cùng về trường NLSBD dạy môn Anh vĕn. Tôi cǜng ở Huế nhà trong Thành-nội, ông bà Hiệu trưởng ở Vỹ dạ, muốn về Vỹ dạ phải qua cầu Trường Tiền qua Ěập đá, hai địa danh nầy nếu ai là người Huế đều biết rằng, vào mùa mưa bão ã đ để lại dấu ấn cho một thời trai trẻ: Áo trắng bay bay chiều nghiêng nón, Chân mang guốc mộc mắt thẹn thùng.Tôi và thầy Hạnh quen biết, thân tình, bởi vậy ông hay quan tâm, những việc trong trường ông hay giao cho tôi, đề cử tôi làm phụ tá tổng giám canh dưới thời anh Trần Xuân Hòa kỹ sư chĕn nuôi thú y. Cho đi học một khóa ba tháng về Sinh hoạt học đường tại Vǜng T u, các trường trung học àtrên toàn quốc mỗi trường chỉ đề cử một người. Và nhiều khóa học khác nữa.Về công việc nhà trường ông đã đề xuất: xây thêm vĕn phòng ban giám hiệu, trước đó nhà trường thiếu kho xưởng, ông xin ý kiến Nha học vụ cho xây dựng thêm kho xưởng v..v… Trong xưởng có hai chiếc xe, một jeep Weely, một xe Ford cǜ nằm trong hang ga lâu ngày, ông gọi tôi và anh Hiền (Anh Hiền phụ trách môn thưc hành Công thôn) các anh đem hai xe đi tu sửa
1967-2017 . 60 . nội trong hai tuần cho xong, một thời gian ngắn hai xe ửa xong, một chiếc Jeep giao svĕn phòng, chiếc Ford giao phòng tổng giám canh sử dụng. Từ đó ông Hiệu trưởng có xe lên về Saigon Binh Dương, Thầy -Thiên bên ban tài vụ có xe jeep đi về Bình Dương rút tiền ở Ngân khố, phát lương cho giáo sư, còn xe Ford th h thoỉnảng tôi thấy khi thì anh Nê, khi thì thầy Miêng lái đi công tác ở đâu đó. Lúc đó chỉ có trường NLSBD có mấy chiếc xe hơi chưa kể hai chiếc xe cày John Deer, Kubota cho thuê mướn cày xới, học viên có cơ hội vừa học vừa làm, được các gia đình nông dân lân cận khen ngợi. Nghƿ lại lúc đó so với trường khác trong địa phương chưa có trường nào bằng trường NLSBD.Một hôm ông gặp tôi, và nói anh xem chỗ nào xây cất Hội trường được, anh cứ đề xuất tôi sẽ xin Nha cho xây, để có chỗ cho h c viên sinh hoọạt. Thế là vài tháng sau ở khu nông trại có một hội trường rộng lớn, đủ chỗ cho nĕm trĕm người ngồi. Từ đó trường có một hội trường cho các em học viên diễn tập vĕn hóa vĕn nghệ, đầy đủ phong màn hoành tráng. Vào những dịp Tết, Lễ khỏi phải diễn ngoài trời như trướcđây. (Ngày khánh thành Hội trường có em Trương Công Chánh, khóa một ban CN, Trưởng ban đại diên của trường, dàn dựng chương trình vĕn nghệ đĕc sắc; tôi còn nhớ rất rõ) Ông Nguyễn Vĕn Hạnh giữ chức Hiệu trưởng cho đến giữa nĕm 1972 bàn giao lại cho ông HuǶnh Xuân Thọ kỹ sư Ngư nghiệp thay thế. Ông được điều về Nha hoc vụ làm giảng viên các khóa Cao đẳng sư phạm đươc Nha tổ chức tại đây. Kể từ nĕm đó tôi và thầy Hạnh không còn gĕp nhau. …. Sau ngày 30-4-1975 nghe đâu ông đang dạy tai trường Ěại học kỹ thuật sư phạm Thủ Ěức. Bẵng đi một thời gian dài, thời gian nầy tôi trôi nổi muôn phương. Lúc lên Biên Hòa, lúc ra Phú Quốc, rồi về Bình Dương, khi ra tận miền Trung, rồi vào Nam lên miệt Củ Chi, Bình Chánh Nông trường Phạm Vĕn Hai cuối cùng chốt ở quận Tưcho đến hôm nay, tại miền đất được xem là quê hương thứ hai nầy của tôi, tôi đã gặp được những đồng nghiệp cǜ như anh Sâm, anh Sương, anh Thi, và luôn cả người học trò cǜ Trần kim Chi… thân thương xưa kia.Vào nĕm 1990 Thầy Hạnh làm Phó giám đốc xí nghiệp xuất nhập khẩu thủy hải sản thuộc Quân khu 7 cạnh bên Thảo cầm viên, nằm trên đường Xô Viết Nghệ Tƿnh. Tôi làm nhân viên thu mua, do người anh bên vợ giới thiệu. Tôi đến vĕn phòng ông để hỏi thĕm sức khỏe, chúc mừng, hai thầy trò đươc gặp lai nhau, lúc nầy công việc mạnh ai nấy lo. Một thời gian ngắn xí nghiệp nầy phá sản, trước khi đi, tôi chúc thầy sức khỏe và chia tay từ đây. Phải nói thời cơm áo gạo tiền nhìn ai cǜng gầy ốm -cái thời mà:Muốn nhìn hoa lá để quên đi,Mà khi không bỗng nhớGiữa đời thường cơm áo cứ vây quanhBạn đến đây mừng ta, thôi hãy nói những niềm vui,Xin uống cạn những tấm lòng trong sángXin uống cạn những tấm lòng lo lắng cho nhau bao ngày lận đậnEm ơi hãy cùng ta uống cho cạn đêm nay và mãi mãi sau nầy.Tưởng rằng Thầy Hạnh và tôi không có cơ hội gặp nhau nữa nhưng nào ngờ! Ngày đầu của nĕm mới (Dương lịch), trường Nông lâm Súc Huế tổ chức họp mặt tại trường Sư phạm Mầm non hôm ấy tôi tìm đến tham dự theo thông tin của một bạn cǜhọc cùng lớp, (anh Hồ Vĕn Côi). Thế là tôi lại gặp ông Hiệu trưởng trong tình cờ. Nhớ lại câu nói người xưa:Hữu duyên thiên lý nĕng tương ngộĚúng như vậy không hẹn m à gặp.Những nĕm sau này, mỗi lần họp mặt, Gia đình NLSBD có đông đủ thầy cô, học viên đến tham dự. Như những ngày: đầu mỗi nĕm, ngày nhà giáo, ngày họp mặt thường kǶ hàng tháng. Mỗi lần có thầy Hạnh tham dự, dường như không khí rộn ràng, nhộn nhịp tĕng lên gấp bội, vì chắc chắn một điều, phần ca hát nghiệp dư sẽ đươc trình diễn, không ai ngoài Thầy Hạnh.Tôi nhớ một lần, nĕm nào không nhớ, nhân ngày Nhà giáo được Ban Liên lạc tổ chức tại Lương sơn Quán-Bình Dương. Thầy trò tiệc tùng vui vẻ, có ai đó đề nghị thầy Hạnh cho anh em nghe một ca khúc tự chọn, thầy sẵn sàng ngay, tựa bài hát: ”Mộng dưới hoa” và bài kế tiếp là bài ”Huyền thoại Rượu“ (cải biên bài Huyền thoại mẹ của nhạc sƿ Trịnh Công Sơn). Trước lúc hát ông xin lỗi các cô thông cảm vì có một đoạn tiếu.Tôi còn nhớ một đoạn như sau:Ai trong đời cǜng lấy vợVợ là nợ là oan gia
Thà r g cằnứ như taTa thề không lấy vợĚể từng đêm đi nhậu chẳng vợ nào nó la…Mọi người trong bàn tiệc im lặng để nghe, vừa dứt bài mọi người vỗ tay rần rần hồi lâu, chất giọng hay rõ ràng lại vừa tiếu lâm, từ dưới bàn tiệc có ai la lớn …bis… bis .Một lần cùng đi với nhóm độ 15-20 người vừa giáo viên vừa học viên theo lời mời của em Ngô Thị Nĕm ở trong ban liên lạc, đến Hoa viên của nhà em thĕm chơi, ĕn uống, trong đó có vợ chồng thầy Hạnh, mọi người đề nghị thầy Hạnh hát một bài vui nhất, ông không ngần ngại lên ca bài ”Sáu mươi nĕm cuộc đời”. Sau khi hát xong lời chính, thầy đổi qua lời cải biên: Em ơi 90 nĕm cuộc đời… 30 nĕm đầu…. 30 nĕm sau… 30 nĕm cuối vị chi là tròn 90 nĕm, quá tuyệt vời ại vỗ tay. Có một điều cuộc -Lđời chỉ 60 nĕm thôi sao? Chuyện nầy chỉ có nhạc sỹ Y-Vân mới giải thích đươc. Còn riêng thầy Hạnh lúc thầy ca bài nầy cǜng trên thất thập rồi.Vài nĕm sau BLL kể cả tôi muốn gặp thầy Hanh cǜng rất khó. Biết thầy ở đường Nguyễn Vĕn Ěậu quận Gò Vấp, nhưng không thể vào gặp được. Sau tôi mới ết bithầy đang lâm trọng bệnh, không thể đứng dậy để tiếp khách. Vài tháng sau, gia đình thầy báo cho BLL-NLSBD biết thầy đã vƿnh viễn ra đi. Khi hay tin lòng tôi chùng xuống mang một nỗi buồn vô hạn. Mới đây thôi Thầy Hạnh và chúng tôi gặp nhau ở quán số 3@ đường Trần Phú. Sao thầy ra đi sớm thế, để lại sự tiếc nuối c ho gia đình bạn bè, đồng nghiệp và tất cả g/v, h/v NLSBD.Ěám tang của thầy, Gia đình NLSBD đi đủ mặt, đến để tiễn đưa thầy lần cuối tại một ngôi Chùa ở quân Gò-Vấp. Thắp nén nhang trước di ảnh của thầy, tôi xúc động cầu nguyện hương linh thầy yên nghỉ đời đời nơi chốn Vƿnh Hằng. Vƿnh biệt thầy, vƿnh biệt người anh, người thầy quý mến của tôi. (Câu chuyện trên tôi nhớ bao nhiêu viết bấy nhiêu, nếu có cái thiếu, cái dư thừa mong quí vị vui ẻ thông cảm, xin cám ơn)vNgày sẽ hết tôi sẽ không ở lạiTôi sẽ đi và chưa biết đi đâuTôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãiVì nơi đây tôi sống đủ vui sầu…Thơ Bùi Giáng.Nguyǿn Vĕn QuýtThầy Nguyễn Vĕn Hạnh trong ngày Nhà Giáo 20-11-2006
***N hững giá trị đời thường mà bài viết hôm nay muốn nêu ra nhân dịp Ngày Nhà Giáo 20.11 là những giá trị ủa l còng biết ơn thầy cô, những tâm hồn trồng người đã ban tặng, cống hiến cho xã hôi, cho con người những cái chữ, những kiến thức từ cơ bản đến cao hơn, xa hơn để cuối cùng cho xã hội một sản phẩm trồng người hoàn hảo.Hãy ngược dòng thời gian để nhớ lại những nĕm tháng không quên khi còn ngồi ghế học đường, mới cảm thấy thấm thía công ơn giáo huấn của thầy cô, những bàn tay cùng khối óc hết lòng chĕm sóc cho những hạt giống tương lai, tận tâm chỉ dạy truyền đạt kiến thức, cǜng như kỹ nĕng sống còn, thích hợp cùng tồn tạitrong cộng đồng xã hội… Tôi còn nhớ rất nhiều về hình ảnh \"ông giáo Pháp vĕn\" một ông giáo già của thập niên 60 quần tây đáy thụng, áo dài tay manchettes҆, ôm cái cặp da to đùng nâu sệt (mà bây giờ không thể nào tìm thấy được) rất nghiêm khắc và thường giảng oral về triết lý cuộc đời, đạo làm người trong cuộc sống qua những bài giảng Pháp vĕn, lúc nào cǜng luôn miệng không ngớt, sự tận tâm ấy là m t ộcông viêc bình thường, giá trị cǜng rất đời thường nhưng đã đem lại cho học sinh một thấm thía cho bài học môt nguyên tắc cơ bản cho một lộ trình nhập cuộc, một ông thầy dạy toán tay lúc nào cǜng lĕm lĕm chiếc roi mây sẵ-n sàng vuốt khẻ vào mông vào vai những \"con cừu\" lười biếng hay sai con số toán học… ấy vậy mà học sinh chẳng hề oán hận, chỉ biết lầm lủi sửa chữa lỗ ầm, cố gắng không sai phạm nữa… tất cả những hành động ấy xem ra rất đời i lthường nhưng lại có một giá trị sâu sắc....Rồi những nĕm tháng dưới mái trường áo nâu, bên cạnh những tiết học cơ bản, chuyên môn… cǜng kèm theo những lời nhắn nhủ… nhắc nhở để học sinh tiếp cận cuộc sống, nhớ biết công ơn cha mẹ, thầy cô… Thầy Trần Hồng Ěức thì chậm rãi, từ tốn thường oral học sinh mỗi khi bức xúc về những \"cái quỷ của thứ ba học trò\" thật sự là một giá trị đáng trân trọng. Thầy Lâm Tô thì có giọng của người miền Bắc nói nhanh, giọng sang sảng cǜng thường khuyên nhủ, cảm hóa học sinh từ ơn cha nghƿa mẹ để từ đó học sinh cố gắng học tốt.. Thầy Cao Ěức Thịnh giọng th điềm đạm, thái độ ứng xử cǜng nhẹ nhì àng từ tốn thường nêu những ví dụ điển hình, tiêu biểu để ọc sinh đặ ht mình vào vị trí đó mà tìm cho mình một cách học tích cực hơn..Rồi cǜng có những thầy bày tỏ cách riêng của mình đối với sự học hành không nghiêm túc, cǜng như cái phá phách của \"cái nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò..\" Tất cả những hành động đó, giáo huấn, nhắc nhở như vậy, là một khuyến khich, là một liều thuốc tinh thần bình thường và bình thường như một sinh hoạt học đường nhưng thât sự nó đã có một giá trị sâu đậm, một giá trị rất đời thường nhưng lại mang một ý nghƿa triết lý cao cả. Xin được trân trọng những giá tri đời thường này, xin được vinh danh thầy cô nhân ngày 20.11.Cǜng xin nghƿ rằng bài viết này sẽ không lạc đề để tô điểm thêm sắc màu và trân trọng NGÀY NHÀ GIÁO 20.11.NGUYỄN VĔN HỒNGThầy Cao Ěức Thịnh
Bốn mươi nĕm, quả quá là dài,Bạn bè thay đổi, Cô Thầy già đi..Cuộc đời tựa cánh chim di??Người đi, kẻ ở.. còn gì hôm nay??TRANG NHÀ Nông - Súc chuyền tay..Thông tin cập nhật, Bạn-Thầy gần xa..Nào THƠ- HÌNH ẢNH- TRANG NHÀ..VIDEO CLIP.. kéo ta lại gần,Họp nhau TRUYỀN THỐNG hàng nĕm,Gặp Thầy-Cô cǜ, thêm phần vui tươi,Mọi người rộn rã tiếng cườiMặt mừng, tay bắt.. đời người còn bao??Hàng nĕm ĚẠI HỘI đón chào..Chúc thêm SỨC KHOẺ DỒI DÀO: THẦY CÔThụy-Chi (KTGD)Kỉ niệm 40 nĕm xa mái trường và Thầy Cô..Em xin cầu chúc tất cả các Cô Thầy luôn thật nhiều sức khỏe
Tôi còn nhớ kỷ niệm thời đi dạy học tại trường NLSBD.Từ tờ mờ sáng(4h30) tôi đã thức dậy để chuẩn bị đi dạy học nhà ba mẹ tôi ở đường Công Lý , (bây giờ là đường Nguyễn vĕn Trỗi gần chùa Ěại Giác), .Sau khi chuẩn bị xong tôi đi bộ đến ngã tư Trương Quốc Dung quẹo phải đi đến đường , Hoàng vĕn Thụ đường Võ Tánh cǜ đứng ở đó đón xe lam ra Bà Chiểu Bến xe lam gần chợ Bà () . Chiểu tôi xuống xe tiếp tục đi bộ đến rạp hát Cao Ěồng Hưng giờ là Nhà sách Gia Ěịnh đứng ở () đó đón xe đò Ěồng Hiệp để đi đến trường Bình Dương dạy học.Hồi ấy anh Lư Quang Dǜng là phụ tá Giám học xếp giờ dạy cho các giáo sư trong trườ, ng, anh ấy sắp xếp rất tài tình mỗi người chỉ dạy có hai ngày là đủ số giờ dạy của mình rất tiện cho , , bọn tôi vì đa số đều ở Saigon Bây giờ anh Dǜng đã đi xa chúng ta không thể nào gặp lại anh ấy . , nữa nghƿ mà xót xa cho số phận một người bạn dễ mến của chúng ta, .Tôi thường đi dạy cùng lúc với cô Diệp vì trùng ngày dạy điểm hẹn của chúng tôi là rạp hát , Cao Ěồng Hưng chúng tôi thường chuẩn bị thức ĕn mang theo để ĕn trưa và cùng ĕn với nhau tại , phòng giáo sư rất là vui.Phòng giáo sư được chia làm hai sau khi ngĕn phòng ngoài là bàn bóng bàn của giáo sư, thì bên trong được ngĕn làm hai một bên nữ một bên nam có trang bị ghế bố để mọi người nằm nghỉ , , trưaKhi nghỉ trưa tôi thường được nghe âm thanh của trái banh tưng trên bàn chơi bóng bàn , (thường chỉ có nam GS chơi thỉnh thoảng ), nghe các thầy nói chuyện với nhau, bây giờ ngồi nhớ lại tôi thấy hay hay và trở thành một kỷ niệm đẹp của một thời dạy học tại ngôi trường thân thương của mình. Hồi đó tôi cǜng ít nói gặp bạn đồng , , nghiệp chỉ nhoẻn miệng cười hơn nữa , mỗi tuần chỉ lên trường có hai ngày nên cǜng không gặp đủ mặt các giáo sư trong trường trừ những lúc hội họp và gác thi mới gặp đông đủ mà thôi.Thấy thời gian còn trống nhiều tôi ghi danh tại Ěại Học Vĕn Khoa ban Vĕn chương Việt Nam , để học cho vui May mắn mƿm cười với tôi tôi lấy được Chứng chỉ dự bị và tiếp theo hai chứng chỉ . , Vĕn chương Quốc âm và Ngữ học Việt Nam.Nói nhỏ các bạn nghe nếu không có sự cố xảy ra nĕm , 1975, tôi sẽ tiếp tục học ở Vĕn Khoa để lấy thêm hai chứng chỉ nữa là được bằng cử nhân rồi nói cho vui vậy mà chuyện bây giờ mới , (kể).Khi đi dạy tôi còn rất trẻ mới có , , 21 tuổi sức trẻ tôi siêng nĕng và kiên nhẫn lắm điều này tôi , (giống ba tôi), đi dạy về tối còn vào Hôi Việt Mỹ mỗi tuần hai tối để học Anh vĕn lớp công chức được dạy miễn phí.Giờ tuổi đã xế chiều ngồi nhớ lại những kỷ niệm đã xảy ra trong cuộc đời đi dạy học của , mình một thời được làm giáo sư được đứng trên bục giảng để truyền đạt kiến thức cho học sinh, , tôi thấy rất vui vì mình đã sống những nĕm tháng rất vui vẻ hạnh phúc và có ý nghƿa , .Tôi luôn tự hào về nơi dạy của mình vì nơi ấy tình thầy trò luôn gắn bó với nhau, cùng chia vui sẻ buồn môt niềm vui tinh thần rất đáng trân trọng vì không phải ở đâu cǜng được như thế, , vì thế ta hãy cứ sống vui giữ gìn sức khỏe để còn gặp nhau thường xuyên các bạn nhé, !Trường Nông Lâm Súc Bình Dương,Thầy trò gắn bó tình thương đậm đà, .Trần Thị Bạch Mainlsbd14/3/2016
Tháng 7/2008 tôi về lại Việt Nam là để vừa thĕm Mẹ già đã 90 tuổi, Mẹ vợ 86 tuổi, vừa để cúng giỗ cho Ba tôi, cho Ba vợ tôi.Một hôm khoảng 9 giờ sáng, chuông điện thoại reng. - Hello, tôi nghe đây.- Hello, làm ơn cho tôi gặp thầy C.- Chào cô, tôi là thầy C đây, xin lỗi cô là sao?- Kính chào thầy. Em là X, học trò cǜ của thầy, liên lạc được với thầy tụi em mừng lắm đó. Thầy biết không, em phải nhờ con nhỏ cháu làm trong Bưu Ěiện tỉnh truy tầm số điện thoại nhà của em thầy, may mà có được. Thầy khỏe không? Có cô và có em nào về với thầy không? Thầy về bao lâu, chừng nào thầy đi?- Cám ơn em gọi đến thĕm. Em, ông xã và các cháu khỏe không? Thầy trò mình hơn 30 nĕm mới liên lạc được với nhau. Thú thật, thầy không thể hình dung nỗi em là đứa học tr đò ã học thầy nĕm nào, lớp nào, mặt mǜi ra sao. Nhưng khi vừa nghe em bảo, em là X học trò cǜ của thầy đây, thầy thật xúc động và mừng lắm. Sau 30.4.75, cuộc đời thầy rách nát te tua, làm thân hèn mọn của kẻ thất thế, không bao giờ ngờ là ngày hôm nay vẫn còn có những đứa học trò cǜ còn biết nghƿ, còn biết nhớ đến thầy. Một lần nữa thầy thành thật cám ơn em nhiều. Cho thầy gởi lời thĕm tất cả các em khác.- Thưa thầy, nghe thầy về tụi em mừng quá, tụi em thông báo cho các bạn hay hết rồi. Tụi em chừng 15 đến 20 đứa định Chúa Nhựt tuần tới 17.8.08 xuống Sa Ěéc thĕm thầy, thầy thấy có gì trở ngại không?- Ěược các em nghƿ, nhớ, nhất là phải bỏ công ĕn việc làm, phải lặn lội đường sá thật xa xôi vất vả để đến thĕm thầy. Quí lắm, hân hạnh cho thầy lắm, cám ơn các em vô cùng. Ěến đi, không có gì trở ngại hết. Thầy cǜng rất mong muốn gặp lại các em để tìm lại cái không khí đầy ấp những kỷ niệm thuở nào, đứa thì hiền ngoan dễ thương học giỏi, đứa thì nghịch ngợm phá lớp phá thầy…. Nhưng hiện nay đối với thầy, tất cả đều là những kỷ niệm quá đẹp, quá đáng yêu. Sống trong giai đoạn bi thảm của đất nước, vừa nghèo vừa chiến tranh triền miên, thầy trò chúng ta đều bất hạnh như nhau, đều đáng thương như nhau, thật may mắn là vẫn tồn tại để vẫn còn gặp lại nhau. Cho thầy biế ịch trt lình các em xuống Sa Ěéc như thế nào để tiện việc sắp xếp đón tiếp các em.- Sáng sớm Chúa Nhật các em đi, chiều các em về.- Không được, thầy trò mình hơn 30 nĕm mới gặp lại, biết bao nhiêu chuyện để hàn huyên, biết bao nhiêu chuyện để đáng nói. Các em phải ráng sắp xếp tối thiểu một ngày đi, một ngày ở, một ngày về mới được. Cho thầy nĕn nỉ các em một lần đi, được không?- Chính vì hơn 30 nĕm mới liên lạc được với thầy nên bằng mọi cách tụi em phải xuống thĕm thầy, chỉ cần đến thấy thầy cô mạnh khỏe, hỏi thĕm vài câu rồi về là tụi em vui rồi. Thầy biết không, nhiều đứa có cơ sở làm ĕn buôn bán, đứa thì bận bịu gia đình con cháu lu bu không thể ở lâu được, mong thầy thông cảm cho. Em sẽ cố gắng thuyết phục các bạn chiều Thứ Bảy đi, chiều Chúa Nhật về.Sau khi nói chuyện với em X qua điện thoại, tôi rất nôn nóng và mong mỏi sớm được gặp lại các học trò cǜ thân yêu của mình. Loay hoay rồi cǜng đến ngày hẹn, em X gọi điện thoại báo với tôi: -Tụi em sẽ khởi hành lúc 3 giờ chiều nhưng phải chạy vòng vòng để rước các bạn, chừng nào đến cầu Mỹ Thuận sẽ gọi điện thoại cho thầy.Tôi liền bay xuống Vƿnh Long đón các em để hướng dẫn về nhà tôi, vì quê tôi ở một xã hẻo lánh của tỉnh Ěồng Tháp khó tìm và khó đi. Gặp lại các em, tôi vừa mừng quá đỗi, vừa cảm động muốn khóc. Tôi bàng hoàng, phải chĕng đây là những đứa học trò cǜ của tôi, đứa nào cǜng trở thành người lớn, đứa nào trông cǜng có vẻ già dặn chững chạc. Nhưng các em
thể hiện tình cảm vẫn như thuở nào, vẫn không có gì thay đổi, tôi có cảm tưởng như vẫn kính thương thầy cách đây hơn 30 nĕm khi tôi đang là thầy và các em đang là học trò. Buổi trùng phùng dưới bầu không khí tuyệt vời nầy của thầy trò chúng tôi, đối với tôi, đây là một trong những dấu ấn lớn lao ĕn sâu vào lòng tôi, có lẽ mãi mãi tôi khó mà quên được. Từ Vƿnh Long tôi hướng dẫn các em về đến nhà lúc 9 giờ tối. Ěi đường xa thật vất vả và mệt nhọc nhưng gương mặt em nào cǜng vui tươi rạng rỡ, nói nói cười cười. -Th y biầết không, nghe nói thầy ở trong quê hẻo lánh, chúng em đã chuẩn bị tinh thần trước, không dám mang giầy vì sợ lội bộ đường đất trơn trợt, có đứa mang theo thuốc muỗi vì chắc có nhiều muỗi lắm…Cȫu hȇc sinh NLSBD thĕm Thǡy Công TǛi Ěȍng Tháp (17-08-2008) Gia đình tôi ãi các em nhđững món ĕn đồng quê như cháo cá, gỏi bắp chuối, canh chua cá lóc, cá rô kho tộ, cá tai tượng hấp cuốn bánh tráng, thịt gà xào sả ớt…, mỗi em uống một vài ly rượu nho đỏ do tôi mang về từ Úc. Rượu vào lời ra, t ầy trhò quây quần bên nhau tâm sự hàn huyên đủ điều, chuyện đời xưa, chuyện đời nay, gợi lại biết bao kỷ niệm cǜ dưới mái trường xưa. Hầu hết các em đều thành công và thuộc thành phần khá giả trong xã hội. Một số em tốt nghiệp Ěại Học có chức có quyền. Có em làm giáo chức. Có em làm Hiệu Trưởng. Có em làm chủ đồn điền cao su. Có em làm chủ hiệu buôn lớn. Có em làm Giám Ěốc Công Ty xuất cảng. Có em làm chủ nhà máy nước đá. Có em thành công về nông trại cung cấp rau sạch cho thành phố…. Về gia cảnh thì có em đã có sui gia và có cháu nội cháu ngoại.Tôi đề nghị với các em, bây giờ thầy đã bỏ nghề dạy học rồi, thấy em nào cǜng giỏi hơn thầy, thành công hơn thầy, tóc cǜng đã có những điểm trắng, thôi thì các em hãy gọi thầy bằng anh đi. Ěể gần gǜi hơn, để thân mật hơn chúng ta nên coi nhau như anh em Tất cả các , . em đều phản đối ý nầy. Các em bảo, tinh thần “TÔN SƯ TRỌNG ĚẠO” của thế hệ tụi em, tụi em luôn luôn gìn giữ, một chữ cǜng là thầy, sự hiểu biết của tụi em, sự thành công của tụi em, sự nên người ủa tụi em đều có công đóng góp của quí thầy quí cô, làm người m cà không biết trọng đạo nghƿa thì làm sao sống trên đời cho ra con người. Tinh thần tôn sư trọng đạo là một đức tính cao quí, một thể hiện tình cảm quá đẹp của tình nghƿa thầy trò. Theo chúng em nghƿ, tinh thần nầy cần phải được trân trọng, cần phải được bảo tồn, thầy nên để cho chúng em làm điều tốt đẹp nầy.
Ngày hôm sau, chiều Chúa Nhật, vợ chồng tôi theo xe tiễn đưa các em về đến Vƿnh Long rồi chia tay vào lúc 6 giờ. Ěến 10 giờ đêm em X gọi điện thoại báo cho tôi biết các em đã về tới thị xã Thủ Dầu Một, tất cả đều bình an. Ěêm hôm đó không biết tại sao hình ảnh các em cứ lảng vảng trong tôi làm cho tôi không ngủ được.Ngày 11.9.08 tôi lên chuyến bay 10 giờ 40 phút tối để trở về Úc. Trời đang mưa tầm tã thế mà từ Bình Dương độ khoảng 20 em đến tận sân bay Tân Sơn Nhất để tiễn đưa vợ chồng tôi. Nhìn các em vẫy vẫy tay chào từ giã mà lòng tôi muốn khóc. Tôi là con của một gia đình nông dân nghèo, nhưng may mắn có người cha người mẹ hết lòng thương yêu và cặm cụi hy sinh cho tôi được học hành. Tôi không có cao vọng, được làm Giáo Sư Trung Học là tuyệt đỉnh mơ ước của tôi rồi. Tôi chọn nghề nầy không phải vì có nĕng khiếu, cǜng không phải vì yêu nghề g đầu trẻ, chọn võ ì thi đại mà đậu, chọn vì biết chắc sau khi tốt nghiệp sẽ có việc làm ngay, sẽ có tiền phụ với cha mẹ già lo cho đàn em dại. Vì xuất thân từ gia đình nghèo, ã tđừng gặm nhắm những nỗi đau, những nỗi khốn khó của thân phận nghèo hèn, nên khi đến dạy lớp ọc đầu tihên nào tôi cǜng nói với các em: “Có hai hạng người bị thiệt thòi và bất hạnh nhất trong xã hội: thứ nhứt là nghèo, thứ hai là học dở. Do đó thầy rất ước mong em nào cǜng phải cố gắng học hành cho giỏi”. Trong suốt thời gian dạy học, tôi luôn luôn cố gắng làm người thầy tốt và mẫu mực. Trời sinh tôi bản chất hiền từ, chưa bao giờ biết làm dữ với ai, nhưng vì muốn cho học trò sợ sợ mình một chút để mà cố gắng học hành nên tôi phải làm ra vẻ hơi nghiêm và hơi khó. Ěiều nầy tôi nghƿ rằng, chắc bị ọc tr hò ghét thì nhiều, thương thì không có.Người ta thường bảo, nghề thầy giáo là nghề vừa nghèo vừa bạc bẽo, tôi chọn vì vừa với tầm vói của mình, trước đây quả thật tôi cǜng hơi lấn cấn về vấn đề nầy. Vì vận nước, tôi phải bỏ nghề dạy học nửa chừng, nhưng sau trên 30 nĕm gặp lại những đứa học trò cǜ, với bằng tất cả tấm lòng mà các em thể hiện, tự dưng tôi được giác ngộ rằng: “NGHỀ DẠY HỌC NGHÈO NHƯNG KHÔNG BẠC BẼO, NGHÈO MÀ HẠNH PHÚC”. Nghề mà tôi chọn có thể nói là một cách rất tình cờ, nhưng thấy cǜng có lý lắm, cǜng an ủi lắm.
1967-2017 . 68 . Trước khi trở lại Úc, tôi có viết một thư ngắn để cám ơn các em. Sadec, ngày…Các em thân thương,Chuyến về thĕm lại quê cǜ lần nầy không ngờ gặp lại các em, thầy thật xúc động và thật mừng.Vì thế sự, thầy phải tha phương cầu thực, phải xa những người thân yêu, xa bạn bè, xa trường cǜ, bỏ lại biết bao kỷ niệm đẹp.Long đong, lang thang, khi cuối cuộc đời quay lại mái nhà xưa, tất cả đều thay đổi. Nhưng cǜng có được niềm an ủi lớn lao cho kiếp thầy giáo già là gặp lại các học trò cǜ của mình, rất nhiều em đã thành đạt, đã rất khá giả, đã rất tài giỏi hơn thầy, thế mà vẫn không quên thầy. Lâu lắm rồi, bây giờ mới có dịp nghe lại tiếng thầy thân thiết, gợi lại cho thầy biết bao nỗi nhớ thuở nào. Cám ơn các em đã cho thầy niềm vui và hạnh phúc nầy.Vài hàng thĕm tất cả các em. Thân chúc gia đình các em luôn vui, khỏe, may mắn, thành công. HUǵNH VĔN CÔNG. Nhà hàng MỘC (Bình Dương) 12/8/2013
Hằng nĕm ngày một tháng giêngHọp mặt truyền thống của trường Bình DươngĚại gia đình \"Nông Lâm Súc\" thân thươngDang tay hòa nhịp tỏ tường bền lâuTri ân thầy Ěiện thuở đầu*Mở trường \"vừa học vừa làm\" Việt NamHệ trung học \"Nông Lâm Súc\" phía NamLộ trình thành lập rộng lan mọi miềnCái nôi \"Bảo Lộc\" đầu tiênHuế; Cần Thơ; Bình Dương; Tây Ninh… đó! - Nghƿa tình anh emVượt bao vất vả gian nanĚại hoc, trung cấp… mở đàng khai thôngĚầu vô tốt nghiệp phổ thôngNuôi, trồng, thủy lợi... góp công xây đờiPhát hành Kỷ Yếu Bình Dương Trường 50 tuổi vấn vương đong đầyÂn người sáng lập dựng xây Mênh mông biển cả biết ngày nào vơi !!! * Thầy Ěặng Quan Ěiện (nguyên Giám đốc Nha ọc vụ Nông lâm súc Shài Gòn) . Lê Hữu Tín K1 Canh nông Nông Lâm Súc Bình Dương 24-5-2016
Trƣȗng tôi nǫm cǛnh cánh đȍngĚiȁp vàng rȫc ngõ, phƣȝng hȍng nș hoaHàng keo trƣȕc gió lòa xòaNíu chân ai bƣȕc khi qua lȋi nàyBên nhau hȇc tǧp hĕng sayHǹt giȗ lý thuyǹt, đǹn ngay thȫc hànhMȍ hôi nhȉ xuȋng đȍng xanhCho khoai, lúa, bǩp lên nhanh tȥng ngàyBǛn, tôi: tay cuȋc, tay càyHôm nay cȫc khȏ, ngày mai nên ngƣȗi.Hân hoan khi đƣȝc điǽm mƣȗiBuȍn lo khi thǟy sâu, ruȍi đȟc câyNhƣng thôi, kinh nghiȁm thêm dàyMai sau có dȅp trȏ tài giúp dânÁo nâu, lòng vǥn trǩng ngǡn…CN2 1973- NLS BDTrǡn Kim Chi11 CN2 (1974): T trái sang: Trừần Kim Chi, Đặng Hi p Hòa, Phan Th ệịM ai, Nguy n Th ễị Thơ, Đặng Th Sen, Tr nh Th H ng Nh n ịịị ồạ
Với cuộc đời của mỗi con người, quãng đời học sinh đều tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Quãng đời quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu. Có người thì yêu ngôi trường trung học, có người lại nhớ mái trường mầm non. Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu nhất mái trường NLS.BD. Tọa lạc tại ấp An Thạnh-xã An Thạnh-Quận Lái Thiêu-tỉnh Bình Dương (nay là Ěại học Thủy Lợi Cơ ở II thuộc khu phố Thạnh Lợi- s-phường An Thạnh-thị xã Thuận An ỉnh B-tình Dương). – Một mái trường mộc mạc thân yêu và đơn giản bởi chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ với bao kỷ niệm vui buồn thời thơ ấu với màu áo nâu học trò. Khác với những ngôi trường khác, ngôi trường của tôi là một ngôi trường được lợp mái tole, đặc biệt tường được sơn màu vàng nhạt. Vừa được thầy cô dạy vĕn hóa và chuyên môn Nông-Lâm-Súc Nhớ lại những ngày ấy tôi chân ướt, chân ráo bước vào ngôi trường, cảm giác bồi hồi, lo sợ trước ngôi trường NLS mến yêu này, trước bao gương mặt xa lạ của bạn bè gần xa.
Thế rồi tháng 4 nĕm 1975, giải phóng miền Nam, hòa bình thống nhất đất nước. Anh em, thầy trò chúng tôi lần lượt chia tay. Người nằm xuống, người tiếp tục con đường học vấn, người tìm kế mưu sinh, người đi tìm cuộc sống nơi miền đất lạ….. Tất cả đã chia tay….. Và khi cuộc sống đ ổn định, xã ã hội đã dần thông thoáng thì mỗi người con của trường NLS.BD chúng ta đã tìm về với nhau: Từ những thầy cô là hiệu trưởng đầu tiên đến những giáo sư đứng lớp, những bậc đàn anh khóa 1,2, 3,…… Ěó là nhờ công lao của các anh Lê Thạch Trinh, Trương Công Chánh, Trần Vĕn Hai, HuǶnh Cẩm Ěa, Ěặng Hữu ợi, Lvà anh Ěặng Thành Quan…….. Canh nông khóa I NLS.BD Và khi anh Trần Vĕn Thêm (Bùi thế Sơn) –Công thôn khóa 2 NLS.BD đại diện trường đứng ra ( ầu Trưởng ban libên lạc tổ chức họp mặt truyền thống lần thứ 1, thứ 2, thứ 3,… Những thầy cô, những cựu học sinh các khóa lần lượt về trường ngày một đông hơn.Ngày đầu tiên trở về mái trường xưa sau mấy mươi nĕm xa cách để dự buổi họp mặt truyền thống, (tôi là người được Ban liên lạc trường phân công vận động anh em họp mặt tham gia các mặt sinh hoạt của trường). Thời gian qua đi, các bạn nhỏ tuổi nhất cǜng đã ngoài 50, tuy bề bộn công việc nhưng vẫn thu xếp để về họp mặt cùng nhau. Tôi bỗng nôn nao lạ thường: Từ những thầy cô đến những anh em cựu học sinh các khóa. Tất cả mái tóc đều đã bạc trắng, dáng đi mệt nhọc như những cụ già lớn tuổi nhưng ánh mắt, nụ cười ai cǜng rạng rỡ và đầy nhiệt huyết. Ěâu đó vang lên tiếng í ới: “ thầy, thầy ; cô, cô có nhớ em không”…. Bạn bè thì tay bắt, mặt mừng ôm nhau mừng mừng, tủi tủi….. hỏi thĕm nhau về gia đình, sự nghiệp….. , đứa còn, đứa mất ……. Ôn lại những kỷ niệm xưa. Tôi như trở lại tuổi thơ ngày nào……. Và tôi, thật ự xúc động. sVà cǜng từ những ngày họp mặt truyền thống hàng nĕm ấy, tôi đã dần tìm lại được những người bạn thân thương thời thơ ấu như: Bạn Khương, Trực, Sanh, Vạn, Tuấn, Việt, Phát, Thành, Chúc, Phước, Nho, Sơn, Hoa Phan, Hoa Ěoàn, Thanh Thủy…..Có b may mạnắn có cuộc sống ổn định, có vị trí khá quan trọng trong xã hội không những trong tỉnh nhà mà còn ở nhiều tỉnh, thành khác trong nước và ngoài nước, nhưng cǜng có bạn kém may mắn hơn, phải vất vả với cuộc sống gia đình với công việc xã hội, có những bạn đã vội đi xa không bao giờ gặp lại chúng ta và thầy cô nữa.
Vâng! điều làm tôi ngưỡng mộ nhất là có những bạn có cuộc sống may mắn hơn, có vị trí khá quan trọng trong xã hội như: Bạn Phạm Ěình Khương, bạn Lê Anh Việt (Công thôn khóa 6), bạn Nguyễn Vĕn Thiền, P ạm Ngọc Sơn, Nguyễn Trí Dǜng (Ěức Hhòa), Trần Tấn Tài, Phan Thị Hoa, và bạn ần Thị Kim Loan (TrCanh nông khóa 6 ), bạn Nguyễn Vĕn Lợi, Phan Châu Tuấn, HuǶnh Kim Châu, Lê Ngọc Phỉ, Bùi Thị Hương, Nguyễn Mai Châu, Hồ Thị Hường, Nguyễn Thị Thanh Yến, và bạn Lê Hữu Khương ( ục súc khóa 6). Ěều Mcó một tấm lòng thật cao cả, đã thể hiện “một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Các bạn ấy đ ủng hộ, tương trợ mang đến những tia lửa ấm áp cho những thầy cô tuổi cao, sức yếu, ã những người bạn đồng môn kém may mắn khi cần thiết như: bệnh hoạn, xây nhà tình nghƿa,… . Và đóng góp cả những lần họp mặt truyền thống hàng nĕm khi về trường.Ěó là những kỷ niệm sâu sắc, thắm đượm bao nghƿa tình của gia đình NLS BD chúng ta, mà tôi rất vinh dự cǜng là một thành viên trong mái ấm gia đình này. Phan Kiêm Ngân Công thôn khóa 6
Tìm v mềột chút Hương Xưa, Ěể tôi nhớ lại những trưa mùa Hè..Nhớ trường nhỏ, nhớ tiếng ve,Nhớ thầy, nhớ bạn, nhớ về tuổi thơ,Nhớ ơi là nhớ Ngày Mơ..Bao nhiêu mộng đẹp, đón chờ tương lai,Nhớ con đường nắng trải dài..Hắt hiu trước gió, thổi cài tóc mây..Nhớ đôi má đỏ hây hây..Sau giờ Nông ại đẫm đầy mồ hôi..TrNhớ giờ học, lót giấy ngồi..Buổi trưa canh lạnh, cơm xôi chia cùng..??Tìm nơi bóng mát ngã lưng..Gió hiu hiu thổi... \"thơm lừng\"... mùi phân..Hàng cây khuynh diệp reo mừng,Mƿm cười với gió, vô cùng.. nên thơ..***Tìm đâu lại được Ngày Mơ??Con đường Quốc lộ chắc nhiều đổi thay??(Có còn lưu nắng của ngày nĕm xưa??)Có còn trong gió đong đưa?Mùi phân thoang thoảng, cơm trưa chia cùng??Nhớ hoài ly nước uống chung,Xẻ nhau miếng bánh, đầy vun tình người,Dù cho vật đổi sao dờiBạn ơi hãy nhớ..\"Cơ Ngơi\" chúng mình??Thụy Chi
NÔNGLÂMSÚC Thương yêu ba chữ ngọt ngào .C Nông Lâm Súc d ờạt dào tung bay Vĕn ôn nghề luyện thật hay .Ra trường giúp bạn tràn đầy vinh quang .Canh Nôngchữ đỏ bảng vàng . (1)Học cách trồng trọt xóm làng ấm no.Sâu rầy đã biết không lo.Diệt trừ sâu bệnh chĕm lo rất rành.Thủy Lâmchữ trắng lá xanh. (2)Học để khảo sát cây xanh giữa rừng.Ao hồ ngư nghiệp chưa dừng.Làm thêm kỹ nghệ tưng bừng giàu sang.Mục Súcbảng đỏ trắng ngang. (3)Học làm bác sƿ cho đàn thú nuôi.Phòng ngừa bệnh thú trôi xuôi.Heo gà trâu ngựa nối đuôi chật đường.Công Thônchữ trắng xanh dương. (4)Học cách xanh đập cầu đường nông thôn.Nhiệt cơ kỹ thuật cùng môn.Làm toán số một công thôn khác nào.Trường xinh chào đón bạn vào.Áo nâu phất phơi một màu yêu thương.Học xong khi bước ra trường.Vĕn hay nghề giỏi cột rường quốc gia. Lê Chí ThànhBình Dương 040275 ( viết cho Nông Lâm Súc BD )Ghi Chú :1 : Bảng tên Canh Nông Màu vàng – chữ đỏ.2 : Bảng tên Thủy Lâm xanh lá cây – chữ trắng.3 : Bảng tên Mục Súc màu đỏ - chữ trắng.4 : Bảng tên Công Thôn màu xanh dương – chữ trắng
VINH DANH BẠN NGUYỄN VĔN ĚẸPNgười đầu tiên các tở ỉnh phía Nam áp dụng Công Nghệ Cao trong Kỹ thuật Thủy canh để ồng trCà Chua (2005) Chào ngày 25.4 ngày sinh hoạt hàng tháng của thành viên gia đình nls Bình Dương ngày thứ bảy của tuần lễ cuối trong tháng, cǜng bao nhiêu gương mặt thân thương Thầy và trò gặp gỡ, chia sẻ, thĕm hỏi, kể cho nhau những vui buồn, những lý thú của cuộc đời... Nhưng kǶ sinh hoạt tháng tư này lại thêm một hương vị mới, một vinh danh cho ngành giáo dục kỹ thuật nông lâm súc, mà cụ thể là môt thành viên của Nông Lâm Súc Bình Dương, bạn Nguyễn Vĕn Ěẹp CN k5 đ đem những kiến thức học được từ trường lớp từ thầy cô để ứng dụng vã à canh tác thành công thực phẩm rau trái sạch CÀ CHUA SẠCH, một mô hình mà thành viên gia ình nông đlâm súc chúng ta từng mơ ước và tâm huyết… và nay đã thành sự thực, sản phẩm đ được ã đánh giá và công nhận qua Bằng khen của Thủ tướng Chinh phủ, Bằng khen của UBND tỉnh Bình Dương. Xin trân trọng những đóng góp và chúc mừng niềm vui khó diễn đạt thành lời của bạn. Chúng tôi cǜng xin được chia sẻ niềm hạnh phúc đó và mong bạn tiếp tục những bước tiến hơn nữa..Thật vô cùng cảm động khi Thầy Thọ cựu Hiệu trưởng trường NLS Bình Dương thay mặt Thầy Cô đón nhận hương hoa trồng người từ bao lâu mà nay là môt kết quả mỹ mãn, đầy hãnh diện và hạnh phúc. Một đóa hóa tươi thắm đậm nét tri ân của tình thầy trò, môt ứng xử vĕn hóa tôn sư trọng đạo, uống nước nhớ nguồn… đã mang l cho buạiổi họp mặt hôm nay một sắc thái khác thường, kiêu hãnh… Những ly rượu chúc mừng, sẻ chia cho sự thành công trong lƿnh vưc nông nghiệp của bạn, những flash ghi lại hình ảnh ngày hương vị 25.4 một khoảnh khắc chớp nhoáng ghi lại sự kiện hôm nay với cái nhìn cùng nụ cười rạng rỡ của bao người đã nói lên ý nghƿa của cuôc sống \"Cuôc đời vẫn đẹp sao\" xin chúc cho nhau ngày hanh phúc, niềm vui khó phai của ký ức 25.4.2015. Lời phát biểu chân tình, đầy gắn bó, thân thiết của thầy Thọ đã mang lại ềm nivui sướng hãnh diện cho tình nghƿa thầy trò, những cái bấm máy kịp lúc của thầy Sương đã làm cho không khí nhộn nhịp, sôi động thêm lên, mọi người giờ đây đã theo cùng một nhịp ồn ào nhưng đầy thú vị, thính phòng hình như cǜng hiểu điều mà mọi người cùng hiểu ộn r, ràng, náo nhiệt, đâu đây tiếng hát muôn thuở như muốn trẻ trung ại của ca sỹ Mr Quýt: \" Những chiếc giỏ xe lchở đầy hoa Phượng… \" cái thuở tình \"YÊU\", yêu mà không dám nói, những ly rượu đi tour vơi đi theo lượt hòa lẫn ếng hát ti ngọt ngào của n ững giọng hát không chuyên nhưng. đầy nhiệt hhuyết…Ěâu đây vẫn còn đọng lại hương vị, cái hương vị đầy lưu luyến của sự thành đạt sau những bước dài nĕm tháng, một hương vị gắn kết tình người trong cuộc sống, thầy trò, bạn hữu .Một lần nữa, xin chúc cho ngày hương vị 25.4. mãi mãi hạnh phúc và cǜng không quên chúc cho gia đình NLS Bình Dương có một niềm kiêu hãnh từ HƯƠNG VỊ NGÀY 25.4.2O15.Trân trọng và thân áiNGUYỄN VĔN HỒNG
VÀI NÉT VỀ BẠN NGUYỄN VĔN ĚẸPNĕm 1975 bạn Ěẹp đang học lớp 12 ban Canh Nông k5 NLS Bình Dương. Sau 30/4 phải thi theo hệ Phổ thông và tốt nghiệp nĕm đó. Sau đó bạn học lớp Sư Phạm Cấp Tốc và trở thành nhà giáo. Nhưng niềm đam mê nghiên cứu về nông học lúc nào thôi thúc bạn vì vậy đến 2005 bạn đã chọn một hướng đi cho mình: sản xuất rau sạch bằng phương pháp bán thủy canh.Ở thời điểm 2005 và cho đến cả bây giờ 2015, thuốc trừ sâu, phân bón, chất bảo quản độc hại của TQ được bày bán tràn lan, có được rau sạch trong bữa ĕn hàng ngày là niềm mơ ước của mọi gia đình. Với kiến thức học được từ trường Nông Lâm Súc Bình Dương, tìm tòi thêm trong sách vở và nhất là có người bà con ở Úc đang bán máy móc, vật liệu cho phương pháp thủy canh, bạn Ěẹp đã sử dụng 2 công đất nh ở Bến Cát để trồng cà chua, dưa leo, xà lách, ... à bằng phương pháp bán thủy canh.Sản phẩm của bạn Ěẹp đ được thị trường chấp nhận. Mô hã ình trồng rau đ được ã nhân rộng ở nhiều nơi, đ được bằng khen của Thủ Tướng Chính Phủ, 3 bằng khen của Chủ ã Tịch UBND Bình Dương và nhiều giấy khen thưởng, ... Có một câu nói của ai đó trên mạng: \"Thǡy đã dǩt em mȓt bƣȕc đi ngǩn đǽ em tiǹn mȓt bƣȕc thǧt dài …\" có lẻ rất đúng với với trường hợp của bạn Nguyễn Vĕn Ěẹp. Cám ơn bạn Ěẹp đã làm rạng rỡ ập thể thầy v tà trò trường NLS Bình Dương. Chúc bạn ngày càng thành công trong lƿnh vưc sản xuất rau sạch.nlsbd.com
1967-2017 . 79 . BÀI VIẾT TRÊN BÁO THANH NIÊN NGÀY 20/4/2015 Từ nĕm 2005, ông Nguyễn Vĕn Ěẹp (Bảy Ěẹp), ở xã Phú An (Bến Cát, Bình Dương) đã xây dựng mô hình nông nghiệp theocông nghệ Úc. Ông Bảy Ěẹp bên giống dưa leo Ấn Ěộ Ảnh: Ě- à Bình Ông Bảy Ěẹp xuất thân không phải nông dân nhưng rất thích trồng trọt. ẵn có người quen Ssống ở Úc nên ông quyết định đi sâu tìm hiểu và xây dựng mô hình nông nghiệp theo hướng hiện đại giống như ở Úc. Vậy là ông đầu tư xây dựng nhà lưới trên diện tích 2.000 m2 và áp dụng công nghệ tưới nhỏ giọt tự động. Tổng chi phí đầu tư khoảng 800 triệu đồng.Có được cơ sở vật chất hiện đại nhưng vốn là dân tay ngang, mọi chuyện chỉ học qua sách vở nên ông gặp rất nhiều khó khĕn. Ông bảo, cái khó khĕn lớn nhất chính là điều kiện tự nhiên của Úc là nóng khô còn ở VN là nóng ẩm. Ở Úc thường khi nhiệt độ trong nhà lưới tĕng cao thì người ta dùng phương pháp phun sương để hạ nhiệt độ còn ở VN ông phải lắp đặt thêm một cái mái che tự động bên ngoài nhà lưới. “Ěó là những kinh nghiệm thực tế mà khi bắt tay vô làm mình mới biết. Nếu mình biết trước và làm từ đầu thì chi phí đầu tư sẽ thấp, thực hiện cǜng dễ dàng hơn rất nhiều”, ông Bảy Ěẹp chia sẻ.Trong 10 nĕm qua, ông Bảy Ěẹp đã trồng nhiều loại khác nhau như cà chua, dưa leo, ớt ngọt, rau ĕn lá theo phương pháp thủy canh. Ông lấy một trái cà chua còn tươi rói đưa cho chúng tôi và cho biết nó đã thu hoạch được gần một tháng, hoàn toàn không có chất bảo quản. Trái cà chua này khi cắt ra “thịt” rất chắc, không mềm rồi chảy nước như cà chua thông thường mua ở chợ. Cǜng theo ông Bảy Ěẹp các loại rau ĕn lá của ông cǜng có thể để một tuần đến nửa tháng vẫn tươi ngon.Nĕng suất cao gấp 4 lần“Vì chúng được cung cấp dinh dưỡng một cách cân bằng. Phương pháp trồng này cho phép mình theo dõi về nhu cầu dinh dưỡng của cây trồng để đưa ra chế độ dinh dưỡng”, ông giải thích và cho biết, luôn sẵn lòng giúp đỡ khi có người đến tham quan học tập kinh nghiệm.
1967-2017 . 80 . Gần đây, ông Bảy được Trường trung cấp Nông lâm nghiệp Bình Dương mời sang xây dựng mô hình nhà lưới trồng cà chua cho học viên thực tập. Theo ghi chép cẩn thận của mô hình này trên 500 m2 thu được 7 tấn trái trong thời gian kéo dài 6 tháng. Cà chua bán cho các cửa hàng tiện lợi, siêu thị mini với giá 20.000 đồng/kg, kết quả thu được 140 triệu đồng. Ông Bảy Ěẹp cho biết: Nếu so với cách trồng thông thường thì n ng suĕất cao gấp 4 - 5 lần mà giá trị thu về còn cao hơn rất nhiều.Ngoài cà chua ông còn trồng thử nghiệm nhiều loại khác như dưa leo Ấn Ěộ. Qua nhiều vụ trồng khảo sát, nĕng suất bình quân đạt khoảng 3 kg trái/cây, giá bán bình quân khoảng 15.000 đồng/kg. Tổng nĕng suất trung bình của giống dưa leo Ấn Ěộ trên 2.000 m2 khoảng 30 tấn/nĕm/2 vụ.Theo ông Bảy Ěẹp, thời tiết, khí hậu ở vùng đông Nam bộ này không thật phù hợp để phát triển các loại rau. Và với diện tích hiện tại thì cǜng chỉ là trồng chơi, mang tính thử nghiệm thôi chưa thể phát triển thành sản phẩm hàng hóa. Làm thực sự phải có diện tích lớn. Ông đã nhiều lần lên Tây nguyên tìm đất để mở trang trại sản xuất lớn nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện được. Ông Bảy Ěẹp cho rằng: “Ěiều này, cần nhà nước tích cực hỗ trợ cho nông dân hơn thì mới làm được”.Báo Thanh Niên ngày 20/4/20015NGƯỜI ĚẸP BÌNH DƯƠNG TRÊN QUÊ HƯƠNG SA ĚÉC
Ngày ra trường, nhận cùng nhiệm sở.Ở ba nơi, nhưng chung một trường. Trung học Nông Lâm Súc Bình Dương. Cộng Ěồng Búng, Nguyễn Xuân đứng lớp. HuǶnh Xuân rẽ lối Thạnh Hòa B. Còn lại tôi trực chỉ Phú Hòa, Nhớ trước đây, chung lớp cùng trường. Cùng học tập, ba nĕm dài liên tiếp.Dưới mái trường Nông Lâm Súc Cần Thơ. Nay chung chỗ cùng nhau giảng dạy. Trực thuộc Nông Lâm Súc Bình Dương. Cùng sẻ chia, giúp nhau bài giảng. Hiệu quả cao đến với học sinh. Thế rồi vật đổi sao dời.Ba đứa ở ba phương trời cách biệt. Ngày gặp lại mừng vui khôn xiết. Trời gian qua, tóc đ điểm sương.ã Nay nhìn lại, mất hai còn một. Hai bạn tôi, về cõi vƿnh hằng.!Nơi chốn ấy, không cần danh lợi. Còn lại tôi, nhiều nỗi ưu tư. 24/7/2014Lê Vĕn Khởi.
Kỷ Yếu Nông Lâm Súc Bình Dương .Tìm về tổ ấm tiếng thân thương ,Chung tay hiệp sức xây trang Web .Ký ức vọng về gợi vấn vương .Cánh én màu Nâu tỏa khắp nơiTô điểm non sông giúp ích đờiCông thầy, nghƿa bạn luôn hằng nhớHạnh phúc dâng tràn thỏa ước mơ .Tóc bạc thêm dầy, sức lực vơi!Ěịnh luật nhân sinh của kiếp ngườiKẻ mất, người còn, ai đến lượt ?Tâm sáng cùng tâm để lại đời.Lê Hȩu Tín - k1 Canh nôngNông Lâm Súc Bình Dƣơng - Tháng 5/2016
Màu Nâu thấm tình của đấtKhông sờn lòng dù nắng gắt hay mưaChung Thầy Cô, chung mái trường xưaCùng bè bạnVà chung đường đến lớpVậy mà như ta mãi cách xaKhoảng cách nào gần Khoảng cách nào xaKhoảng cách dài, khoảng cách ngắnKhoảng cách không gian xen lẫn thời gianHọp mặt gần hơn một chútTay bắt tay, chỉ thoáng chốc xa nhauÁo Nâu sờn, tim ta ray rứcÁo Nâu phai, ta thao thức đêm ngàyBao ký ức xin dành xếp lạiGi ữ trong tim để mãi mãi gần nhauKhoảng cách là hai bờ nỗi nhớNhớ nhau hoài và thương mãi ngàn nĕmNguy n Th Ái LiênễịHȇp mDZt 2016 - CN K6
Ngày tôi rời trường cǜ, Thầy Thọ mới chuyển về,Em xin đà.. Thất Lễ..Không biết Thầy là ai.??Lời thơ xin Thứ Lỗi Kính: biết Thầy.. từ nay...Em cảm ơn cô MaiCuộc vui vầy ngắn quáRồi lại phải chia tay,Cô Loan, em nhớ mãiLời thủ thỉ bên taiVới lời cô thĕm hỏiBuổi họp mặt.. tuyệt vời..Thầy Sương.. không bỡ ngỡ..Thầy Quýt đã thân quen..Thầy Tĕng cùng hội ngộ, Tay bắt tay vui mừngVà nhiều thầy, bạn cǜCǜng họp mặt về đâyĚậm sâu tình bạn hữuTrong không khí vui vầy..Hơn nĕm, trôi nhanh quá..Tôi trở lại nơi nàyNhìn mọi người mạnh khỏeLà tôi đã vui lây..Kế tiếp.. chuyện g đây..??ì Là.. anh Hồng.. quậy quá..Gặp lại nhau.. không lạNhìn anh.. tươi trẻ ra..Cảm ơn lời thơ ngõTình thân bạn đậm đàKim Chi vẫn.. chưa giàLại thêm tài.. hay tếuAnh chàng.. cố ý trêu Thốt ra tiếng.. dế kêuCho mọi người… cười ngấtNgọc Lan.. tràn nước mắtVì trận cười ngửa nghiêng,Tình thương mến vô biên Xin lưu vào tâm thức, Cùng hình ảnh nĕm nao..Ěể.. vài chục nĕm sau..Hẳn kẻ còn người mất..Ěời biết được thế nào??Hôm nay TA họp mặtChúc nhau.. SỨC KHỎE VÀO...Thụy Chi (ktgd)Kỉ niệm buổi tái ngộ 24/10/2015
Thanh TâmTôi là người miền Tây cùng bạn bè thì đậu vào lớp Ěệ Tam, ban Công Thôn, trường Nông Lâm Súc (NLS) Cần Thơ, niên khóa (1968 1969). Nĕm sau, lớp Ěệ Nhị chuyển l– ên Saigon học tại Nha học vụ NLS. Nĕm học lớp 12, tôi chính thức đặt chân đến miền đất đỏ Bình Dương khi chiến tranh đang vào giai đoạn ngày càng thảm khốc. Ěường sá xa xôi và phương tiện đi lại khó khĕn, trắc trở, nên ba má tôi không có dịp lên Bình Dương thĕm tôi. Mọi chuyện do tôi tự sắp xếp, tự lo liệu cho cuộc sống nơi xứ lạ quê người.Thời buổi chiến tranh, gia đình nghèo đông con lại đi học xa, tiền bạc rất eo hẹp. Mỗi nĕm, tôi chỉ về thĕm nhà 3 lần là Quốc khánh, Tết Nguyên Ěán và nghỉ Hè. Tôi và Ba tôi thường liên lạc nhau bằng thư qua đường bưu điện. Tiền bạc cǜng thế, gởi mĕng đa qua -đường bưu điện. Lúc đầu, tôi cùng Ěặng Vĕn Liệt và HuǶnh Thị Thảo thuê nhà trọ của ông Mười ngang trường Nông Lâm Súc để ở. Ngoài ra, còn có bạn Thái Minh Dưỡng qu ở Mǜi Né, Phan ê Thiết học lớp 10 Mục Súc cùng ở đậu. Tất cả có 4 người cùng ở chung với ông Mười. Thời gian đầu, Thảo nấu cơm gạo lứt muối mè theo phương pháp OSHAWA mời tôi và Liệt cùng tham gia. Hôm nào cải thiện thì có thêm canh bí đỏ. Ngày 3 bữa chỉ có thế. Ěược vài tháng, tôi và Liệt không kham nổi, nên buổi trưa và chiều đi bộ xuống chợ Búng (nay là thị trấn An Thạnh) cách đó khoảng 1 km ĕn quán cơm xã hội do nhà nước tài trợ cho tầng lớp dân nghèo, lao động, học sinh…. Quán này nằm sát bờ sông chợ Búng chỉ tính tiền đồ ĕn, còn cơm th ĕn no bụng không tính tiền. Nổi tiếng xứ nì ày là bánh bèo bì ở quán Ngọc Hương tại chợ và quán Mỹ Liên gần cầu đúc.Kể từ khi ra ngoài ĕn quán cơm xã hội thì tôi và Liệt thuê nhà trọ gần chợ Búng, phía sau Trạm y tế (bây giờ là Phòng khám Ěa khoa phường An Thạnh). Ěây là một ngôi nhà lợp ngói cổ, vách ván, nền cao lót gạch tàu. Vì đây là vùng tranh chấp nên chủ nhân đi lánh nạn để lại hai chị em cô giáo trông nom nhà cửa. Tôi và Liệt thuê phía trước, có bàn học và ngủ trên bộ ngựa gõ màu đen. Chủ nhà là Cô Duyên dạy trường Tiểu học Cộng đồng kế bên trường NLS. Còn người chị ruột có bé gái nhỏ 3 tuổi (tên Mai) ở nhà lo cơm nước. Cạnh bên nhà có giếng nước cǜ nhưng đã hư, không lấy nước được phải đi sâu vào vườn nhà dân. Chuyện tắm giặt, lấy nước, thường vào ban đêm vì ban ngày đi học và nhiều người cùng sử dụng phải xếp hàng có khi giếng cạn không đủ nước.Vùng đất Bình Dương là đất đỏ, chỉ có một vài sông nhỏ và suối cạn. Nước tưới cây, sinh hoạt, tắm giặt, ĕn uống… đều là giếng đào rất khan hiếm nước. Thường nông dân phải tận dụng nguồn nước mưa trồng một vụ lúa đầu mùa. Sau đó, rải rơm mặt ruộng gieo trồng thêm củ đậu (miền Tây gọi là củ sắn). Lần đầu tiên, tôi biết loại cây trồng lấy củ này tại Bình Dương và cách canh tác lúa trên đất ruộng bậc thang.* Xe thổ mộ Bình Dương.Một đặc điểm khác của BÌnh Dương là việc vận chuyển hàng hóa, nông sản, đi lại trong vùng, mua sắm, thĕm viếng, cưới xin… cư dân địa phương thường lựa chọn phương
1967-2017 . 86 . tiện xe ngựa vì sự thuận tiện của nó thời bấy giờ. Ěịa danh Lái Thiêu, Bình Dương (Thủ Dầu M t) không chộỉ được biết đến là xứ sở nổi tiếng về nghề truyền thống gốm sứ, tranh sơn mài, là vương quốc của trái cây ngon: Sầu riêng, mĕng cụt, chôm chôm, dâu ngọt, mít tố nữ… mà nơi đây còn được xem là cái nôi đầu tiên cho ra đời của dòng xe thổ mộ “thùng Thȡ”. Từ đó lan rộng ra các vùng phụ cận, vùng ven Sài gòn và trở thành phương tiện đi lại chính của cả khu vực. Nếu như ở miền Tây (vùng ĚBSCL) với hệ thống sông rạch chằng chịt thì phương tiện lưu thông chính là ghe xuồng. Trái lại, ở miền Ěông Nam Bộ xe thổ mộ là phương tiện phổ biến nhất có thể đi lại nhiều nơi có địa hình phức tạp. Không có gì ngạc nhiên khi th y dấọc theo Quốc lộ 13 cǜ có con đường đất song song dành riêng cho xe thô sơ với hai lối mòn thẳng tắp như đường rây xe lửa. Mỗi sáng tinh mơ, người dân ven đường đã quen thuộc âm thanh leng keng của chiếc lục lạc, tiếng kẻo kẹt của bánh xe chen lẫn tiếng “lóc cóc, lóc cóc” đều đều của vó ngựa phát ra từ chiếc xe thổ mộ đang thong dong trên đường ra chợ sớm. * Có thǽ nói mȓt cách ví von vǻ sȫ thuǧn lȝi cȡa 2 loǛi phƣơng tiȁn này ș mȑi nơi nhƣ sǛu: Nǹu chiǹc “tǩc ráng” dȇc ngang sông nƣȕc vùng ĚBSCL thì “vó ngȫa” Bình Dƣơng tung hoành khǩp các nǵo đƣȗng nông thôn xa xôi hǵo lánh cȡa vùng cao nguyên đǟt đȉ miǻn Ěông.Ěó là nét đặc trưng của một thời xa xưa, bây giờ đã vắng bóng. Còn chĕng chỉ là ký ức, nhớ lại chút kỷ niệm xưa làm xao động lòng người qua câu thơ hoài cổ của Bà Huyện Thanh Quan: “Dǟu xƣa xe ngȫa hȍn thu thǝo”.Và bây giờ hình ảnh chiếc xe thổ mộ vang bóng một thời đ đi vào lịch sử. Người ta ã chỉ còn tìm thấy trong phim và mô hình trưng bày trong viện bảo tàng Bình Dương….* Bạn cǜ, trường xưa !Trở lại việc học của tôi tại Bình Dương. Kết quả cuối nĕm, tôi đủ điểm lấy bằng Tú Tài 2 hạng Bình và phần thưởng hạng 3 (Nguyên hạng Nhất, Thảo hạng Nhì) phát tại nhà hát Phú Cường (Thủ Dầu Một). Ěây là lần lãnh thưởng cuối cùng của tôi thời cắp sách. Lần phát thưởng này, nhà trường tổ chức quy mô lớn, có phụ diễn vĕn nghệ vì kết hợp với việc chia tay thầy HuǶnh Kim Ngọc chuyển công tác. Thầy là vị hiệu trưởng đầu tiên có công khai phá và góp phần xây dựng trường phát triển vững mạnh từ nĕm 1967- 1971. Còn thầy Châu Bá Lộc đã từng gặp nhau tại trường NLS Cần Thơ, rồi thầy đi du học Thái Lan về nước nhận nhiệm vụ tại trường nĕm 1970. Thầy cǜng đang chuẩn bị thủ tục chuyển về giảng dạy tại trường ĚH Cần Thơ khoa Mục Súc. Ěậu Tú tài 2 hạng Bình, tôi có đủ điều kiện du học tự túc hoặc vào Ěại học Nông Nghiệp Sài Gòn không phải thi tuyển. Nhưng tôi quyết định thi vào trường Cao Ěẳng Nông Nghiệp Cần Thơ và nộp đơn thi dự phòng lớp Sư phạm Công Thôn tại Nha Học Vụ NLS Sài Gòn. Kết quả kǶ thi, tôi đậu cả hai nơi và sự lựa chọn cuối cùng là Cần Thơ. Ěây là khóa 4 CĚNN (1971-1975) tuyển sinh 70 người và dự khuyết 10 người. Lớp Công Thôn có hai người đậu là tôi và Phạm Hữu Ngân.* Kỷ niệm khó quên !Có một kỷ niệm khó quên mà tôi suýt bị bỏ mạng trên chuyến xe khách từ Cần Thơ trở về Bình Dương sau Tết Nguyên Ěán Tân Hợi, nĕm 1971.
1967-2017 . 87 . Nĕm đó, tôi từ Bình Dương về quê ĕn tết. Xong cùng Liệt trở lên tiếp tục việc học. Sau khi xe qua phà Mỹ Thuận được một quãng thì bị nhóm thương phế binh (TPB) chận lại. Một người ra đứng giữa đường đưa cặp tó lên cao ra hiệu cho xe dừng lại. Bác tài cho xe tấp vào lề. Một tên TPB nhanh chóng nhảy lên xe gây sự. Lời qua tiếng lại của chủ xe và hành khách đang nhốn nháo thì bất ngờ tài xế ra hiệu cho lơ xe đóng cửa và nhấn ga xe tĕng tốc vượt lên phía trước bỏ lại hai tên TPB còn dưới đất. Tên TPB trên xe phản ứng dữ dội và trên tay đang cầm khẩu súng M79 hâm dọa bác tài. Nhưng xe vẫn tiếp tục chạy. Không kiềm chế được cơn tức giận tên TPB bóp cò nổ súng vào đầu máy của xe. Mọi người trên xe kinh hoàng chờ chết. Nhưng viên đạn M79 chỉ xuyên thủng ca-pô xe dính chặt vào đầu máy mà không nổ vì cự ly bắn quá gần chỉ có vài mét nên viên đạn quay chưa đủ vòng không kích hoạt được ngòi nổ. Mọi người lao vào khống chế tên TPB và bác tài ghé vào đồn ần đó ggiao nộp cho quân cảnh.Ěúng là chuyến xe kinh hoàng đầy bão táp xảy ra trong những ngày đầu nĕm mới. Chiến tranh là thế. Giữa sự sống và cái chết thật mong manh….Nguyễn Thanh Tâm Khóa 1 - Công Thôn (1968 – 1971) * Bài viǹt nhân ȯ niȁm 50 nĕm ngKày thành lǧp trƣȗng (1967 – 2017) Hình ǝnh lȕp 12 Công Thôn, NLS Bình Dƣơng chȟp nĕm 1970 tǛi khu Thȫc hành Nông trǛi. (Nguȍn: Album gia đình)* Hàng đȣng tȥ phǝi sang: Thầy Nhàn- Thầy Hiền- Thầy Cao- Thanh Tâm (vị trí đứng thứ nĕm từ phải sang. Cách thầy Cao một người)- HuǶnh Thị Thảo (vị trí bìa trái của 4 cô gái: Thảo, Vân, Hoa, Thu)- Phạm Hữu Ngân (vị trí đứng thứ hai từ trái sang)
1967-2017 . 88 . Bạn bè dầu ở nơi đâu ?Ơn thầy, bạn quí tình sâu đậm đàÁo nâu quyện khắc lòng taBốn phương tung cánh bay xa dặm đườngTrường chuyên nông lâm súc bình dươngĚịa danh “an thạnh“ ven đường 13 (quốc lộ 13)Chợ “ búng “ gần đó đấy màBánh bèo nổi tiếng hiệu là “ Mỹ Liên “Anh em từ khắp mọi miềnVề đây trui luyện vừa siêng, lại cầnThí nghiệm lúa đổ đầy sânChĕn nuôi gà, vịt... (*) thực hành sớm trưaQuy trình đầy đủ thuốc ngừaVật nuôi chóng lớn, vui mừng điểm caoĚôi khi trái gió, mưa ràoLông xù, mồng tím... đổi vào đạt ngayHọc viên tinh quái chẳng sai ?Tiếc thay! đã mất tháng ngày vàng sonGiờ đây tuổi ngọc đâu còn Gặp nhau thĕm hỏi chồng (vợ) con thế nào !!! (*) : Bò , Heo ,Cȥu ,Thȉ ....LÊ HȨU TÍN Khóa 1 Canh Nông Nông Lâm Súc Bình Dƣơng (09-11-2011)
NGUYỄN THỊ ÁI LIÊNNhà tôi có hai cửa sổ, chỗ ngồi học bài bên cửa sổ. Ánh đèn vàng đốt bằng dầu leo lét, vì gần cửa sổ gió thổi vào nên ánh đèn mờ ảo, ánh trĕng chiếu vằng vặc trên ngọn cây. Tôi buồn ngủ quá, có khi ngồi học bài mà gục đầu ngủ lúc nào không hay, cho đến khi nghe tiếng xe lam chạy, xe thổ mộ l c c c ch ộộở hàng. Lúc này mẹ tôi thức dậy để đem hàng ra chợ bán, tôi mới thức dậy, giờ này là 2 gi sáng. Mờ ỗi buổi sáng tôi có nhiệm vụ dây sớm để quét sân, hôm nay ngủ quên chưa học bài nên không quét sân được, thế là cái sân nhà tôi sáng nay đầy những chiếc lá vàng. Không biết cơ duyên nào đ đưa tôi ã đến với trường NLS An Mỹ, chỉ nhớ rằng cô bạn hàng xóm rủ tôi thi vào trường này. Ở đây vừa học vừa thực hành nên cùng nhau ghi danh và thi đậu. Lớp 6 mẹ may cho hai chiếc áo ngắn màu nâu để đi học, trường tôi chưa có xây nên học chung với trường cộng đồng tiểu học. Ngôi trường thật mát mẻ với những hàng cây, trước cổng trường là hàng phượng vƿ, từ cổng vào lớp là hai hàng me tây. Những nĕm học ở đây thật là vui, tuổi thơ êm đềm, nhiều kỷ niệm. Lúc này tôi là người lớn rồi, nên tôi nói gia đình đừng gọi cái tên \"gái nhỏ\" nữa, mà hãy gọi bằng cái tên thật vì tên tôi cǜng đẹp mà! Vì thế cái tên gọi lúc trẻ con đ đi vào quên lã ãng, lúc này tôi không còn đi bắt cá hái rau cùng chúng bạn nữa. Ěi học về phụ giúp công việc nhà, không còn mùa hè ngây thơ, quậy phá, vất vả và vui đùa nữa. Thời gian học ở đây, bọn con gái của tôi chơi nhảy dây, đánh đǜa, chia phe vẽ hình xuống đất chơi keo, nhảy nhà… Tôi thích chơi nhảy dây hơn, lúc nào trong cặp cǜng có xâu dây thun. Khi nào trực nhật, tôi phải đi sớm vào quét lớp lau bảng, rồi giặt khĕn lau bảng cho sạch, trải khĕn bàn cho cô thầy và không quên hộp phấn viết. Vì thế ngày này tôi không được chơi nhảy dây hay các trò chơi khác. Có một lần, tôi đang nhảy dây thì nhóm bạn nam đứng xem, có một bạn trong nhóm xô một bạn nam khác vào người tôi. Vì đang nhảy dây nên tôi b té xuịống, khi ấy nhóm con gái có bạn tên V.T.S bênh vực cho tôi, chống nạnh và quát: - Các bạn chơi xấu quá, làm AL té kìa, Xin lỗi bạn ấy đi. Ai muốn xô đẩy với tôi thì nhào vô tôi, đừng thấy AL hiền rồi ĕn hiếp . Lúc này nhóm nam có chút sợ sệt nhưng chưa chịu thua còn la lên : - Các bạn ơi, lại đây xem gà mái đá với gà cồ nè… và còn vỗ tay la inh ỏi nữa. Ěang quyết chiến th ớp trưởng phải nhảy vì lào can thiệp. Vừa lúc đó thì tiếng trống vào lớp vang lên, tất cả im lặng đi vào lớp học.Rất nhiều kỷ niệm để nhớ các bạn ạ. Nhà tôi đến trường hơn một cây số, nếu không đi đường lớn rồi rẽ qua đường hai hàng sao, thì có thể đi tắt đường trong thôn xóm. Thường đi học cô bạn hàng xóm tên NTT cùng đi, nhưng khi nào anhbạn ấy chở đi học thì tôi đi một mình. Một lần thấy đường vắng hoe, đến nơi các lớp đều vô học, im lặng, tôi biết là mình ã bđị trễ học. Bước vào lớp, lo sợ, tim đập mạnh, đến bàn thầy tôi vòng tay lại : - Thưa Thầy em đi trễ. Thầy hỏi: - Tại sao em đi trễ ?Tôi trả lời: - Dạ tại trời không có nắng.Thầy: - Thầy hỏi sao em đi trễ mà Trả lời: - Dạ tại trời không có nắng.Lúc ấy tôi sợ quá run lên và nước mắt bắt đầu rơi xuống. Tôi trả lời lắp bắp :- Dạ trước khi đi học,… em nhìn bóng nắng vô tới thềm nhà mới đi, mà… hôm nay… tr .. trờiời.. không có nắng.. hichic... nên em chờ hoài mà không thấy bóng nắng vô thềm… Thầy bảo em về chỗ ngồi. Tôi bước xuống chỗ ngồi mà khóc thật to, trong
khi tôi khóc thì cả lớp lại cười thật lớn. Thấy tôi khóc quá, Thầy đến xoa đầu: Thôi nín đi -đừng khóc nữa, xem bạn chép bài bao nhiêu rồi chừa lại để rảnh thì mượn chép vào. Từ đó tôi phải nghƿ cách khác để đi học cho đúng giờ nếu như trời không có nắng.Sang đông trời đi ngủ sớmĚể em chờ bóng nắng chớm qua thềmChờ mong lòng dạ không yênĚến nơi trường lớp đã chuyên học rồi. Ěến lớp 8 các bạn gái mới được mặc áo dài màu nâu thân thương. Lòng rộn vui xúng xính trong chiếc áo dài mới, mẹ tôi mua thêm cho hai đôi guốc bằng gỗ. Gần nhà có ông Hai chuyên làm guốc bằng gỗ cây vông và cây lòng mứt, guốc đóng quai bằng nhựa màu trắng. Ngày đầu tiên đi không quen mà lại đi bộ xa, nên chiều về ngón chân tôi bị phồng lên đau quá. Ngày mai đi học phải bĕng lại, những ngày sau đó thì quen dần và không còn đau nữa.Có một hôm sáng mang đi không để ý cái quai bị đứt, nên chiều về phải xách trên tay. Trường học từ hàng sao đi vào hay đi tắt đều phải đi ngang qua trường Trung học An Mỹ áo trắng. Mỗi lần đi ngang qua là dễ bị trêu chọc lắm các cô gái thì nhìn nhìn, các đứa con trai thì hát bài: \"Xin ni cô dừng bước Cho tôi hỏi thĕm người con gái mang tên… \"Chiều nay guốc bị đứt nữa Tôi mắc cỡ quá mong sao cho con đường ngắn lại cho mau tới nhà. Cǜng may mà lối về trong thôn xóm vắng người không ai để ý .Lối về từ trường đến nhà đi tắt trong xóm th ật thơ ộng với những hmàng tre mát m Nhẻ.ững khi đi tới đây, tôi bỏ chiếc nón ra để cảm nhận được cơn gió chiều dịu mát . Những bụi tre làng xanh tươi đong đưa trong gió, ta có thể nghe được tiếng réo rắt từ những cây tre. Gió cứ len lỏi, uốn lượn vào thân tre nên mới tạo những âm thanh như thế. Cây tre cao vút lên, ngọn tre cong cong nghiêng mình chao đảo. Làn gió làm rơi rụng những chiếc lá tre mong manh xuống mặt đường. Lá tre vàng rơi xuống bám trên tóc của tôi một cách nhẹ nhàng và êm ả. Ěi hết hàng tre tới hàng rào dâm bụt đơm bông màu đỏ, những cánh hoa khoe màu rực rỡ trong nắng vàng còn sót lại. Tiếp theo đó là ngôi chùa Long Sơn của làng tôi. Chùa ngân vang tiếng chuông vọng về nghe nhẹ nhàng thanh thoát tâm hồn. Tôi thường hay ngắt lá thuộc bài bên tượng Phật Quán Thế Âm bỏ vào tập, vì cứ nghƿ rằng làm như ậy sẽ cho vmình được thuộc bài. Một ý nghƿ ngây thơ của những học trò ngày xưa như vậy đó. Nói về trường thì cố nhạc sƿ Phạm Trọng Cầu đã cho ra đời bài hát \"Trường làng tôi\" thật sinh động, thương yêu và đi cùng nĕm tháng. \"Trường làng tôi không giây phút tôi quên; nơi sống bao kỷ niệm ngày xanh .Trường làng tôi không giây phút tôi quên, dù cách xa muôn trùng trường ơi....\"Trường NLS An Mỹ của tôi cǜng như thế, với cổng trường đơn sơ, vì gần trường có cây đa nên gọi là trường cây đa. Từ cổng trường vào, hai bên là đồng lúa, phía sau là rừng cây, nhiều loại cây lâm nghiệp như cây sao, cây dầu… và nhiều lǜy tre làng. Ěi sâu thêm một chút là những luống khoai lang, khoai mì… mà những người nông dân thường trồngĚi học có khi một buổi; có khi cả ngày, trưa ở lại học sinh mang cơm theo để ĕn, thường đi vào rừng cây ngồi ĕn. Một hôm các bạn nam vào luống khoai lang đào trộm, rồi lấy các nhánh cây khô đốt lửa lên để nướng khoai; có cả con gái và tôi cùng ĕn. Khoai trộm sao mà ngon thế, không biết là các lớp khác đã méc với Thầy và hôm nay sao Thầy vô sớm quá. Cả nhóm bị gọi vào, trên tay, mi ng còn dệấu vết là màu đen lọ khoai bị cháy dính chưa kịp rửa bị Thầy la nên không dám nữa. Quang cảnh quanh trường tôi có đủ Nông, Lâm, Súc, nên chúng tôi được nhìn thấy tận mắt các bài học của mình. Như từ lúc gieo hạt lúa, nhổ mạ cấy lúa rồi đến lúc lúa trổ bông, những hạt lúa sữa ĕn thơm và ngọt. Những giờ thực hành nông trại đổ mồ hôi với cái nắng, nhưng thật là vui. Lớp tôi Thầy chia ra hai em một liếp để trồng cải xanh, cải ngọt, có khi là su hào… Các bạn cùng bắt cặp với nhau, đến lúc đó thì tôi bị lẻ nên Thầy bảo liếp tôi nhỏ hơn. Buồn thật nhiều với dáng vấp nhỏ bé gầy guộc của
mình các bạn \"chê\" nên tôi phải cô đơn. Môn thực hành tôi thường bị ít điểm, nhìn những liếp cải của các bạn lên đều và xanh mướt, còn của mình thì cây nhỏ, cây to, lưa thưa. Ở nhà tôi làm nhiều việc lắm không có thời gian để học bài. Có một hôm ở nhà ngồi mài khoai mì để chị tôi làm bánh tầm đi bán, tôi bị đứt tay, vì thế khi lên lớp tôi không xách nỗi chiếc gàu để xách nước tưới liếp rau. Khu thực hành có giếng nước mà phải xách lên bằng tay, mỗi lần xách là tôi thở hổn hển. Tình cảm của học sinh trường tôi thường quan tâm giúp đỡ lẫn nhau nhiều lắm. Thế nên bạn N.V.T cǜng hay xách nước tưới giúp cho tôi. Người An Mỹ hay dạt dào tình làng nghƿa xóm và học sinh An Mỹ cǜng vậy, thân thiện và hiền hòa, chất phát. Mỗi ngày ngồi trong lớp nhìn ra ngoài đợi Thầy Cô tới, tôi hay dõi mắt về phía trước cổng trường. Hình ảnh của các cô với tà áo dài màu dài hoa, có khi trên tay cầm chiếc dù xinh xắn. Gió đồng thổi phất phơ tà áo các cô trong gió tha thướt, dịu dàng biết bao nhiêu, lúc này nhìn các cô đẹp như những nàng tiên. Ngày xưa phải chi có máy chụp hình thì sẽ lưu lại những hình ảnh thân thương ấy. Con đường từ cổng vào không được tráng nhựa hay xi mĕng, mà trải bằng màu nâu của đất, lót những thảm xanh êm đềm của đồng cỏ. Cho nên khi trời đổ mưa xuống, T ầy Cô vhà học trò đều lo lắng vì bước chân của thầy trò lấm bùn đất. Có khi những tà áo dài còn bị đất bám vào, nhất là khi ra tới bên ngoài cổng.Con đường nông thôn loang lổ, mưa lớn đọng nước. Nếu chẳng may có chiếc xe gắn máy chạy tới vô tình vĕng nước tung toé vào những tà áo dài thật là tội nghiệp. Con người, đất và nước cùng hoà quyện vào nhau như một tình cảm gắn bó tự lâu đời. Nhưng những việc ấy, ở trường tôi thầy cô và học trò không bao giờ than phiền hay buồn bã cả bởi vì:Màu nâu thấm tình của đấtKhông sờn lòng dù nắng gắt hay mưa.Những giờ học nào cǜng êm đềm và nhiều nỗi nhớ. Tôi nhớ giờ dạy của cô Hương, khi nào dạy xong là cô kể chuyện cho nghe. Những gương mặt ngây thơ, im lặng mắt hướng về cô mà say mê theo từng câu, từng lời ể, như muốn thuộc lkòng. Cô kể chuyện cậu bé \"vô gia đình\", ... học trò rất thích giờ dạy của cô. Ngoài những giờ học cĕng thẳng còn được ĕn chè, ĕn bánh, những hương vị ấy do công lao của cô Hồng Cúc dạy nữ công gia chánh. Tôi nhớ rất vui khi được cô dạy cách nấu chè, làm bánh chuối hấp nước dừa, bánh khoai m đậu ì xanh… Những nguyên liệu đó đều là hương đồng cỏ nội của làng tôi nên rất dễ tìm. Ngoài ra cô còn dạy cho bọn nữ đường kim mǜi chỉ và bài học đầu đời cho con gái nữa. Cho đến tận bây giờ tôi cǜng còn làm những món đó cho gia đình ĕn. Thật cảm ơn cô đã dành tặng cho các học sinh nữ một bài học quý giá vô cùng. Nĕm lớp 10 và 11 chúng tôi phải chuyển trường lần nữa, cǜng gần trường cây đa nhưng đi xuống thêm một chút nữa. M ột con đường có ngôi đình làng An Mỹ, nơi đây cǜng rừng cây dầu, cây sao râm mát với lǜy tre làng, xung quanh cánh đồng cỏ bát ngát. Chiều lại từng đàn trâu bò của các bác nông dân về thật là sinh động một làng quê dịu mát. Từ đây những giờ thực hành không phải xách nước nữa v đì ã có bồn chứa nước, mọi sinh hoạt có vẻ tươm tất, sạch sẽ hơn. Nĕm học này buồn hơn vì một số học sinh nam đến tuổi phải đi làm nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc, nên không khí lớp lắng đọng, im lặng hơn. Tuy nhiên các học sinh còn lại đã lớn, nên trong mỗi tiết học, mỗi giờ sinh hoạt cǜng có phần nhộn nhịp và sôi nổi hơn. Mối quan hệ gắn bó tình nghƿa thầy cô và bạn bè càng ngày càng thân thiết v ấm áp hơn. Các à nữ sinh duyên dáng và dịu dàng, biết trau chuốt và làm đẹp, e ấp và thẹn thùng trong
từng nhịp bước đến trường. Lúc này tôi cǜng biết để tóc dài xõa ra chứ không buộc tóc hai bên, e ấp chao nghiêng bên chiếc nón lá. Ěôi lúc cǜng thẹn thùng đôi má ửng hồng hây hây trước làn gió với cái nắng hanh vàng của miền quê. Tôi cǜng biết cười duyên, má đỏ hồng với những lời trêu chọc. Xưa tan trường vềĚường mưa nho nhỏ Ôm nghiêng tập vỡ Tóc dài tà áo vờn bay…Ěể đón xuân về, trường tổ chức buổi tất niên, trên chiếc bảng đen, các bạn nam vẽ một cành mai vàng thật đẹp bằng phấn màu và hàng chữ \"Mừng Tất Niên nĕm 1975 \". Ngày đó thật vui, thầy trò lo chuẩn bị, hai bên bảng đen là hai chiếc bàn một bên cho thầy cô, một bên cho những người lính (khách mời). Sau đó là những dãy bàn ở hai bên cho học sinh. Các học sinh nữ chúng tôi thì nhiệm vụ quan trọng và chĕm chỉ hơn là phải chuẩn bị mỗi người một chiếc khĕn thêu và một lá thư xuân bỏ vào trong bao thư để dành tặng cho những người lính, ĕn uống chỉ là bánh kẹo với nước trà. Thế là khách đã đến, sau những lời chào hỏi và tuyên bố buổi tất niên là phần vĕn nghệ. Về phía lính thì chỉ có bốn người (một Trung úy và ba người lính đi theo bằng xe jeep). Trung úy hát bài \"Dư âm\" và bài \"Ěồn vắng chiều xuân\". Tiếp đó thì cô Hồng Cúc đại diện thầy cô hát bài \"Nắng chiều\". Lúc này các học sinh đều vỗ tay la lên vì cô hát hay quá, tôi cǜng làm hai câu thơ đọc to lên : \"Trung úy nhìn cô Trung úy cười Lòng Cô bối rối Trung úy ơi \"Rồi đến các học sinh cǜng tham gia, thật là vui không sao tả siết buổi tất niên này . Sau khi nghỉ ĕn Tết xong, những ngày tiếp đó chiến tranh có phần ác liệt, việc học cǜng gián đoạn và không khí lắng xuống. Cái lo âu tản mạn, sự lơ đễnh của những học sinh ảnh hưởng rất nhiều cho cả trường tôi. Thế rồi việc g đến cǜng sẽ đến. Sau ngì ày 30.4.1975 lớp tôi đã không còn nữa, chúng tôi phải chuyển về trường NLS Búng để học, nơi đó là An Thạnh. Trước khi kết thúc nĕmhọc cuối cùng, trường NLS An Thạnh đến giao lưu với trường NLS An Mỹ về vĕn hoá và vĕn nghệ. Có ba người đến dạy hát và dạy múa, cho nên ngày vĕn nghệ đã làm một niềm vui cuối cùng cho trường tôi. Trong đó tôi cǜng có tham gia hai bài múa: \"Lối về xóm nh \"và bài \"Nỏắng lên xóm nghèo\"Ěây xóm nghèo quê tôi khi nắng lênHương lúa ngọt tình quê thêm trìu mếnĚôi bướm vàng nhởn nhơ như quyến luyếnVà cô gái làng ngẩn ngơ mơ tình duyên Mặc dù trường đã không còn nữa nhưng trong lòng mỗi người học sinh NLS An Mỹ vẫn còn đọng lại trong lòng một ký ức thật đẹp, một lối về xóm nhỏ nên thơ. Trong đó tuổi thơ đầy ắp những tiếng cười ngây thơ trong sáng. Một cơn mưa đã tưới mát cái hanh nắng của xóm nghèo nơi đây với hàng dừa xanh mát, trẻ thơ ngồi trên lưng bên mình trâu nắng, lǜy tre làng và cánh đồng lúa chín vàng bát ngát. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ bốn câu thơ của thầy cô tôi đ đọc ã tặng cho tất cả học sinh Nông Lâm Súc. Tôi không cất giữ bằng giấy trắng mực xanh mà tôi đã cất giữ trong lòng tự lâu lắm rồi. Vì thế nếu có sai từ nào mong thầy cô bỏ lỗi cho nhé. Lúa không nước, nắng làm lúa chếtCây không xanh, cây thiếu nhựa nguyên Cá mà sống được bình yênNgười mà sống được nhờ riêng nước trời. Cuộc sống là một sự gắn bó với tình làng nghƿa xóm, tình thầy trò, tình bạn bè, tình thương yêu cha mẹ và con cái… Tình cảm gắn liền mãi với nhau và ai cǜng có một lối về. Dù cho lối về ấy sang hay hèn, đẹp hay xấu, xưa hay nay và rộng hay hẹp thì cǜng để lại cho ta một kỷ niệm không quên, một ký ức êm đềm, một chút gì thân thương sâu lắng. Một lối về thênh thang, bao la hơn mà nhà thơ Ěỗ Trung Quân đã viết dù ai đi xa cǜng phải nhớ lối về:Quê hương mỗi người chỉ mộtNhư là chỉ một mẹ thôiQuê hương nếu ai không nhớSẽ không lớn nổi thành người. ..NGUYỄN THỊ ÁI LIÊN26 .03 .2016
Kính hương hồn của Nguyễn Ngọc LinhSống làm vạt tre xanh trước mái trường thân thiếtMới xưa là bụi mĕng non bên bờ rào đơn chiếc Bám chặt rễ dần phát nhánh bung cành Chịu bao mùa mưa trút nước qua đườngHứng mấy trận nắng Hè bỏng lửa Bụi mĕng lên tươi dần thành cụm tre nho nhỏCó hơn trĕm mắt thấy, biết nhìnChứng kiến một thời mưa thuận gió lànhLúc hưng thịnh dập dìu thầy trò nêm chật ớp lCung đường sáng trưa màu áo nâu tấp nậpTiếng cười vang, màu má thắm còn hươngÁnh mắt trong tia nắng mai phủi nhẹ giọt sươngTà áo cuốn chút hơi bụi màu đá đỏBờ tre in dấu chân hồng, ghi bao lời san sẻGhi bao ân tình trên nhánh ngọn xanh lơCơn gió nào thổi qua vạt tre tơLàm tươi mát một góc trời thơ mộngVà những ngày bom đạn rền vang tiếng súngHàng tre vẫn vững vàng hứng chịu can quaVẫn bám tường rào che chắn mái trường kiaKhông đổ nóc không vỡ tường, bung ửa cMột hè, ba thu rồi nhiều nĕm nữaMái trường bước vào kǶ hoang phế hắt hiuVạt tre xanh chịu lắm cảnh tiêu điềuBị chặt gốc, bị đoạn thân mé nhánhNhưng vẫn bền lòng giữ màu tươi bất tậnTỏ ra là loài cây khí phách tuyệt vờiKhông chịu di dời về mảnh đất bồiCó phân bón tốt có dư thừa nước tướiCây tre vẫn thủy chung sống trên vùng đất nghèo cằn cỗiMà vẫn xanh vẫn tươi tốt như xưaĚể giữ khuôn viên trường, giữ kỷ niệm ngày thơĚể bè bạn cǜ và thầy trò hẹn nhau về đây gặp lạiMấy mươi nĕm hàng tre chịu nhiều thảm hạiGió mùa, sương muối, nắng hạn, mưa giôngNên nay lá quĕn đi rồi thân lại khô vàngVà Sáng Mùng Bốn Tết Bính Thân, bụi tre vàng đổ xuốngThương thay thầy Nguyễn Ngọc Linh trọn đời đã sốngKề cận giữ mái trường Nông Lâm Súc Bình DươngBái bi t th - mệầyột sáng mùa XuânVƿnh biệt một vạt tre xanh, xanh màu muôn thuở ./.Nguyễn Vĕn Bậu –CN K1Thầy Nguyễn Ngọc Linh 1/1/2016Lần cuối qua họp mặt(hết sức cố gắng!)
1967-2017 . 94 . Ěã hẹn lâu rồi, thầy mới qua.Trĕm công nghìn việc, có chi là.Ěón thầy trước ngõ, lòng rộn rã.Thầy nhớ trò xưa, đến thĕm nhà.Dâng thầy ly rượu, trà tình nghƿa.Với ít khổ qua, mướp, dưa, cà.Thầy trò tâm sự thời dạy - học.Mà nhớ những ngày, đã trôi xa.Qua đò mấy ai nhớ người đưa.Lòng thầy cao cả, nói sao vừa.Ěể cả một đời trên bục giảng.Cho lớp trò xưa được kế thừa.Thầy nay thất thập cổ lai hy.Tuổi trò lục thập kém cỏi gì?Thương thầy lặn lội thĕm trò cǜ.Giây phút tương phùng được mấy khi.Nhơn trạch 190513 “ ừng thầy đến nhMà”Kính tặng thầy Sương, thầy Sâm, thầy Tiên và bạn Kim Chi.
Nhân dịp đầu nĕm mới 2016 được nghỉ lễ 03 ngày. Tôi và bà xã (tên Thủy) sắp xếp thời gian lên đường về thĕm trường cǜ NLS Bình Dương. Nơi tôi đã từng theo học lớp 12 Công Thôn cách nay 45 nĕm (1970 – 2015). Khởi hành từ Cần Thơ lúc 5 giờ sáng (ngày 01/01/2016) bằng xe Honda hai bánh, theo lộ trình QL1 hướng về TP HCM. Ěến chợ Lái Thiêu thì ã hđơn 12 giờ trưa. Tạm dừng chân nghỉ trưa và tìm quán ĕn. Các quán ở đây đa số bán Phở, Nui, Bún, Hủ tiếu… mà rất ít quán bán cơm. Có lẽ do thói quen ĕn uống của cư dân địa phương chĕng?Chȝ Lái Thiêu, Th ã Thuȅ xǧn An, Bình Dƣơng.… Rời Lái Thiêu theo tuyến TL745 (Quốc lộ 13 cǜ) tiếp tục đi thêm 4 km nữa th đến ì Thȅ trǟn An ThǛnh (Chȝ Búng cǜ). Ěây là nơi tôi cần đến trong chuyến đi này. Xe qua cầu Bà Hai vào chợ Búng đã hơn 1h30 chiều, Tôi tranh thủ chụp một vài bức ảnh khu vực chợ và chạy thẳng lên địa điểm trƣȗng NLS cǜ. Thấy một bĕng rôn màu xanh nước biển viền vàng còn treo ngang hàng rào cổng: “CHÀO MȤNG THǠY CÔ & CÁC BǚN” đǹn tham dȫ hȇp mDZt lǡn thȣ 26.Cȏng trƣȕng có treo bĕng rôn chào mȥng ngày hȇp mDZt lǡn thȣ 26.Nhìn vào bên trong sân trường vắng lặng, có lẽ buổi lễ chỉ diễn ra trong buổi sáng và đã kết thúc. Ěây là ngày họp mặt thường niên của cựu học sinh và Thầy Cô trường NLS ngày xưa. Chỉ vài hôm sau, tôi ghi nhận được hình ảnh của kǶ họp mặt lần này đĕng trên trang Web. Tôi đếm có trên 70 người tham dự đứng chụp ảnh lưu niệm trước bậc tam cấp của Hội trường ĚH Thủy Lợi. Ěa phần họ đều là những người luống tuổi không dưới 50. Nếu tính thời điểm nĕm 1975 đến nay là 40 nĕm thì người trẻ tuổi nhất theo học tại trường thì nĕm nay cǜng đã ngoài 55 tuổi trở lên. Thế là, tôi thêm một lần lỗi hẹn, bỏ lỡ cơ hội gặp gỡ bạn bè, Thầy Cô. Thật đáng tiếc! Tôi tự nhủ lòng mình: Thôi thì, nĕm sau tôi sǷ vǻ tham dȫ Kȯ niȁm 50 nĕm ngày thành lǧp trƣȗng (1967- 2017). Hy vọng sẽ có nhiều điều thú vị bất ngờ, bổ ích! Bây giờ, tôi chỉ còn một cách là cho xe quay lại chợ Búng tìm nơi nghỉ trọ qua đêm.… Ěến 5 giờ chiều, tôi và Thủy trở lại trường xin bảo vệ vào bên trong đi dạo một vòng và chụp một số ảnh lưu niệm nhớ về chút kỷ niệm xưa thời trung học. Tên trường bây giờ là trƣȗng ĚǛi hȇc Thȡy Lȝi Cơ sș 2.
1967-2017 . 96 . Sau 45 nĕm quay lại trường xưa, tôi chỉ còn nhận ra được dãy phòng học cǜ một trệt, mộtlầu dành cho học sinh Canh Nông và Mục Súc đ được cải tạo mở rộng, lắp thã êm kính màu xanh phần sảnh phía trước. Riêng ban Công Thôn thì học dãy nhà xây gạch, mái lợp tôn thuộc loại nhà tạm nằm sâu bên trong tại vị trí chuồng trại chĕn nuôi gà của trường Tiểu học Cộng đồng Búng nhượng lại. Bây giờ, dãy nhà này ã đđập bỏ xây dựng lại thành dãy nhà lầu 4 tầng khang trang.Dãy phòng hȇc mȓt tǡng cǜ còn lǛi đ đƣȝc cǝi tǛȇ ã mș rȓng thêm phǡn sǝnh phía trƣȕc. Dãy nhà Công Thôn cǜ phía sau đ đƣȝc xây dȫng ã mȕi thành nhà lǡu 4 tǡng. Nhìn kȱ sǷ thǟy rǛp che tȏ chȣc buȏi liên hoan hȇp mDZt lǡn thȣ 26 vǥn còn ș phía trƣȕc sân. Giữa hai dãy nhà cǜ và mới này là một Hội trường khá đẹp, khang trang với sức chứa khoảng 300 ghế ngồi. Ěây là công trình hoàn toàn mới so với trước 1975. Tiền sảnh của Hội trường này thường được BTC dàn dựng sân khấu dã chiến và chụp ảnh lưu niệm trong các lần họp mặt thường niên của thầy trò NLS.Hȓi trƣȗng mȕi xây thêm nǫm giȩa hai dãy nhà cǜ và m ȕi.Một điểm nổi bật nữa là hàng rào thép gai dã chiến giữa hai trường NLS và Trịnh Hoài Ěức đ được xây tường bã ê tông cao. Khuôn viên trường Tiểu học Cộng đồng Búng cǜ cǜng được xây tường rào bao bọc chung quanh. Phần khuôn viên còn lại là của trường NLS tách biệt trông khang trang hơn trước ất rnhiều. * Trƣȗng Tiǽu hȇc Cȓng đȍng Búng giáp ranh đȏi tên là trƣȗng Tiǽu hȇc Lý Tȫ Trȇng. Còn khu thȫc hành Nông trǛiđȋi diȁn bên kia đƣȗng đƣȝc sȧa lǛi thành khu Ký túc xá cȡa sinh viên trƣȗng ĚH Thȡy Lȝi.Lần này trở lại thĕm trường, tôi như bơ vơ,lạc lõng trước sự đổi thay của cảnh vật chung quanh. Ěã có nhiều ngôi nhà dạng biệt thự khi đi sâu vào bên trong các vườn cây ĕn trái ngày trước. Không còn nhận ra cảnh hoang vắng, điêu tàn của một vùng quê đầy vết tích chiến tranh. Tất cả đã lùi sâu vào ký ức của con người thời hậu chiến. Tất cả đang bừng lên sức sống đáng ngạc nhiên. Tất cả cùng vận hành đổi thay theo nĕm tháng.Ěoạn đường QL13 cǜ, từ TT An Thạnh (Búng) đến chợ Thủ Dầu Một dài 6 km ngày xưa hoang vắng, cư dân thưa thớt. Một bên là những ửa ruộng nhỏ trồng lúa dạng bậc ththang. Một bên là vườn tược xanh tươi trồng cây ĕn trái dọc theo quốc lộ giờ không còn nữa. Người ta quy hoạch xẻ những con đường thẳng góc với quốc lộ, tạo thành những đoạn nhánh dạng xương cá phát triển
1967-2017 . 97 . thành những khu dân cư đông đúc, nhà cửa xây dựng kề nhau san sát.. Những đoạn đường này không đặt tên riêng theo cách thông thường hay gọi là Hẻm như những đô thị khác mà gọi chung tên là An Thạnh kèm theo số thứ tự phía sau. Bắt đầu nội ô Thủ Dầu Một là An Thạnh 1 cho đến An Thạnh 23… thì đến chợ Búng.… Ě đến giờ dã ành cho bữa ĕn tối, tôi trở lại khu vực nhà lồng chợ Búng hỏi thĕm Quán cơm xã hȓingày xưa bây giờ ở đâu? Chủ quán ở độ tuổi trung niên cho biết: Sau ngày giải phòng 1975, quán cơm được trưng dụng bố trí làm nhà ở cho cán bộ. Tiếp đó, chủ quán bánh bèo bì Mỹ Liên thuê phần đất phía trước sân mở quán. Khi kinh doanh phát đạt, ĕn nên làm ra thì quán Mỹ Liên dời ra mặt tiền quốc lộ. Quán cǜ trở thành kho và hiện giờ đang khóa cửa bỏ hoang. Chuyện này, chỉ có ngườ ớn tuổi mới biết được gốc gác, i lngọn nguồn.Còn quán cơm xã hội canh bờ sông đã bị đập phá không còn vết tích. Người dân đã xây cất nhà cửa chồng lấn lên đó. Chuyện này, đối với cư dân địa phương thì rất đổi bình thường trong cuộc sống, không có gì phải ận lbòng. Nhưng với những người có tâm trạng như tôi, đã có một thời gắn liền với quán cơm này th ại lì là chuyện khác. Nó đã trở thành kỷ niệm khó quên in sâu trong tiềm thức. Tôi tranh thủ ghi vội một vài chi tiết vào quyển sổ tay: * Khoǝng sân rȓng phía trƣȕc quán cơm xã hȓi ngày xƣa, bây giȗ ngƣȗi dân lǟn chiǹm. Hȇ dȫng lên nhȩng cĕn lǻu tǛm bȝ hoDZc che đț nǩng mƣa bǫng nhȩng chiǹc dù dã chiǹn đã bǛc màu cùng sƣơng gió. Bên trong bày bán các loǛi thȣc ĕn, thȣc uȋng bình dân nhƣ: Cơm, cháo, hȡ tiǹu, m nƣȕc giǝi khát... ì, Chȃ chȥa lǛi mȓt hǵm nhȉ phía tay phǝi đi ra bȗ sông.Cuối cùng, tôi và Thủy tìm đến quán Mȱ Liênnằm sát quốc lộ. Ěó là một ngôi nhà dạng biệt thự cao hai tầng. Gọi 2 dƿa bánh bèo bì được xếp hạng vào loại ẩm thực ngon lạ trên các trang mạng giới thiệu cho du khách khi có dịp đến với chợ Búng. Dƿa bánh hôm nay được trình bày bắt mắt trông có vẻ sang trọng hơn ngày xưa rất nhiều: Chén dƿa dùng toàn đȍ sȣ màu trǩng có in thƣơng hiȁu riêng cȡa Mȱ Liên chứ không phải đồ gốm của Lái Thiêu. … Buổi sáng hôm sau (02/01/16), theo thói quen tôi dậy sớm tranh thủ thời gian đi tập thể dục. Rảo bước một vòng quanh chợ Búng chụp một số ảnh hoạt động nhộn nhịp của chợ vào lúc ban mai. Chợ nhóm đông người, hàng hóa phong phú. Hình ǝnh: Chȝ Búng buȏi sáng ngày đǡu nĕm 02/01/2016.Hình ǝnh: Nhà lȍng chȝ Búng mȕi xây cǟt khang trang cǛnh QL13 cǜ.Sau khi dùng bữa điểm tâm sáng tại quán Phở 38 (đối diện đường An Thạnh 19, nơi tôi nghỉ trọ), chúng tôi rời khỏi Búng lên đường tiếp tục cuộc hành trình. Tôi lái xe hướng đến chợ Thủ Dầu Một, qua cầu Phú Cường để quay về Cần Thơ theo tuyến Tỉnh lộ 8. Nhìn lại lần cuối sân trường NLS ngày xưa, nhưng chỉ thấy thấp thoáng bóng dáng của những sinh viên ĚH Thủy lợi mà thôi: Ngôi trƣȗng cǜ giȗ đây đã thay tên đȏi chȡ!Trong suốt cuộc hành trình, tôi không có cơ hội gặp lại một ai thân quen chào hỏi để cùng nhau sẻ chia tâm sự. Thời gian cứ trôi đi, kèm theo đó biết bao vật đổi sao dời. Người
1967-2017 . 98 . xưa quay trở lại mà nặng lòng với câu chuyện ngày xưa!? Nhưng có một điều khiến lòng tôi trĕn trở là xứ sở của cây ĕn trái đã từng vang bóng một thời nổi tiếng … Vậy mà, l vại ắng bóng các loại trái ngon này bày bán ở chợ Lái Thiêu và cả tại chợ Búng? Hay là chưa tới mùa trái chín nên tôi chỉ gặp toàn là Chuối, Thanh long, Ổi, Mận, Bưởi, Xoài, Vú sữa, Cam quýt… cùng một số loại trái cây thông thường khác quen thuộc tại các chợmiền Nam. Tôi tự hỏi: Ěâu rȍi hƣơng vȅ ngȇt ngào cȡa ngày xƣa yêu dǟu?!Chuyến hành trình đầu nĕm mới 2016 của tôi đã kết thúc trong nỗi niềm như thế !Viǹt xong, ngày 05/01/2016.Nguyǿn Thanh TâmCông Thôn (68-71) NLS Cǡn Thơ/ Bình Dƣơng(Photo: Thanh Tâm) Hình ǝnh: Gian hàng bán trái cây tǛi chȝ Búng sáng ngày 02/01/2016 khá dȍi dào mà không thǟy xuǟt hiȁn đDZc sǝn cȡa Bình Dƣơng
Trời tháng sáu, mưa hoài không dứt??Bên hiên nhà, lách tách hạt mưa rơi..Mưa nơi đây, không giống đất nước tôi, Từng hạt nhỏ, hắt vào môi mặn đắng..Mưa Việt Nam, có khi trời đang nắng, Cơn mưa ào kéo đến thật nhanh, Rồi chợt lắng, trời lại trong xanh, Ai dám bảo \"Ông trời không biết dỗi??\"Nhớ ngày xưa, thời học sinh, nông ỗi nMắt em buồn, tôi điên mất vì.. \"Mưa\"Nhớ ngày xưa, thời vụng dại đón đưa, Chiều tan học, nô đùa, vô tư lự, Nhờ thời gian lưu vào \"Trang Tình Sử\"Của một thời \"Cắp sách Áo Nâu..\"Của một thời.. mặc cha mẹ buồn rầu...,Bao hoạch tính mai sau, không cần biết??Nay đã lớn, mẹ cha đà vƿnh biệt Giọt lệ này thay.. Tháng sáu trời mưa??THUY CHIJapan 6/2016
Bốn mươi nĕm ngỡ mới đâyĚếm bao khoảnh khắc lắp đầy không gian Gặp nhau luống nỗi ngỡ ngàng Mơ mơ, thực thực rõ ràng mới hayLòng hơi bối rối phút giâyMƿm cười môi thốt tiếng \"Thầy\" nĕm xưaCuộc đời bến đỗ sông đưaKhéo thay tạo hóa vẫn chừa thời gianThuở xưa trường cǜ lên ngàn Bao trang vở cǜ sang trang nhịp nhàng Dẫu đời là những ngổn ngangNgõ về ký ức vẫn tràn niềm vuiCùng nhau chia sẻ ngọt bùi Những nĕm tháng cǜ đã xuôi theo dòng Thắm tình trao tặng đóa hồngĚậm sâu đượm nghƿa nồng ồng hương -nđưa.... Giờ đây dấu ấn thuở xưaBốn mươi nĕm, vẫn thừa thời gian Chạm tay những cốc bia vàng Tan-tan bọt trắng chảy tràn tâm tưBốn mươi nĕm, chốn thực hưDư âm phía trước, bây chừ vẫn đâyChia tay nhớ lấy ngày này Ěể thêm kỷ niệm đong đầy dư âm...& NGUYỄN VĔN HỒNGHọp mặt ngày 19/9/2015 với sự tham dựcủa thầy Hà Vĕn Mới
Search
Read the Text Version
- 1
- 2
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- 8
- 9
- 10
- 11
- 12
- 13
- 14
- 15
- 16
- 17
- 18
- 19
- 20
- 21
- 22
- 23
- 24
- 25
- 26
- 27
- 28
- 29
- 30
- 31
- 32
- 33
- 34
- 35
- 36
- 37
- 38
- 39
- 40
- 41
- 42
- 43
- 44
- 45
- 46
- 47
- 48
- 49
- 50
- 51
- 52
- 53
- 54
- 55
- 56
- 57
- 58
- 59
- 60
- 61
- 62
- 63
- 64
- 65
- 66
- 67
- 68
- 69
- 70
- 71
- 72
- 73
- 74
- 75
- 76
- 77
- 78
- 79
- 80
- 81
- 82
- 83
- 84
- 85
- 86
- 87
- 88
- 89
- 90
- 91
- 92
- 93
- 94
- 95
- 96
- 97
- 98
- 99
- 100
- 101
- 102
- 103
- 104
- 105
- 106
- 107
- 108
- 109
- 110
- 111
- 112
- 113
- 114
- 115
- 116
- 117
- 118
- 119
- 120
- 121
- 122
- 123
- 124
- 125
- 126
- 127
- 128
- 129
- 130
- 131
- 132
- 133
- 134
- 135
- 136
- 137
- 138
- 139
- 140
- 141
- 142
- 143
- 144
- 145
- 146
- 147
- 148
- 149
- 150
- 151
- 152
- 153
- 154
- 155
- 156
- 157
- 158
- 159
- 160
- 161
- 162
- 163
- 164
- 165
- 166
- 167
- 168
- 169
- 170
- 171
- 172
- 173
- 174
- 175
- 176
- 177
- 178