1967-2017 . 151 . Xưa em chưa yêu màu đất miền Ěông Màu nâu thẫm mưa bó bàn chân dính chặtÁo nâu trường Bình Dương lần đầu tiên em mặcTrông đẹp tuyệt vời, xinh rất là xinhMàu võ hành tây pha sắc bình minhTrên làn da trắng mịn màu cơm võ bưở iEm chớm duyên khi vừa mười bảy tuổiNét tinh anh hằn lên môi thắm má hồngHoa phong lan trong chậu ngọc đền rồngLà chén ngọc trong cung vàng đài cácChiếc áo màu cánh gián dài tha thướtTrông em thật là duyên dáng, kiêu saEm nghe như có chút là lạ dưới làn daLà hành lý vào đời tuổi teen mới lớnNẻo đường qua em xinh ra nhiều lắmTà áo cà phê sữa dần đã phôi phai Tóc đen tuyền phủ chấm ngang vaiGói cổ áo làm hạt mưa khó thấm Rồi tuổi hoa bước sang mười támVà áo em màu bằng lĕng tím mộng mơNgắm nhìn em, anh chấp dệt vần thơTặng cô bé áo nâu Nông Lâm SúcBài thơ đầu đời với bao nhiêu mơ ước Bao nhiêu suy tư chắc lọc từng từBạo dạn gửi em nhân ỷ niệm v kào hèEm đọc rồi cười rồi xé quĕng ra đám cỏTôi buồn lắm kể từ ngày hôm đóKhông còn được tặng nụ cười kiều diễm dễ thươngLửa đỏ mùa hè tràn lắp khắp quê hươngĚất nước đang bước vào can qua chinh chiến… rồi cǜng từ dạo đóNgười con gái và chiếc áo màu nâu rong biểnNgười bạn tôi thương, yêu biết dường nàoEm ra đi, đi biền biệt về đâuCho sân trường, lá rụng suốt thu sầuSân trường ngập ướt vì mưa ầm dai dẳng dBao giờ trời tạnh cho mặt ời l trên nắng ấm Cho nụ cười hồng quay về lại trường yêuCho đến hôm nayHai mươi sáu mùa Xuân họp mặt đã nhiều Ěợi và đợi mãi vẫn không gặp lại cô học tròmặc chiếc áo màu nâu đẹp nhấtTôi như người đi trên quả đấtQuả đất cứ dần lạnh tanhQuả đất mãi u buồnHỡi về đâu cô bé yêu thươngEm đẹp n ất trong lhòng tôi, em đẹp nhất! Nguyễn Vĕn Bậu K1 CN 1
Lê Vĕn KhởiThế là nửa thế kỷ đã trôi qua, vào nĕm 1965 hình ảnh một chú bé gò lưng trên chiếc xe đạp rong ruổi trên đường Hai Bà Trưng để tìm đến một địa chỉ mà chú chưa hề biết và hình như chú đã bị lạc đường đến , 12h trưa khi còi của thủ đô Saigon cất lên thì chú vừa qua khỏi Cầu Kiệu đến đường Võ Di Nguy Phú Nhuận, đến đây chú biết chắc chắn mình đã bị lạc đường nên quanh xe lại và tiếp tục hỏi thĕm người đi đường chú đạp nước rút , hướng ngược lại và đến đường Hồng Thập Tự rẻ trái và gặp con đường mà chú tìm đến đó là đường Mạc Ěỉnh Chi chú bé ấy , là tôi- lúc bấy giờ tôi khoảng 14-15 tuổi từ , dưới quê lên Sg được vài ba nĕm.Tôi bước vào tòa nhà số Mạc Ěỉnh 9 Chi mà phía trên có tấm bảng lớn ghi chữ \"Nha Học Vụ Nông Lâm Súc\" lúc 12h20 và may quá cơ quan vẫn còn làm việc (vì lúc bấy giờ ở Saigon các cơ quan hành chánh đều làm việc buổi sáng thứ bảy đến 12h30), tôi vội vã đem hồ sơ xin thi tuyển vào lớp đệ ngǜ trường THNLS Cần Thơ nộp cho kịp thời gian Vào lúc ấy mồ hôi . mồ kê tôi đổ ướt cả áo cô thu đơn tiếp , nhận hồ sơ của tôi và hẹn ngày đến nhận phiếu báo danh thi chắc có lẽ tôi là ngưởi , nộp đơn sau cùng của ngày hôm đó Sở dƿ . tôi kể dài dòng đoạn này là vì đó là thời điểm đầu tiên tôi đến Ěại gia đình Nông Lâm Súc. Khi nhận phiếu báo danh thi địa điểm thi là , trường tiểu học Nguyễn Thái Học (góc đường Nguyễn Thái Học và Trần Hưng Ěạo Tôi tìm đến nơi để biết trước nơi thi ). và phòng thi thì biết được có sự trùng hợp lý thú xin kể các bạn nghe trường tiểu học , Nguyễn Thái Học lại là trường tiểu học Trương Minh Ký mà trước đây tôi đã học lớp Nhất khi từ dưới quê lên và phòng thi lại là phòng học lớp Nhất trước đây của tôi.Sau khi dự thi may mắn thay tôi là , một trong số một trĕm thí sinh đã trúng tuyển vào lớp đệ ngǜ trường Trung học Nông Lâm Súc Cần Thơ.Suốt nĕm nĕm học dưới mái trường THNLSCT, nơi được xem như mái nhà thứ nhứt mà tôi cư ngụ của Ěại gia đình NLS. Ở đây tôi được học tập trau dồi những , , kiến thức cùa học sinh phổ thông, thêm vào đó là phần kiến thức về kỹ thuật Nông nghiệp do các thầy cô tận tình giảng dạy. Ngoài ra tại nơi đây tôi còn được sự huấnluyện về kỹ nĕng cuộc sống Vì trường . không có nội trú nên chúng tôi cùng ở trọ với nhau tại những cĕn nhà lá ọp ẹp phía sau trường do một số người dân ở đây xây dựng lên mà chúng tôi tạm gọi là \"Sóc Lương\". Nơi đấy chúng tôi thuê ở trọ với nhau hai hoặc ba người một cĕn nền đất(, mái và vách lợp lá ĕn cơm tháng hoặc tự ) nấu ĕn và tự lo tất cả về cuộc sống của mình...Sau nĕm nĕm học từ đệ ngǜ đến đệ (nhất và sau khi thi đậu phần hai tú tài NLS) , tôi rời khỏi mái trường thân yêu để về Saigon dự thi vào lớp huấn luyện đặc biệt đào tạo giáo sư Trung học đệ nhất cấp NLS tại Nha học vụ NLS Saigon.Ěến tháng 11/1971 tôi tốt nghiệp sư phạm và được chọn về dạy tại trường THNLSBD, đây được xem như mái nhà thứ hai của Ěại gia đình NLS mà tôi được danh dự là một thành viên trong đó cùng về trường NLSBD với tôi khóa đó gồm các bạn: _Ban Canh Nông: Chị Phan Thị Thuyết Tiểu học cộng đồng Chánh Hiệp A. _ Ban Mục Súc Anh Nguyễn Thanh Xuân : Tiểu học cộng đồng Búng. _Anh HuǶnh Thanh Xuân Tiểu học cộng đồng Thạnh Hòa B _Anh Lê Vĕn Khởi Tiểu học cộng đồng Phú Hòa. _Ban Công Thôn : Anh Trần Quang Quới THNLSBD. _Ban SHGĚ Chị Trần Thị Bạch Mai Tiểu : học cộng đồng Thạnh Hòa B.Lúc đầu trình diện chúng tôi đều , sinh hoạt tại trường THNLSBD đầu niên , khóa 1972_1973 tôi mới nhận lớp dạy tại trường THCĚ Phú Hòa cùng với Thầy
Ěặng Vĕn Tư tôi được Thầy Châu hiệu , trưởng trường THCĚPH sắp xếp thời khóa biểu và cùng với Thầy Tư chia nhau dạy các môn về Nông Lâm Súc cho lớp 1 6 và 1 lớp 7, còn các sinh hoạt khác tôi đều sinh hoạt tại trường THNLSBD hội họp(, lãnh lương, coi thi...).Ěến niên học 1973_1974 các trường cộng đồng ở Bình Dương không tuyển sinh lớp NLS nữa nên chúng tôi được điều về 6 , trường THNLSBD và THNLSAM chỉ để lại , trường cộng đồng cho giáo viên dạy lớp 1 7 và sau đó ngưng luôn chương trình cộng đồng.Bản thân tôi được điều về trường THNLS An Mỹ vì niên học (1972_1973 trường THNLS An Mỹ được thành lập và đã tuyển sinh lớp 8), các giáo viên dạy ở các trường THCĚ được phân bổ lại như sau: _ Trực thuộc trường THNLSBD: THCĚ Ěông Ba (Lái Thiêu), THCĚ Thạnh Hòa B (Búng), THCĚ Búng. _ Trực thuộc trường THNLS An Mỹ gồm các trường cộng đồng THCĚ Chánh : Hiệp A,THCĚ Phú Hòa THCĚ An Mỹ, .Vào trường THNLS An Mỹ tôi dạy được đến hết đệ nhất lục cá nguyệt niên học 1973_1974, từ đệ nhị lục cá nguyệt tôi được chuyển về dạy tại trường THNLSBD, đến nĕm 1976 tôi và một số giáo viên được chuyển về công tác tại Ty Nông Nghiệp Sông Bé vì lúc bấy giờ trường THNLSBD không còn nữa mà chuyển thành trường Trung học Lâm nghiệp TW 4.Kể từ đây cuộc đời tôi bước sang giai đoạn khác và chấm dứt việc dạy học cǜng như sinh hoạt dưới mái trường THNLS Bình Dương thân thương nói riêng và dưới mái nhà Ěại gia đình NLS nói chung.Mặc dù thời gian giảng dạy và sinh hoạt tại trường THNLSBD còn quá ngắn (4 nĕm nhưng đã để lại cho tôi nhiều cảm ) xúc với những tình cảm thân thương giữa thầy và trò cùng bạn đồng nghiệp tình cảm , này theo tôi mãi đến ngày hôm nay.Trường Nông Lâm Súc thân thương,Mái nhà ấm áp,ngát hương nghƿa tình.Mong sao mái ấm gia đình,Ngày càng bền vững ân tình trước sau, .Lê Vĕn Khởinlsct / nlsbd Cuối tháng 3/2016 H p M t t i nhà hàng Sông Xanh Lái Thiêu ọặ ạChào M ng thừầy Quách Đại Thanh lần đầu v VN ề29/ 6/ 2016
1967-2017 . 154 . Ngày hai chín tháng sáu Ngày họp tháng gia đình Nông Lâm Súc Bình DươngCùng đón Chào thầy ThanhVới thầy Non, thầy Thành Thêm những bạn ủa ThầycDòng Sông Xanh Lái Thiêu Êm đềm như ngừng trôiCùng hoà vào niềm vuiKhông gian thật thoáng mátẤm áp nghƿa Thầy trò Gian phòng không đủ dài Nên dãy bàn phải kê Thành hình mang chữ TSáng kiến thật là hay Vì chữ T chữ Tình Tình Thầy Cô sâu nặngTình bạn bè thân thươngMãi mãi là Tình ngườiQuấn quýt suốt bên nhau Ấy cǜng là Tình cảmMột chút mang niềm vuiLà ngày cùng gặp gỡMột chút gì sâu lắngNhớ về kỷ niệm xưaBên nhau dưới mái trườngRồi một chút ồn ào Rộn rã vang tiếng cườiTiếng nói lời ỏi thĕm hSống động dòng Sông Xanh Một chút nắng nhè nh ẹĚủ mang hơi ấm vềSưởi ấm những trái timĚang về đây họp mặtCơn gió như hờn ghenXin một chút thổi vềĚủ gợn sóng Sông xanhMát lòng người gặp gỡCơn mưa đâu bất chợtTheo gió lại về đâyXin một chút mưa rơi Nhẹ nhàng như nụ hôn Âu yếm người mong chờNgày nhớ nhau họp mặtSân nhà hàng Sông Xanh Sáng nay như sân trườngNgày đầu tiên đi họcLíu lo tiếng chim nâuRồi khi hết buổi tiệcUống ly nước chia tayĚiểm Hẹn bên Sông Xanh Như mùa hạ mái trườngTay bắt tay tạm biệtChỉ một chút gặp nhauVấn vương bao thương nhớHỡi những cánh chim nâuMỗi người góp một chútThời gian và tình riêng Một chút lá cây rơiTừng con chim mang vềSẽ xây thành tổ ấmNguyễn Thị Ái LiênSông Xanh2016
Các bạn NLSBINHDƯƠNG thân,Nhìn hình ảnh ngày họp mặt truyền thống lần thứ 26 (01-01-2016) NLS BÌNH DƯƠNG,tôi mơ ước được về với các bạn mà đã nhiều nĕm xa cách.Chúc các bạn mãi mãi khỏe mạnh và sẽ họp mặt nhiều lần trong tương lai.Tôi ước gì tôi được trở lại,Về mái trường xưa thuở ngày nào.Ěể cho lòng thỏa ước aoCho tâm hồn mình đi vào dƿ vãng.Trường tôi ở Lái Thiêu xứ Búng,Bên vườn cây thấp thoáng mái tranhCó nhiều trái ngọt quả lành, Có dòng sông nhỏ chảy quanh xóm nghèo. Từ sáng sớm đến chiều xế bóng,\"Áo nâu\" tung tĕng trên đường làngTiếng cười tiếng nói vang vang, ,Âm ba theo sóng lúa vàng cuối thôn.Nào đây là luống rau em cấy,Bên này là chuồng gà anh nuôi.Cày bừa có cực mà vui,Trò làm, thầy giúp công tui sức thầy, .Rồi mấy lần xuân đi hè đến, ,Ěã bao lần sớm nắng chiều mưa, Tiếng rền bom đạn dây dưa,Quanh nĕm suốt tháng không chừa nơi nao.Trường tôi cǜng như những trường khác,Học trò tản mát khắp nơi nơi.Lòng mình cảm thấy chơi vơi.Người đi kẻ ở phương trời xa xĕm.Thời gian qua biển yên sóng lặng, Nặng tình bằng hữu nghƿa thầy trò, Góp nhặt lại trong đóng tro,Những gì còn lại của thời thơ ngây.\"Ěàn chim nâu mỗi nĕm tụ lại\" ,Bên mái trường xưa ngày đầu nĕm, .Giữ gìn nghƿa cǜ tình thâm,Trải qua bao nỗi thĕng trầm truân chuyên.Tôi ước gì tôi được trở lại,Về mái trường xưa thuở ngày nàoĚể cho lòng thỏa ước ao,Trò xưa bạn cǜ biết bao ân tình, . Kim & Agnes [email protected] HKN, mùa Ěông Indianapolis 7-1-2016
Tôi sống ly hương trên miền Nam ÚcThương về Bình Dương biền biệt ngút ngànNhắn qua vầng mây hồng và ánh trĕng vàngThương đất Búng... thương con sông tưới miệt vườn sǜng nướcCon sông ch nở ặng đám lục bình màu xanh lá trúcVới bầy Sặc rằn, líu ríu quắp xoắn ngọn rau GừaGió đem tia nắng mai về vàng rực màu tơChiếu hắt lên nhánh dâu Xiêm sai quằn trái ngọtCon chim Châu châu hót giọng vang thánh thótQua cầu Ngang nghe cô hàng rao bán mít mà thương Mít của Em ngọt như mứt bí sên đườngThanh như quít Cai Lậy, mát như chè vừng mía lau Giọng của cô tải ngập chất ca daoTrên quê hương sông nước, dừa xanh, mận đỏXa quê hương làm thân chim di trúCứ Xuân về, chim quay lại cố hươngĚể hợp đoàn với bè bạn người thươngĚể gói bánh chưng ngày ba mươi TếtĚể thĕm lại mộ ông bà thân thiếtThĕm thầy cô tuổi bóng xế trời chiềuThương mái trường đứng lặng vắng đìu hiuHỡi bạn áo nâu, giờ ở đâu có biếtNgười đi, người về đâu, biền biệtCó còn thương còn nhớ lớp trường xưa Chiếc áo yêu thương tôi cất giữ đến giờNhư kỷ vật, không bao giờ đánh mấtCứ mỗi Xuân về, về quê hương đón TếtTôi quay về gặp bạn để mà thươngThương thầy cô, bụi phấn pha tóc màu sươngTrong tai, còn vang vọng, âm thanh của ớp lMùi sách học trò còn thoảng hương chưa nhạtMàu mực chưa bay trên vạt áo sờn bâuBạn hiền ơi, tôi quá yêu quá quí chiếc áo màuChiếc áo đưa tôi, dạo chơi, vào vùng mộng m ịXuân nay về trên quê nhà có thêm tin d ữ Thầy Nguyễn Ngọc Linh đã vội cất tiếng giã từÔng như người anh thân thuộc sớm ra điBỏ chúng em ở lại bên mái trường lặng ngắtTôi tin bạn và thầy cô nĕm sau đón TếtSẽ quay về, họp mặt bên mái trường yêuNgôi trường nay có thay đổi bao nhiêu Nhưng bạn, cô thầy và tôi sẽ không hề dời đổiĚời con người, dầu còn một ngày phút cuốiCǜng sẽ còn yêu, yêu chiếc áo màu nâu./. Nguyǿn vĕn Bǧu và Trǡn Bình Viȁt(n - H ữ ọc sinh Cộng đồng Búng 1964-1968)
Tôi không hiểu vì duyên nợ kiếp nào với xứ Búng và trường Trung học NLS Bình-Dương.,..!? Vậy mà, tôi đã gắn bó với nó suốt mấy nĕm liền? Một hôm, ba tôi bảo: \" tuần sau, con thu xếp, ôn tập lại bài vở để thi vào lớp đệ Tam (lớp10) trường Trung học NLS Bình Dương”. Quả tình, lúc đó tôi cǜng chẳng biết phải ôn tập như thế nào? Này nhé, tôi đang học lớp Ěệ Tứ (lớp 9) ở trường Trung học Công lập nam Nguyễn Trãi bên kho nĕm Khánh Hội, bạn bè học cùng lớp, cùng trường rất đông, vui, nhất là đang quen thân với một cô bạn gái “Bắc Ƕ nho-k-nhỏ”. Chúng tôi quen nhau, khi cùng học chung lớp hè, bổ túc thêm Toán, Lý, Hóa ở trường Tư thục Nguyễn Khuyến gần công viên Tao-Ěàn. Chiều chiều khi tan học, cùng tản bộ với nhau một quãng đường để rồi ai về nhà nấy!. Cô ấy học bên Trung học Công lập Nữ Gia Long! Tình yêu đầu đời đang vừa chớm nở!!! Ôi có niềm vui, hạnh phúc nào sánh bằng? Thế mà… Ông già tôi bảo vậy… tôi phải nghe lời bố thôi!? Giã từ cô bé học trò nho nhỏ, khĕn gói, lều chõng lên đường, rời xa kinh-thành ánh-sáng với những “ph -ố đêm” muôn màu, đi về miền quê xa lạ.Cô Bắc kǶ nho nhỏTôi không nhớ rõ chi tiết, kǶ thi ấy gồm có các môn gì? Các hệ số điểm của từng môn thi phổ thông như: Toán, Lý, Hóa, Vạn vật, Việt vĕn, Sinh ngữ, Công dân giáo dục… ra sao? Nhưng vì là trường Trung học Kỹ Thuật nên những bộ môn thuộc về chuyên ngành như: M ục-súc, Canh-nông, Thủy-Lâm hay Công-Thôn đều… có hệ số điểm cao gấp 3, gấp 4 lần các môn thi phổ thông khác. Sức học của tôi, nói chung, thuộc loại trung-bình, nếu không muốn nói mình học “Dốt”, vì thì giờ còn để rong chơi, đàn đúm với bạn b-è nữa chớ… Cǜng may, tôi khá khéo tay, khéo chân, biết sử dụng kềm, dao, búa, kéo (khi xưa ưa đi đánh lộn, đánh lạo) và có “nĕng-khiếu” về “máy-móc” nên… suy đi, tính lại, tôi chọn thi ngành Công Thôn. (t -vi tôi mang sửố “thân-Lừa ưa--Nặng”!). Chắc chắn “Chó ngáp phải Ruồi” , nên hôm lên xem kết quả thi, tôi “Ěậu”! Người ta vui ra sao? Tôi không biết? Chứ “lòng” tôi lúc đó; dững-dưng lắm! Vừa lo vì trường lớp xa-xôi, cách-trở, biết ĕn ở nơi đâu, vừa sợ cô bạn gái sẽ “xa mặt cách lòng..!? ”Cái chuyện tình yêu ban đầu nó “lẩm ẩm” vậy đó. Thôi đ-cành liều mạng “dzậy”! Trở lại xứ Búng, Lái-Thiêu, Bình-Dương và ngôi trường tôi sắp học. Qua sự giới thiệu của một người bạn mới quen, tôi đến gặp dì Hai, nhà ở gần cầu bà Hai, xin ở trọ và ĕn cơm tháng ở đó, Vì không còn chỗ nào trống, dì biểu tôi đại-khái: “ngồi đợi đó đi, một lát, bà ngoại Bảy sẽ qua ĕn cơm, mày hỏi bả, coi còn chỗ nào trống… m ở”, nói rồi d ại quay đi, à ì lloay hoay với công việc của dì. Người dân quê miền Nam, đa phần họ sống rất thẳng tánh, không khách sáo, rào trước, đón sau … như dân Bắc Ƕ chúng tôi.-k Khu nhà dì Hai ở, khá rộng rãi, bao bọc chung quanh là những bụi cây lác đác hoa -và những cây cau, cây dừa cao vút, tạo cho tôi một cảm-giác vừa bỡ-ngỡ, ừa dễ chịu. Một lát vsau, một bà lão, tướng đi đứng trông còn lanh lẹ, khỏe mạnh, đi đến giữa cái sân rộng, có khoảng chừng bốn, nĕm bộ bàn ghế, sắp ếp -xxen kẽ với những chậu cây kiểng. Sau khi đợi bà Bảy cơm nước xong-xuôi, tôi tiến lại gần, khẽ cúi đầu chào bà, bà liếc mắt nhìn tôi, miệng còn đang nhai trầu bỏm bẻm và tay đang xỉa thuốc rê qua, rê lại. Có lẽ bà đ được ã báo trước, nên khi thấy tôi ngập-ngừng, còn đang”ấp úng” chưa biết phải mở đầu câu -chuyện như thế nào? (đây là lần đầu tiên trong đời, tôi phải lo chuyện “sống xa nhà” một mình, dù chưa phải kiếm “miếng cơm manh áo”, vẫn còn có bố mẹ cho tiền ĕn học!). Bà nói ngay ”Mày muốn kiếm chỗ ở,? Một chút, theo “taao dzìa”… Tôi không rõ đó là “có” hay “không”, nhưng cǜng gật ật cái đầu lia ịa, dạ-g-l.. d … ạsau này, tôi mới biết, bà thường ngồi nán lại để chơi với con cháu, hoặc tán dóc, ĕn trầu hay tụ họp nhau, đánh bài tứ sắc với mấy bà già bạn, những hôm có cuộc “tụ-chến”đó, bà hay ở lại, tới khuya.Ěó buổi ban đầu gặp gỡ, người dân xứ Búng là thế, mộc-mạc, đơn-giản và d -dãi, tôi ễ thật lúng túng v ừ nhỏ bé tới giờ, ít khi tiếp ì txúc với người quê miền Nam, với lại đa số bạn
1967-2017 . 158 . bè và những người lớn tuổi quen biết bố mẹ tôi, toàn là người gốc Bắc kǶ di cư (54), tôi rành rẽ cách “nịnh” họ, còn giờ đây, chẳng biết phải ĕn nói làm sao, để “lấy lòng”, lấy cảm tình, nên im lặng, sợ ĕn nói“hố” thì hỏng việc.Cĕn nhà của bà Bảy là một cĕn nhà gạch khá to, quét vôi màu trắng đục, chung quanh có tường rào xi-mĕng bao bọc khá cao, nằm ngay cạnh quốc lộ 13 cǜ, tôi còn nhớ, đ đi bộ ã theo sau chân bà Bảy về từ cầu Bà-Hai, ngang qua mặt trước nhà lồng chợ Búng và phố xá của nó, rồi qua một, hai tiệm bán tạp hóa, có đặt mấy cái bàn bida phía trước cửa, ồi mới rđến nhà bà. Trước nhà có một cái cổng nhỏ nằm ngay chính giữa ề ngang khoảng một bthước tây, bên kia đường, xéo về phía phải, là cuộc cảnh-sát, che chắn bằng một cái cổng sắt cao, dài và một cái lô ốt to tướng, bự đ-c-ùng, còn sát cạnh phải nhà bà Bảy, là một ệm bán tihủ tiếu, của người Tàu, khách hàng ra vô, khá tấp ập. Ừ,. ưc… tự dưng viết đến đây, sao nthèm có tô h ti u này quá xá, nhủ ếất là mấy cái tóp mỡ chiên dòn béo ngậy, sốp ốp c-sòn mỡ bên trong, rồi mùi hẹ, hành sấy khô rắc lên trên mặt tô, lấp-lánh, nào tôm, nào thịt với nước lèo bốc khói… Ngày đó, hằng tuần mẹ tôi có cho ít -tiền dằn túi để tiêu vặt, nhưng sẽ không đủ nếu cứ ĕn sáng bằng hủ ếti u, hay cà-phê, thuốc-lá, rủng ỉnh mỗi ng-rày.Hình chụp trước nhà bà ngoại BảyTôi được cái may mắn, không phải ở trong cĕn nhà gạch chính, tọa lạc nơi phía phải của miếng đất nhà bà, nằm sát cạnh cái tiệm hủ tiếu “thèm nhỏ dãi” ấy, bằng cái hàng rào gạch. Lúc vào trong sân, bà Bảy chỉ tôi vào một cĕn nhà lá nhỏ, cất riêng-rẽ nằm hẳn ra bên ngoài, sau lưng nó là một khoảng sân nhỏ có tráng xi-mĕng, bao chung quanh một cái giếng nước, vừa làm nơi tắm gội, vừa để giặt giǜ và phơi quần áo, bên hông trái cĕn nhà chính, trong khoảng sân rộng,có một cây oài tượng lớn vxà hai cây mận nhỏ hơn đầy trái chín, cĕn nhà lá ấy vừa đủ chỗ cho bốn anh học trò trọ học, mỗi anh ở một góc, vì dọn vào sau chót, nên tôi được ở góc phía ngoài cùng, gần chỗ cửa ra vào, rất thuận tiện cho việc “đi sớm về khuya” của mình mà không phiền hà gì tới anh em, chỗ đó lại là chỗ thông thoáng, người từ bên trong cĕn nhà chính, có thể nhìn ra chỗ tôi ở r rõ ràng, qua cái cấtửa sổ hông của phòng khách và tôi cǜng có thể nhìn thấy người ở bên trong, hay những người đi qua lại ngoài quốc lộ.Chính nơi đây, vào những ngày đầu niên-học mới, chiều-chiều sau khi cơm nước xong xuôi, khi các anh em cùng trường đã bắt đầu nghỉ ngơi hay sửa soạn bài vở, tôi thường hay ra đứng lóng-ngóng ngoài cái cổng nhỏ đó, vẩn vơ nh-ìn ngắm thiên-hạ qua lại, lòng buồn-buồn vì nhớ nhà, nhớ bạn bè cǜ, nhớ phố phường nhộn nhịp và cả cô bé Bắc KǶ nho-nhỏ biết bao, cho đến khi bà Bảy về (tôi ĕn cơm trước và về nhà trước) rồi, tôi mới quay trở vào nhà trọ. Vài lần đầu, bà không để ý, sau bà nói:” Sao mày không xách cái ghế ra ngồi, đứng vậy thấy kǶ ục quá”, Chắc bả nghƿ -ctôi “điên”,.. ai đời, đứng chơi, hóng gió và “ngắm gái”, ai lại ngồi trên ghế! Thôi đi bà ngoại, ngồi ghế lỡ gặp “người đẹp B-ình-Dương” đi qua, không lẽ vác ghế chạy theo tán-tỉnh? Vài tháng sau, tôi quen lần hồi cách nói chuyện, cách chào hỏi, cách xã giao của người dân nơi đây, và bắt đầu trổ-mòi, phá-phách, nghịch-ngợm, tôi không còn đứng ngoài cổng nhà “mơ-mộng” nữa, bắt đầu lân-la qua tiệm tạp-hóa có những bàn bida đông, vui bên cạnh, bắt đầu phì phèo điếu thuốc-lá, biết dĕm ba câu chửi thề Ěan-Mạch (theo kiểu giọng Nam, để… nhấn mạnh câu vĕn), biết “thục” Bida từ thuở đó… vắn tắt là được tự do bay nhảy…. Tôi ở trọ trong nhà bà Bảy suốt một nĕm lớp mười, những ngày tháng đó đ để lại ã trong tôi rất nhiều kỷ niệm êm đềm của thuở học trò ngây- thơ, trong ắng. Bây giờ ngồi -trđây, lục lọi trong ký ức rời rạc của m-ình, tôi cǜng chẳng biết phải diễn tả làm sao cho nó mạch lạc! Nếu ngày xưa, không vì chung tình với cô bạn gái cǜ ở Sài-gòn, tôi dám ã có đngười yêu mới ở nơi xứ Búng xa xôi và cuộc đời tôi đã quẹo qua một ngõ khác chĕng? Một điều chắc chắn là tôi sẽ không bao g ờ quiên cái nơi chốn ấy, dù rằng tất cả đã đổi thay. Ôi!xứ Búng của tôi, với những sáng, trưa theo từng đám học trò cùng lứa, áo trắng, áo nâu
1967-2017 . 159 . rảo bước trên con quốc lộ 13 cǜ đi đi, về ề, --vnhững buổi chiều tan học, chưa chịu về nhà ngay, còn thơ thẩn lang thang, trong những làng rẫy chung quanh trường mà lòng rất ư là thanh thản, chưa phải lo toan một chuyện gì. Những đêm mưa rả rích suốt trên mái lá, nằm quấn mình, co rút trong cái chĕn (mền) mỏng thật ấm cúng, nghe tiếng mưa rơi rồi thiếp đi lúc nào, không biết. Những ngày Ch -Nhủật ở lại, không về Sai-gòn, tôi hay đi “xem lễ” ở nhà thờ Búng. Ngày ấy cô nào, cô nấy “Diện” lên trông rất xinh đẹp, mỹ--miều, tôi còn nhớ dì Hai có một cô con gái trạc tuổi tôi, học bên Trung-học Trịnh-Hoài-Ěức, tôi cǜng hay gặp đ ễ ở i lnhà thờ, nhưng chưa lần nào tôi nói chuyện một cách thân quen. Bà Bảy có nếp sống cổ xưa, khá nghiêm-túc, mẫu-mực, cǜng có thể v đám ì “quỷ ma” học trò ở trọ, bà phải làm mặt “nghiêm” để tụi nó không dám “giỡn mặt” chĕng? Bà ở riêng một mình trên cĕn phòng phía trước, còn phía sau mới cho bọn học trò chúng tôi trọ học, cái bếp ở phía sau cùng nhà bà, ít khi nào tôi thấy bà nấu nướng. À, nhà bà Bảy không có sân sau, phía sau lưng nhà, là hông của một cái“rạp hát”, vào những kǶ nào có gánh hát ở đâu kéo về diễn tuồng, thì không khí chung quanh chợ Búng rất tưng ừng, -bnáo-nhiệt. Bắt đầu từ buổi trưa, ở bên này tôi đã nghe tiếng trống nhạc, đờn ca, tập dợt xập-xình, phần lớn là họ tập tuồng cải lương cho -màn diễn vào buổi tối… cả nĕm trời ở kế bên đó, tôi chưa một lần ghé lại xem, có lẽ, tôi không mê cải lương lắm…Nói đến chợ Búng vào cái thời xa xưa đó (Ěầu thập niên 1970) ta phải nhắc đến cái quán cơm Xã-Hội mà phần lớn phục ụ cho -vđám học trò nghèo như chúng tôi, vào buổi trưa và buổi chiều, với giá các món ĕn thật rẻ, còn cơm thì do bộ Xã-Hội tỉnh cung cấp cho ĕn miễn phí, nên tha hồ “xúc” ĕn thoải mái, đến quán bánh bèo bì M -Liên, Ngỹọc Hương -không chỉ riêng bán bánh bèo mà còn có thêm mục bán ”bia ọt\" v-bà “mồi” để nhậu-nhẹt và có mấy cô “chiêu- ãi-viên” tr -trung, phđẻục ụ nữa, -vvì thế quán lúc nào cǜng đông khách, mà đa số khách là lính tráng, trận mạc, không biết ở đâu xa xôi lắm (chợ Búng khá an-ninh) kéo về? Súng, đạn lỏng-chỏng, xe cộ (jeep) đậu đầy kín? Thậm-chí, có chiếc bùn sình, đất đỏ còn bám đầy, lại thêm hai ba cái ĕnten nhô lên, cao l -chƿaƿa, lần nào, có dịp đi ngang qua đó tôi luôn h -hồi ộp, đề phòng, chỉ sợ “người anh em” thừa cơ “đặt m-ìn nổ chậm” thì chết oan mạng! Ấy vậy, chuyện ấy lại không xảy ra! Một hôm,vào khoảng xế chiều, đang ngồi ôn bài cho kǶ thi cuối “lục-cá-nguyệt”, thì nghe một loạt súng nổ liên-thanh dòn-dã, sau đó lại nghe tiếp một tràng đạn nữa, nhưng lần này, từng tiếng một, rồi im bặt! Sau một chút yên lặng ,cả phố chợ bỗng nhốn-nháo cả lên, thì ra có ba người lính bị bắn chết còn ngồi gục trên mặt bàn, giữa đống chai ọ, b-làn ghế bừa bộn, ngổn ngang. Nghe nói họ giết nhau v ư thù cá nhân ì thay vì người đẹp….!? Hung thủ sau đó ung-dung tay còn cầm khẩu M16 từ tốn đi qua cây cầu gỗ bắc ngang sông Búng, rồi mất hút trong xóm nhà bên kia sông, mà không gặp một sự truy cản nào, dù đã gây án mạng, giết ba mạng người. Xin lỗi, tôi lại liên-tưởng và “méo-mó” với chuyện “ngày xưa”. Những người bạn học cǜ một thời , đã sinh ra và lớn lên trong “Quê-hương, mịt-mùng khói-lửa,”, một thời từng đi học và … ở trọ … Bây giờ trong số họ, nếu trẻ lắm cǜng là những ông già trên, dưới sáu-mươi, cǜng đã “lên chức” ông Nội , ông Ngoại như bao ông già khác trên thế gian này, chỉ khác là trong nỗi sâu thĕm-thẳm, tận đáy--lòng, cảm-xúc của họ, có còn chút gì những kỷ-niệm của một thời ÁO-NÂU ngày-xưa ấy v-à một thời ở trọ…….!? Nếu ví cuộc đời là những quán trọ và những người ở trọ là khách qua đường hay những đứa học trò như chúng tôi, gặp được chủ nhà tốt bụng như Dì-Hai, Bà-Ngo -Bại ảy, coi chúng tôi như con-cháu-trong-nhà, thật là diễm phúc. Ngược lại, th đó là sự -ì bất hạnh.Hơn 20 nĕm sống nơi đất-khách quê-người, mang thân Ở-TRỌ, lòng tôi lúc nào cǜng nhớ tới Thầy–Cô, bạn-bè ngày-xưa ấy, -nhớ tới ngôi trường Nông-Lâm-Súc Bình-Dương đã cho tôi nhiều kỷ-niệm của một thời Áo-Nâu -TrỞọ.“ Xin thời gian hãy trả tôi về những kỷ niệm ấu thơ……”Merry Christmas and Happy New year 2015Trần Ěình Thảo, CT khóa 3/NLSBD.với bà xã
Lớp 10CN1 chúng mình có môn Thực hành nông trại, lúc đó Cô cho tự chọn ở các nhóm: địa điểm, cây trồng… tùy theo điều kiện mà thực hành. Nhóm mình có chị Phụng, chị Thoại, chị Chính, mình và ai nữa không nhớ ra…Hôm đó cả nhóm ngồi lại bàn với nhau là trồng cây g ở đâu? Tôi nhớ chị Phụng lì, ên tiếng: ở nhà tui, ông ngoại tui có trồng đám khoai mì trên đầu dốc ở Tương Bình Hiệp khoảng 100 m2, tụi mình lên hỏi mượn để “đĕng ký” với Cô. Thú thật lúc đó tôi là người nhỏ nhất trong nhóm nên mấy bà chị bàn thấy có lý là tôi theo luôn.Kế hoạch đ được vạch ra, ngã ày chủ nhật cả nhóm đến nhà chị Phụng, chúng tôi ngồi quanh lại nghe ngoại chị kể về cách trồng, thời gian đã trồng, chĕm sóc như thế nào… việc bây giờ còn lại là cả nhóm làm cỏ, vun gốc (tôi có nhiệm vụ ghi chép cẩn thận, đầy đủ để trả lời khi Cô hỏi).Ngày kiểm tra thực tế đ đến, cả nhóm đến trước ra vườn khoai mã ì kiểm tra lại lần cuối, Cô chở chị Phụng đến sau. Mọi người uống nước dừa nghỉ ngơi (nhà chị Phụng nhiều dừa lắm). Ěến giờ hành quân lên vườn khoai mì, tim tôi bắt đầu gõ nhịp vì chưa biết Cô sẽ hỏi cái g đây?ì Cô hỏi: Trồng trên đất đỏ có sỏi như vậy làm sao củ lớn được?Ai đó lẹ miệng: Dạ không có đất tốt Cô ơi!Cô hỏi: Trồng được bao lâu rồi? làm cỏ vun gốc ấy lần rồi?mTôi thật thà, dạ trồng được 2 tháng 10 ngày, làm cỏ vun gốc được một lần.Mấy đứa giỏi quá hén; tôi chĕm chú nhìn lên trán của Cô xem có nhĕn hay không?Không nhĕn, vậy là yên tâm rồi. Cô và cả nhóm đi một vòng vườn khoai mì.Thôi được rồi đi ề. Tất cả về nhvà chị Phụng nghỉ ngơi một lúc Cô ra về trước, cả nhóm ở lại, hú hồn Cô mà hỏi thêm chắc lộ quá.Sau đó nhóm tôi được điểm cao và các nhóm khác có ganh tị nói là nhóm này mượn vườn khoai mì nhà chị Phụng để đĕng ký (mà sự thật là như thế).Chuyện đã 42 nĕm đi qua, nhiều lúc ôn lại thời học sinh tự hỏi lòng sao lại đối phó như thế? Nghƿ đến thấy hổ thẹn cho mình quá.Nhân đây xin thay mặt cả nhóm xin lỗi Cô Bạch Thị Vàng, người Cô bao dung, rộng lượng, đã tha thứ bỏ qua cho nhóm chúng em v đì ã không thành thật (chúng em đoán Cô đã biết việc này).Chuyện đã cǜ, nhưng nhắc đến tôi tưởng chừng như mới hôm qua, tôi cứ hỏi lòng mình tại sao lại làm như vậy?Nguyễn Vĕn SẵngKhóa 7- CN1 Bạn Nguyễn Vĕn Sẵng (bìa trái) và hai bạn Cương, Ěẹptrong 1 chuyến tham quan Ěà L ạt
Bến Súc Bưng Cầu ạch Bắp--RAn Ěiền - Phú Th - Bứ ến Thế quê hương.Tiếng kêu xót dạ nhớ thươngÔi Tương Bình Hiệp một thời ấu thơ .Có những tên gọi thân thương, những kỷniệm của một thời mới lớn. Tôi như con chim lạc bầy xa rời tổ ấm, chưa một lần trở về thĕm lại quê Ngoại thân yêu, có chĕng một thoáng chợt đến rồi chợt đi như cơn mưa trái mùa tháng Tư…… Quê tôi đó…., có dòng sông Sài Gòn chạy dài về hướng Tây Bắc B h Dương: ìnTương Bình Hiệp, Bưng Cầu, Phú Thứ, An Ěiền- Bến Súc. Dòng sông hiền hòa ã mang đtheo phù sa để bồi đắp cho những vườn cây chôm chôm, sầu riêng, mĕng cụt ….. Những miếng mít Tố Nữ vừa ngọt, vừa thanh… Những hàng dừa xanh nghiêng mình soi bóng. Nh ng ữhàng cây cau đứng sừng sững chọc thẳng trời xanh, những bông hoa cau mang lại trò chơi Dâu Rể. Những kỷ niệm ấu thơ đã không giữ nỗi bước chân lãng tử. Những hàng cau, hàng dừa, sầu riêng, mĕng cụt… đã bị khước từ bởi chính nó: LY HƯƠNG …!? Sinh ra và lớn lên tại vùng Bến Súc (BD). Tuổi thơ của tôi gắn liền với những hàng cây cao su chạy dài thẳng hàng mút mắt. Có những buổi trưa thả rong ngoài đồng nắng gắt như đổ lửa, Mẹ kiếm tìm, bắt gặp, chắc chắn một trận no đòn vì tội lêu lổng, roi chưa kịp đưa lên thì Ngoại đã ngĕn được . Những đứa bạn tôi Tí, Tèo, Mận, Ổi….. Những cái tên mộc mạc dễ thương, những trò chơi con nít chơi hoài không chán…. Những ước mơ tuổi nhỏ khi nhìn thấy những người phu cạo mǜ vất vảtrĕm chiều, chén cơm lưng không đủ bụng: lớn lên mình sẽ học cái g để giúp ì họ….? Một thoáng suy nghƿ vẩn vơ để rồi chợt biến nhanh như trò chơi thổi bong bóng bằng xà phòng của tuổi nhỏ……. Cuộc sống không bình yên nơi quê Ngoại. Chiến tranh đ đến, t ã àn phá, cuốn trôi đi tất cả. Giã từ vội vã tuổi thơ, giã từ quê Ngoại lánh cư về quê Nội. Ai đã bảo: thắng về Nội ại về Ngoại, ri-bêng tôi thì ngược lại. Bến Thế Tương B-ình Hiệp quê Nội, có những vườn trái cây trƿu quả, những nghệ nhân với đôi bàn tay khéo léo tạo nên những tấm tranh sơn mài bất hủ. Công ty sơn mài Thành Lễ có lẽ cǜng bắt nguồn từ đây, quy tụ những nghệ nhân vùng Bưng Cầu ến Thế trong đó -Bcó Cha tôi đ đóng góp bằng mồ hôi, trí ã óc để tạo nên nó. Không biết những thếhệ đi sau được thừa hưởng di sản đó có còn nhớ đến họ hay không….? Giã từ tuổi nhỏ ấu thơ, tôi bắt đầu chững chạc hơn khi phía sau mình còn những đứa em nhỏ. Cuộc sống tạm dung nơi phố thị, những tính toán lo âu hình thành trong đầu tôi tự lúc nào tôi chẳng biết. Nĕm đó chiến tranh đã lan rộng. Mẹ tôi đã bị thương. Mỗi ngày con bé gầy còm, đen thui thủi phải nhận lấy trách
1967-2017 . 162 . nhiệm vừa làm Mẹ, vừa làm chị để lo cho gia đình, chấp nhận làm tất cả công việc gì nếu có ai thuê mướn. Việc học hành của tôi phải tạm gác qua một bên .Mỗi ngày sau khi lo cho các em xong, tôi phải vào bệnh viện lo cho Mẹ. Một hôm có vị Ma-Sơ hỏi tôi: con bao nhiêu tuổi? còn đi học không? Hoàn cảnh gia đình như thế nào? Tôi đã kể tất cả hoàn cảnh của gia đình và mong muốn được đi học lại. Soeur- Hiền đã chấp nhận lời cầu cứu của tôi và nhận đỡ đầu cùng với các Chị tinh thần (chị Mua, chị Xuân Lan, chị Dung…) trong trường Trung Tâm Y ế B-Tình Dương giúp đỡ cho quãng đời bất hạnh của gia đình tôi. Viết đến dòng nầy tôi không ể cầm thđược nước mắt, dù thời gian và hoàn cảnh có đổi thay, lúc nào trong TIM tôi vẫn nhớ và mang những hình ảnh của các vị ân nhân đó.Nĕm 1968, tôi đã thi đậu vào lớp 8 trường Trung học Nông Lâm Súc Bình Dương, đây là nơi mà tôi hằng ao ước có cái nghề trong tay, tự nuôi lấy bản thân mình và giúp Cha Mẹ một phần lo cho các em kế tiếp được đi học. Tuổi ấu thơ rồi cǜng đi qua, còn chĕng chỉ trong vùng ký ức…. Vƿnh viễn giã từ quê Ngoại, chiến tranh đến, tôi mất quê hương từ dạo ấy. 1968-1972 nĕm nĕm cho tuổi vừa mới lớn, những kỷ niệm của một thời trung học dưới mái trường Nông Lâm Súc Bình Dương dấu yêu. Tại đây tôi đã có những người bạn mới thân thương và nhiều dấu ấn như: Phan Mỹ Châu (MS K3- Australia),bạn cùng lớp: Nguyễn Thị Bảy (Bảy cà ri?-California), Nguyễn Thị Ngọc Anh (VN) Khôi, Kiếm và một người bạn cǜ Nguyễn Thị Huê (VN) mãi đến giờ nầy tôi không liên lạc được (nếu bạn đọc được bài nầy vui lòng liên lạc với mình nhé-Nếu bạn nào biết được tin tức của Huê, mình xin h u tậạ). Từ những tình bạn chân thành, những sự giúp đỡ thân thương đã cho tôi niềm hy vọng, xóa đi lòng tự ti mặc cảm, ngẩng đầu lên nhìn về phía trước ……. Tuổi học trò thời trung học (lớp 9-10-11-12) là thời gian nhiều kỷ niệm đáng Yêu và đáng Nhớ: “Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ“. Tôi không biết câu nầy xuất phát từ đâu, nhưng riêng tôi thì không dám chơi, nhưng lại dám Phá ”nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò”, tôi thì khoái câu nầy hơn, vì vậy mấy bạn đ đặt cho ã tôi biệt danh: Hồng ngô đại náo tam môn giai. Có lẽ xuất phát từ tuổi ấu thơ, tôi chuyên phá ngầm từ bạn bè đến các Thầy –Cô, sử dụng chiêu “ném đá dấu tay” không ai biết.Bây giờ tôi tự thú trước bình minh, kể lại một vài trò phá phách, âu cǜng là an ủi tuổi già nhớ về các bạn ǜ, mong rằng các bạn có đọc clại được xin cho tôi một nụ cười và tha lỗi nhé.Số là trong lớp tôi (CN1 K2, lớp trưởng là Lê Hoành Sơn) có bạn K.Ě rất thích K.C, thế là tôi lén chôm tập của bạn trai khác T.B. lén bỏ vào cặp của K.C. ,sau đó tôi báo cho bạn K.Ě. biết, chừng phát hiện ra được tôi gài vài câu nói kích cho hai nam cải nhau chơi (rất may là không có đánh nhau). Hoặc là khi có Thầy nào vào lớp kiểm tra bài vở, cho điểm thấp, hay bạn nào hôm đó kênh kiệu thấy ghét, lúc ra về chấp hành tốt ỷk luật nhà trường dắt xe dẫn bộ: lý do bánh xe b ì hị xơi, xẹp lép.Trong lúc THNT tại gia, nhóm chúng tôi thường hay đến các nhóm khác để quan sát, thấy họ làm hơn mình thế là mấy ngày sau có số cây bị chết vì bị nhón gốc (giờ nghƿ lại thấy mình h t sếức tầm bậy) Còn không thì mấy ông cǜng té mương hay quần áo giày dính bùn sình như hai bạn N.L., T.B. Có lần lên An Sơn gặp nhóm của H.H., tụi tôi mặc tình phá cây trái còn xanh của nhà bạn nhét vào cặp các bạn khác, nhất là ông nào để ý tới H.H., thế là giận nhau, không biết sau đó có chầu đậu đỏ trước cổng trường làm hòa hay không? Khi thu hoạch cải chìa, tụi tôi bày tiệc nho nhỏ chiêu đãi, mời bạn bè đến tham dự, trong lúc ĕn bạn nào sơ ý thì la làng lên vì trong rau cải còn những con sâu nho nhỏ, cắn miếng ớt hiểm cay thấu trời xanh. Có lần hành quân ra phía sau trường nhổ trộm củ sắn, tôi bày ra chiêu giống như đi thực tập cầm theo tập ghi ghi chép chép, sau đó làm bộ rớt tập, sẵn tay chôm vài củ sắn. Ěược một vài lần, tôi rủ những đứa mà nhóm tôi không thích hành quân ra đó, trong lúc mấy bạn ham lo thu hoạch chiến lợi phẩm, tôi làm bộ la: rắn rắn.. rồi co giò chạy trước, thế là các bạn bị phát hiện, thêm một màn lên vĕn phòng ngồi chơi, uống trà đàm đạo với thầy Hiệu Trưởng. Hôm nào thấy nhóm mình không thuộc bài, chưa làm xong bài tập, thế là tôi được cử làm đại diện liếc mắt đưa tình, nhõng nhẽo, hai hàng lệ tuôn chảy đầm đìa kể lể tối hôm qua nhà bị hai phe choảng nhau nên không làm bài được, cố tình câu giờ để Thầy-Cô cho qua ải. Rất may trời phú cho tướng mình dây (không đủ ĕn) tóc dài, dễ thương, ít nói (nhưng phá như quỉ mà không ai biết), đại diện người đẹp Bình Dương đi dự đại hội, trở về thì bị nhiều bạn gài độ lại (ông trời có mắt). Còn rất nhiều chuyện ”thâm cung bí sử” để lần sau kể tiếp nha các bạn.
1973, sau khi ra trường, mỗi lần từ SG-BD, tôi và Châu hay ghé qua trường chụp vài tấm hình k niỷệm, rất tiếc bị thất lạc, hay nhắc nhau lại những kỷ niệm vui buồn thời còn đi học, tiếc nuối cho một thời đã qua. 1974-1975 tôi vƿnh viễn đã mất đi quê Ngoại thân thương, trường NLSBD yêu dấu, ly hương đến xứ người Long Khánh, chưa một lần trở về thĕm quê Ngoại, trường xưa bạn cǜ. Thời gian còn lại của tuổi già, nhớ Thầy-Cô, bạn cǜ. Ước g được một lần gặp lại nhau ì phải không các bạn thân thương.N.H. 10-4-15Ngô Thị Hồng CN-K2 [email protected]ỌP MẶT GIA ĚÌNH NLSBD THÁNG 8/2016 tại nhà hàng TIAMO - Lý Tự Trọng, Bình Dương CHÀO MỪNG THẦY HÀ VĔN MỚI về dự (20/8/2016)
Không biết cảm giác các bạn như thế nào có giống mình không, ? cái cảm giác vui ơi là vui cái cảm giác vừa tìm lại được tuổi thơ của mình nó , lâng lâng khó diễn tả khi tình cờ nhìn thấy tấm ảnh lớp 8/5 của tụi mình, trên trang nhà NLSBD.Cám ơn trang nhà NLSBD Cám ơn anh chị nào vẫn còn cất giữ tấm ;ảnh của lớp mình lớp , 8/5 của trường Trung học Nông lâm Súc Bình Dương tấm ảnh đã được cất giử mãi từ thế kỷ trước cho đến tận bây giờ , phải không các bạn nói vui vậy thôi nghe thật xa xôi làm sao ấy mà thật () , vậy gần 40 nĕm rồi còn gì thời gian hơn một nửa đời người đã trôi qua để rồi bây giờ mình được vui như thế này qua ảnh mình gặp lại bạn bè cǜ, , gặp lại tuổi thơ của mình của những ngày chỉ biết học và vui phá của tuổi học trò.Mình bỗng trở thành đứa trẻ tuổi mới lớn.Này nhé Thầy Khởi chủ nhiệm lớp mình cạnh thầy là bạn Hồng có thêm tên gọi…Ngồi hàng ghế đầu từ trái sang Ngọc Lợi Xuân Tựa, , Thu Trang, Túy Nga, Kiêm Huôi, Hùng Dǜng Hữu Ěiền, … Ěức Trí…, . Ěứng phía sau Tám, Thúy, Thu Hà, Hồng, Tùng, Châu,… Hiệp, Minh… (xin lỗi các bạn mình không nhớ hết tên các bạn nam có lẻ do đến tuổi heo may rồi còn gì…) Một màu áo nâu đồng nhất sao đáng yêu quá phải không các bạn, cái màu áo đã đi vào dƿ vãng của những ai đã từng một thời vừa học vĕn hóa vừa học chuyên ngành vừa thực hành ở lứa tuổi mới lớn đã tập làm lão nông nuôi trồng đủ thứ cái màu áo mà không biết bao nhiêu huyền thoại ,
của những giờ thực hành nông trại nghịch phá trách yêu thầy nói nhỏ nhau , (nghe thôi nha)“Thầy ơi sao em với bạn ấy mua hoa bằng giá tiền mà thầy lại chấm điểm khác nhau” Tại sao? Chuyện gì vậy?Giờ học thực hành nông trại thầy hướng dẫn mỗi em trồng một chậu hoa ở nhà sau đó mang đến lớp để chấm điểm Nhưng đến khi nộp bài các , . bạn lại kéo nhau đến điểm bán cây trồng Nguyễn Thị Chính gần trường mua mỗi người chậu hoa để mang vào lớp chấm điểm và như thế mới xảy 1 ra chuyện “Thầy ơi…”Bây giờ khi tuổi đã ngǜ thập rồi các diễn viên đã đóng mỗi vai khác , nhau trên sàn diễn cuộc đời Có những bạn được đón. g vai giàu sang, phú quý, ông này bà nọ và có những bạn giản đơn hơn là người đưa đò cho thế hệ đàn em hay những bạn được trời ban phúc để điều trị bệnh cứu người và cǜng có những bạn chật vật vất vả với nổi lo cơm áo gạo tiền… lớp mình , có cả đấy các bạn ạ và có cả những bạn đã vắn số không còn làm diễn viên nữa không còn phải bon chen với cuộc đời vốn có nhiều lo toan phiền , muộn .Thôi thì, con tạo xoay vần thời gian vẫn trôi vô tình không trách nhiệm chẳng hề quan tâm đến ai nhưng chính nó có giá trị đặc biệt trong , cuộc sống của mỗi người tạm biệt các bạn chúng ta rồi tất sẽ gặp nhau thôi ; trái đất vốn dƿ tròn quay bao nhiêu vòng li tâm rồi cǜng gặp lại nhau.Những lắng đọng của cuộc đời là thế đấy.Nguyễn Thị Thu TrangKhóa 7- NLS Bình Dương
K ni m l a tu i h c trò, có nhiỷệứổọều điều đáng nhớ. Nhưng có lẽ đáng nhớ nh t v n là k ấẫỷni m c a m t th i hò hệủộờẹn đón đưa.Th t phi n lòng khi nh l i b n thân mình c a l a tu i h ng ngày y, tôi không có ai ậềớ ạảủứổồấđưa đón hẹn hò! R nh quá, nhìn chung quanh mình tôi ảđành phải xen vô chuyện người khác. K l i câu chuyể ạện sau đây, tôi chưa được s ự đồng ý c a nhân v t chính. N u ch ng ủậếẳmay b ki n, tôi s n sàng vác chi u ra toà.ị ệẵếThầm thương trộm nh l a tu i h c trò là chuyớ ở ứổọện muôn đời ai cǜng có. Vì khi còn là h c trò, ít bọạn nào có đủ can đảm để nói ra. Tôi thi t nghếƿ, lúc này nh c l i m t k ni m, ch c ắạộỷệắkhông ai n lòng nào oán trách gì mình.ỡChuy n là th này: Trong l p tôi ngày y có mệếớấột người đẹp đúng nghƿa: xinh xắn, ĕn nói duyên dáng, d ễ thương, lạ ở ữi s h u m t gi ng ca vàng; làm sao các b n nam có th d ng ộọạể ửdưng cho được. Trong l p và ngoài ớl p, nhi u anh ng m nghé cô ca s ớềắƿ này, nhưng có vẻ như cô không để ý tới đ ề ấi u y cho l m. Hắồi đó bên nam sinh l p tôi thu c thành ớộphần phá phách đa dạng, tưng b ng có, th m l ng có, tôi s p ừầặắgi i thi u m t nhân v t mà ớệộậchính tôi không bi t nên x p ếếanh chàng này vô d ng nào. ạTôi t m gạọi đây là một vĕn nhân gi u m t, vì l ấặẽ như sau: ngay t ừ đầu nĕm học, anh chàng này nom không gi ng ốm t h c sinh, gi ng cao b i nhi u ộọốồềhơn. Học hành cái ki u gì không ểbao gi mờọi người nhìn th y anh ta ấmang c p xách hay ít nh t m t cái túi ặấộđựng vài quy n t p. Ch có m t quy n t p cho t t c các môn h c hay sao y, d t túi qu n ểậỉộểậấảọấắầsau nghênh ngang đi vào lớp, coi mọi người xung quanh như cây cỏ. Anh ta có ki u h c ểọlàng chàng nhưng không gây phiền phức cho người hàng xóm k bên. Tôi nghếƿ những người ng i g n anh ta l m lúc cồầắǜng không nhớ có người b n láng gi ng là nh.ạềảM t hôm vào gi Quộờốc vĕn, Thầy không kiểm tra bài như thường l , bài cệǜ cần ki m ểtra trước khi sang bài m i là : \"T ng bi t\" c a Tớốệủản Ěà. Thầy thông báo: - Em nào ngâm được bài thơ nổ ếi ti ng này, Th y s cho s ầẽố điểm tối đa, 19/20. C l p yên l ngả ớặ. Trong môn Vĕn, muốn có được s ố điểm cao ngất ngưởng như vầy, th t không d . Th y nh c l i l n th hai, r i l n th ba, t bàn chót m t giậễầắạ ầứồ ầứừộọng nói hơi ngập ng ng vang lên khi n c l p s ng s t :ừếả ớửố - Thưa thầy, em nghƿ em có biết bài thơ này qua giọng ngâm c a mủột người, em không ch c mình s ắẽ ngâm đúng giọng. Em s ẽ ngâm bài thơ cho Thầy và c l p nghe th , s ả ớửốđiểm em không dám nh n.ậ
C l p v tay hò hét vì s ả ớỗự can đảm c a anh chàng cao bủồi đi học không mang c p và ặt bừ ấy lâu nay chưa bao giờ đưa tay phát biểu chuy n gì. B n con gái chúng tôi nhìn nhau ệọhơi ngỡ ngàng kèm theo lo l ng, không biắết anh chàng này có làm ĕn được gì không. Ch lo ỉr ng n u ph ằếải cười m t tr n té gh thì cộậếǜng tội nghiệp người ta. Nhưng chuyện đời ít ai bi t ếtrước, khi anh chàng c t ti ng, c lấếả ớp im phĕng phắc lắng nghe cho đến hết bài thơ rồi cùng v tay reo hò và yên tâm, mém chút n a m i chuy ỗữọện không như ý là mang ti ng c l p ch ếả ớứchẳng chơi. Thật ti c là Thếầy hơi khó trong nhận xét, dù anh b n c a chúng ta không mu n ạủốnh n s ậố điểm, nhưng Th y v n ghi vào s con s 17. N u là tôi, tôi s cho bầẫổốếẽạn tôi hai mươi điểm. T sau ngày y c l p có cái nhìn khác hừấả ớơn về anh b n này, anh ta không còn gi ng ạốcao b i n a, gi ng mồữốột vĕn nhân. Và cǜng kể ừ đó các bạn đề t u nh n thậấy anh chàng vĕn nhân này h c hành có ti n b ọếộ hơn. Tôi nghƿ, những tràng pháo tay khích l , nh ng quan tâm ệữth c s c a b n bè và s ựự ủạố điểm khá cao trong môn vĕn chính là nguồn động viên r t h u ấữhi u cho anh b n c a chúng ta.ệạủ Hình như cǜng từ ạ ấ d o y, cô b n ca sạƿ đã bắt đầu để ý đế anh chàng vĕn nhân. Mốn i tình h c trò, ch ng qua ch là m t li c miọẳỉắếệng cười mƿm chi mà thôi, y v y mà ngày ra ấậtrường h ọ chia tay trong nước m t. Vì l ch s ắịử sang trang, gia đình cô bạn đang sống trong tr i gia binh Bình Dạương, phải chuy n v t n mi n Tây, gểề ậềần điểm cu i cùng c a T qu c. ốủổốAnh b n l i Sài gòn. Vì k sinh nhai, ai lo ph n nạ ở ạếậấy, không thư từ tin t c cho mãi ứđến bây gi anh b n này mu n tìm lờạốại người b n cạǜ nĕm xưa thì cô ca sƿ cǜng như bóng chim tĕm cá. Nghƿ cǜng buồn.Ěây là một m i tình ốđẹp đúng nghƿa vì th c s ựự nó đã d dang. Nởếu cưới được nhau, ch c tôi không có cái gì ắđể ghi l i vì khi ạđó họ ằ c n nh n nhau su t, và không mu n ai nh c ằốốắt i chuy ớện ngày xưa thật êm đềm. Kim Thanh- MS1 khoá 5 .
1967-2017 . 168 . NHƠN TRẠCH NGÀY CƯỚIHôm nay đây, bạn bè về đông đủ. Cùng thầy cô, ta nâng chén rượu mừng Giữa trưa hè, mà ngỡ giữa mùa xuân Cám ơn bạn, cùng thầy cô đến dự. Xa xôi lắm, như đường về miệt thứ Sóng tung tĕng, đò nhỏ chở tình người. Nâng ly nào, mừng ngày cưới nĕm mươi Nĕm mươi lại, mừng thầy trò họp mặt Ěất Nhơn Trạch, nắng trưa hè gay gắt Làm ấm lòng, tình bằng hữu một thời Thầy thương trò, cǜng lặn lội đến nơi Mừng trò cǜ, cô dâu hiền, rể thảo Vui ngày cưới, mọi người đều huyên náo Cái bắt tay, làm quên hết đường dài Ly rượu đầy, hứa hẹn ở ngày mai Quên sao được, một ngày vui trọn vẹn. Nhơn Trạch 170714 “Lời cám ơn thầy cô và bạn hữu đồng môn” Lê Chí Thành
Tôi đ khóc cho ngôi trường thân thương ấyã Ěã nằm xuống khi tuổi đời quá trẻTám mùa Hoa Phượng khoe sắc thắm (1)Bỗng héo úa sầu, nhớ Áo Nâu xưa ...Tôi đã khóc cho cổng trường vừa dựng (2)Có tình thương kết nối những bàn tay Chút tâm tư bỏ vào viên gạch nhỏVậy mà, cổng nở rời xa !!!Tôi đã khóc cho hàng dương cao vútRủ lá buồn, nhớ Cánh Chim NâuThôi không còn reo vui giờ mở cổngĚón học trò rộn rã vào ra …Tôi đã khóc cho những con đườngCó Thầy Tr để lại dấu chân yò êuTiếng cười nói in hằn trên lối nhỏNhững mãnh tình rơi rớt đâu đây !!!Tôi đã khóc cho sân trường hiu quạnhGiờ ra chơi thiếu bóng học trò Nhớ tiếng cười giòn giã tuổi xuânCác trò chơi quỉ ma nghịch ngợm …Tôi đã khóc cho ghế ngồi, bàn viếtThiếu bình hoa tươi thắm xinh xinhBụi thời gian phủ dầy ghế trốngNhớ mùi thơm suối tóc buông vai !!!Tôi đã khóc cho bảng đen, phấn trắngỦ rủ sầu, mong mỏi thầy côBài thơ hay chưa ghi lên bảngToán khó cuộc đời, ai giải cho đây ???Tôi nhặt hết lệ sầu nhỏ xuốngGởi mây trời rãi xuống trường xưaCho Phượng kia xanh lá, đơm bôngRực rỡ cười đón Cánh Chim NâuVề lại trường, vui thời cắp sách …Vào Thu 2016Hồ Thành Huân(1) 1967- 1975(2) Thầy Trò cùng xây cổng trường
1-Danh Sách 1:Thǡy, cô: ǝyB-Thức Ěức--Linh-Hiền-Thiên-Tuyến-QuýtTấn-Nh -ỏSang-Bé-Vân-Hào-Công-Kh -ởiXuân-Th -ọ Hưng ự-S -Vƣȝng-Ry-Vàng-Nê-Châu Loan-Chi-Mai-Thanh-Hồng-Hȍng-Bắp Hường Ěức ệ---L 2-Danh Sách 2: Thǡy, cô:Thức-M -Hiớiền-Bǝy-Sương-Nh -ỏLinh-Kh -Hào-Xuân-?ởiSang-Công-Th -?-ọĚức-Tho -ạiRy-?Châu-Ěạt-Nhàn-Tấn-Lȓc-Hưng-Hòa-Bé Loan-Chi-Mai-Diệp-N -Yữ ến-Hồng-Tú-Anh-Thanh-S ự
1967-2017 . 171 . 3-Danh Sách 3: Cô: Loan-Nga-Vợ thầy Thọ- Anh-Chi-Xuân-M -L -ỹ ệ Hường-Thu-Hồng-Yǹn4-Danh Sách 4: (thầy cô không có trong 3 danh sách trên): Thầy, Cô
L c ộPh ng ụBáu
1967-2017 . 173 . TRUY C P TRANG NHÀ ẬNLSBD.COM B NG M Ã ẰQR(dành cho SmartPhone có cài đặt QR Code Scan) NLSBD.COM PHOTO VIDEO Tác Ph m ẩ DS GS& NV DS HV Bài Hát Hay KaraOke Chuy n Vui ệ
1967-2017 . 174 . M C L C ỤỤBan Giám Hi u NLSBD qua các niên h c ........................................................................... 1 ệọTình th y trò và b n hầạữu qua 50 năm ...................Hu nh Xuân Th .................................. 2 ỳọL i K Y u ............................................................Ban Liên L c NLSBD ............................. 4 ờ ỷ ếạM ãi nh ...............................................................Hu nh Kim Ng c .................................. 5 ớỳọCác thời điểm và s kiự ện đáng nhớ ......................Nguyễn Văn Bậu ................................. 6 Trường xưa trong k ứý c........................................Trần Văn Hai ........................................ 7 Ban Đại Di n NLSBD .............................................Trệần Văn Hai ...................................... 20 Chặng đường hình thành H i Ái H u NLSBD ộữTrần Văn Hai ...................................... 22 Ban Liên L c NLSBD ..............................................ạLê Văn Khởi ...................................... 27 Danh Sách BLL NLSBD ..................................................................................................... 28 M ng K Y u........................................................Th y Chi ............................................ 29 ừỷ ếụNLSBD.COM - 10 năm hòa m ng ..........................Ta Ngạọc Sương .................................. 30 Sinh Ho t NLSBD ..................................................ạĐặng Nhơn Sanh................................ 32 V Ch Lách .........................................................ềợLê Văn Khởi ....................................... 38 H i C u HV NLSBD H i ngo i ................................Trộựảạần Văn Hai ...................................... 41 Sinh Ho t NLS Úc Châu .........................................Hu nạỳ h Văn Công ................................ 51 Chuy n xe nghếĩa tình ............................................Tr n Kim Chi ...................................... 53 ầÔng Hi u Trệưởng và tôi ........................................Nguyễn Văn Quýt .............................. 57 Nh ng giá tr ữị đời thường 20-11............................Nguyễn Văn Hồng .............................. 62 40 năm qua .........................................................Th y Chi ............................................ 63 ụHoài ni m ............................................................Tr n Thi B ch M ai .............................. 64 ệầạNi m an i c a ki p th y giáo già .........................Huềủ ủếầỳnh Văn Công ................................ 65 Tri ân c i ngu n ...................................................Lê H u Tín ......................................... 69 ộồữTrường tôi ngày nào .............................................Tr n Kim Chi ...................................... 70 ầTrường xưa ..........................................................Thái Minh Dưỡng .............................. 71 Nh ng ký c thân yêu ..........................................Phan Kiêm Ngân ................................ 72 ữứCòn đâu? .............................................................Th y Chi ............................................ 75 ụNông Lâm Súc ......................................................Lê Chí Thành ...................................... 76 Vinh danh b n Nguyạễn Văn Đẹp ...........................Nguyễn Văn Hồng .............................. 77 Chúng mình 3 đứa................................................Lê Văn Khởi ....................................... 81 50 năm hoài niệm ................................................Lê H u Tín ......................................... 82 ữC nhân ...............................................................Liốễu Văn Hoành Tiên .......................... 83 Áo nâu .................................................................Nguy n Th Ái Liên ............................. 83 ễịBài thơ kính tặng ..................................................Th y Chi ............................................ 84 ụBÌNH DƯƠNG – M iền đất đỏ thân thương............Nguy n Thanh Tâm ........................... 85 ễTình đồng môn .....................................................Lê H u Tín ......................................... 88 ữTrường NLS An M ...............................................Nguy n Th Ái Liên ............................. 89 ỹễịThương vạt tre vàng .............................................Nguyễn Văn Bậu ................................ 93 Thầy đến thăm nhà ..............................................Lê Chí Thành ...................................... 94 BÌNH DƯƠNG Ngày trở ạ l i ....................................Nguy n Thanh Tâm ........................... 95 ễMưa tháng sáu .....................................................Th y Chi ............................................ 99 ụ40 năm – D u ấ ấn phía trước .................................Nguyễn Văn Hồng ............................ 100 Vùng Ký c ..........................................................NguyỨễn Tăng ................................... 101 T n m n m t th i áo nâu .....................................ảạộờTrương Thị Kim Thanh ..................... 102 Th H c Viên ........................................................Nguyẻ ọễn Văn Hồng ............................ 106 V ề hưu .................................................................Nguyễn Tăng ................................... 106 Tâm tình nh ng h t b i ph n ...............................H Thành Huân ............................... 107 ữạụấồ
1967-2017 . 175 . Cũng là k ni m ....................................................Nguyỷ ệễn Văn Tấn .............................. 108 Dấu xưa ...............................................................Hu nh H u Th ............................... 109 ỳữếH c trò tôi ............................................................Lê H ng Di p ................................... 111 ọồệH p M t Truy n Th ng l n th 26 .......................ọặềốầứTrương Thị Thanh Th y ................... 112 ủK niỷ ệm trường tôi ...............................................Tr n Th B ch M ai ............................ 113 ầị ạH nh Phúc bình d ................................................H Thành Huân ............................... 114 ạịồM t lộ ần ghé thăm ................................................Th y Chi .......................................... 115 ụM t th i áo nâu ...................................................Nguy n Th Ly .................................. 116 ộờễịPhượng h ng .......................................................Trồần Văn Hai .................................... 117 Chân dung Gia Đình NLS .......................................Nguyễn Văn Hồng ............................ 118 M ng ngày h p m t ............................................Tr n Th B ch M ai ............................ 119 ừọặầị ạNh l i .................................................................Nguyớ ạễn Văn Quýt ............................ 120 Những điều chưa nói ...........................................Lê Thanh Bình .................................. 124 Những năm tháng không quên .............................Hoành Tiên ...................................... 125 H p m t tân niên .................................................Nguy n Nguy t Y n ......................... 126 ọặễệếNơi ấy ..................................................................Nguy n Th Ái Liên ........................... 127 ễịNguyễn Văn Phước – Bước tr n m t l n ..............Nguyọộ ầễn Văn Hồng ............................ 131 S ố ăn chực ...........................................................Nguy n Th Thu ............................... 132 ễịThơ con cóc .........................................................Tr n Th B ch M ai ............................ 140 ầị ạCái thu hở ồi đó ....................................................Tr n ầ Văn Hai .................................... 142 H c trò áo nâu .....................................................Lê Chí Thành .................................... 145 ọTr n Nh t Tân: s ầựự ra đi phải là như vậy! ..............Hu nh Xuân Hoàng .......................... 146 ỳBên l hề ọc đường .................................................Nguyễn Văn Hồng ............................ 150 Chiếc áo màu đẹp nh t ........................................Nguyấễn Văn Bậu .............................. 151 T s ...................................................................ự ựLê Văn Khởi ..................................... 152 M t chút ..............................................................Nguy n Th Ái Liên ........................... 154 ộễịƯớc vọng đầu năm ...............................................Kim & Agnes Huynh ......................... 155 Yêu mãi màu áo nâu.............................................Nguyễn Văn Bậu & Tr n Bình Vi t .... 156 ầệỞ ọ tr ....................................................................Trần Đình Th o ................................ 157 ảL i nh n lờậ ỗi chưa muộn........................................Nguyễn Văn Sẵng............................. 160 Bình Dương - Quê ngoại thân thương ..................Ngô Th H ng ................................... 161 ị ồL p h ớọc ngày xưa ................................................Nguy n Th Thu Trang ...................... 164 ễịNh m t thu nào ...............................................ớộởTrương Thị Kim Thanh ..................... 166 Nhơn Trạch ngày cưới ..........................................Lê Chí Thành .................................... 168 Khóc cho một ngôi trường ...................................H Thành Huân ............................... 169 ồHình nh GS & NV ........................................................................................................ 170 ảDanh sách C u GS & NV NLSBD .................................................................................... 173 ựDanh sách HV NLSBD .................................................................................................... 177 M c L c ....................................................................................................................... 213 ụụS c Màu Nông Lâm Súc Bình D ắương ............................................................................. 216
1967-2017 . 176 . BLL, BBT duy t qua l n cu i K Y u NLSBD ệầố ỷ ết i GreenHill Cafe 42/ 6 Hu ạỳnh Văn Luỹ, P. Phú L i, Th Xã Th D u M t, Bình Dợịủ ầộương15/ 10/ 2016BAN BIÊN T P ẬTh y Hu nh Xuân Th ầỳọC v n ố ấBan Liên L c NLSBD ạC v n ố ấT Ng ạọc SươngH Kim Loan ồBài v và hình ởảnh được trích trong: Nlsbd.com Nlsbinhduonghn.com Hình nh c a thảủầy Đặng H u Th c, th y Nguyữứầễn VănTấn Hình nh c a các b n Lê H u Tín, Nguy n B nh Liêm, Lê Chí Thành, Hà Ng c n, Phan ảủạữễỉọ ẨB u Châu, Tr n Kim Chi, Ph m Tuyên, Ái Liên, … ửầạTrên Internet…
Quyển kỷ yếu Nông Lâm Súc Bình Dương hình thành nhân kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Trường Trung học Nông Lâm Súc Bình Dương là một thông điệp đong đầy tình nghĩa và đoàn kết giữa các thành viên gia đình Nông Lâm Súc Bình Dương từ thầy cô cho đến các học viên trong và ngoài nước qua các thời kỳ, cho dù thời gian không gian cách biệt nhưng vẫn gắn chặt một kết nối liên lạc ấm áp, trọn tình.Quyển kỷ yếu đã thực sự thể hiện một ý chí chung qua sự tham gía đóng góp những bài viết, tình thầy trò, nghĩa học đường, đã tô vẽ cho Trường Trung học Nông Lâm Súc Bình Dương một sắc màu lưu luyến, đáng nhớ và trân trọngQua đây, Ban Liên Lạc Nông Lâm Súc Bình Dương xin chân thành cám ơn thầy cô, bạn hữu, học viên đã tích cực thamgia viết bài cũng như hỗ trợ kinh phí cho việc xuất bản quyển Kỷ Yếu Nông Lâm Súc Bình DươngTrân trọngBAN LIÊN LẠCNLS BÌNH DƯƠNG
Search
Read the Text Version
- 1
- 2
- 3
- 4
- 5
- 6
- 7
- 8
- 9
- 10
- 11
- 12
- 13
- 14
- 15
- 16
- 17
- 18
- 19
- 20
- 21
- 22
- 23
- 24
- 25
- 26
- 27
- 28
- 29
- 30
- 31
- 32
- 33
- 34
- 35
- 36
- 37
- 38
- 39
- 40
- 41
- 42
- 43
- 44
- 45
- 46
- 47
- 48
- 49
- 50
- 51
- 52
- 53
- 54
- 55
- 56
- 57
- 58
- 59
- 60
- 61
- 62
- 63
- 64
- 65
- 66
- 67
- 68
- 69
- 70
- 71
- 72
- 73
- 74
- 75
- 76
- 77
- 78
- 79
- 80
- 81
- 82
- 83
- 84
- 85
- 86
- 87
- 88
- 89
- 90
- 91
- 92
- 93
- 94
- 95
- 96
- 97
- 98
- 99
- 100
- 101
- 102
- 103
- 104
- 105
- 106
- 107
- 108
- 109
- 110
- 111
- 112
- 113
- 114
- 115
- 116
- 117
- 118
- 119
- 120
- 121
- 122
- 123
- 124
- 125
- 126
- 127
- 128
- 129
- 130
- 131
- 132
- 133
- 134
- 135
- 136
- 137
- 138
- 139
- 140
- 141
- 142
- 143
- 144
- 145
- 146
- 147
- 148
- 149
- 150
- 151
- 152
- 153
- 154
- 155
- 156
- 157
- 158
- 159
- 160
- 161
- 162
- 163
- 164
- 165
- 166
- 167
- 168
- 169
- 170
- 171
- 172
- 173
- 174
- 175
- 176
- 177
- 178